Khi đại dịch xác sống nhấn chìm thế giới, tôi chỉ có một nguyên tắc sống còn: thà mục ruỗng trong bốn bức tường còn hơn phơi thây ngoài kia cho lũ quỷ đói. Căn hộ bình thường đã hóa thành một pháo đài bất khả xâm phạm, từng góc nhỏ đều được gia cố, từng kẽ hở đều được bịt kín, trở thành lãnh địa an toàn duy nhất của tôi.
Thế nhưng, giữa cõi chết chóc tưởng chừng chỉ có thây ma hoành hành, lại có những kẻ còn sống sót dám cả gan mò đến tận sào huyệt của tôi để cướp bóc. Đồ của tôi ư? Chúng chưa biết tôi là ai rồi! Kẻ nào có gan động vào, cứ thử xem!
Truyện Đề Cử






