Trong mỗi cơn giông bão tình yêu giữa Hạ Vũ Châu và Trâu Mông, luôn có một người phải là người đầu tiên hạ mình, giương cờ trắng hòa giải. Và đó, mãi mãi là anh. Bởi lẽ, anh hiểu rằng để giữ cho ngọn lửa tình yêu không lụi tàn, không rạn nứt, luôn cần một bàn tay chủ động xoa dịu. Và trong mối quan hệ này, anh chính là người sợ hãi mất mát nhất. Anh không ngại những cuộc tranh cãi nảy lửa, bởi ít nhất khi đối mặt, họ còn có thể bày tỏ hết nỗi lòng. Điều anh kinh sợ tột cùng là sự lạnh nhạt, là bức tường băng giá của Trâu Mông. Dù biết cô sẽ nhanh chóng nguôi ngoai, nhưng dù chỉ một khoảnh khắc chiến tranh lạnh, cũng đủ khiến trái tim anh tan nát. Anh là "khủng long bạo chúa" mạnh mẽ, nhưng lại nguyện ý cúi đầu trước "khủng long ăn cỏ" Trâu Mông. Liệu sự nhượng bộ vô điều kiện này có phải là chìa khóa cho tình yêu của họ, hay chỉ là gánh nặng mà một mình anh gánh vác?