Chương 26: Cảm nhận cái ôm của anh.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 26: Cảm nhận cái ôm của anh.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Quân chỉ ngầm đồng ý, không nói gì.
Hai tay của Sầm Tô vẫn ở sau lưng anh, dùng tay cầm dây xích khẽ chọc vào eo anh, ra hiệu anh nên nói gì đó.
“… Đừng chọc lung tung.” Thương Quân khẽ nói.
Sầm Tô cười: “Anh không trả lời, chẳng phải là làm tôi lo lắng, sợ mình yêu cầu quá đáng sao?”
Thật ra, cô nhìn ra được ánh mắt của anh đã ngầm đồng ý, nhưng cô vẫn muốn nghe chính miệng anh nói ra.
Cô nói: “Hai tiếng tôi cũng thấy không đủ, muốn lâu hơn một chút.”
Thương Quân cúi xuống nhìn cô: “Em muốn bao lâu?”
Sầm Tô nghĩ đến buổi tối ở Bắc Kinh, lúc anh lên lầu tìm cô: “Hôm đó Giang Minh Kỳ đợi anh dưới lầu, không có cách nào khác. Hôm nay anh cũng không vội về nhà, vậy hãy bù lại gấp đôi thời gian hôm đó cho tôi.”
Thương Quân hỏi ngược lại: “Em chắc chắn Quả Cầu Tuyết sẽ chịu ở ngoài lâu như vậy à?”
“Quả Cầu Tuyết không chịu thì kệ nó, tôi chịu là được, có mâu thuẫn gì đâu.”
“…..”
Thương Quân bật cười bất lực.
Quả Cầu Tuyết chạy loanh quanh thấy chán, bắt đầu giằng dây xích lao về phía trước.
Thương Quân vòng tay ra sau lưng: “Đưa dây xích cho tôi, để tôi dắt nó.”
Sầm Tô đưa tay cầm cho anh nhưng tay cô vẫn không buông dây xích: “Anh dắt cùng tôi đi.”
Thế là anh nắm tay cầm, còn cô nắm đoạn dây xích phía trước tay cầm, bước đi phía trước anh.
Thật ra hoàn toàn không cần anh dắt, việc đó có vẻ thừa thãi.
Nhưng Thương Quân biết, chỉ cần anh bỏ tay ra, người đằng trước kia kiểu gì cũng sẽ không vui.
Sầm Tô quay đầu lại hỏi: “Anh có muốn học cách yêu đương với tôi không?”
Cô vừa nói vừa đi chậm lại, Thương Quân cũng giảm tốc độ theo cô.
Anh nói: “Không học, tôi học cái đó để làm gì?”
“Học một chút đâu có hại, học thêm kỹ năng cũng không thừa.”
Thương Quân: “…..”
Đây là lần đầu tiên anh thấy câu “Học thêm kỹ năng không thừa” được dùng theo cách này.
“Không học thật sao?”
“Không học.”
“Chủ yếu là tôi muốn nhận một học trò.”
“Em cứ nói thẳng là muốn nhận tôi làm học trò chẳng phải được rồi sao.”
Sầm Tô mỉm cười: “Tôi cảm thấy anh là một nhân tài có khả năng bồi dưỡng, không học thì đúng là đáng tiếc.”
Cô đi quá chậm, Thương Quân khẽ hất cằm, ra hiệu cô đi nhanh hơn một chút.
Anh trả lời câu vừa rồi của cô: “Em cảm thấy tôi có khả năng bồi dưỡng là bởi vì chuyện gì tôi cũng đồng ý với em. Ngay cả Thương Thấm và Thương Uẩn cũng không phải cái gì tôi cũng chiều theo. Đến ngày nào đó khi tôi từ chối em vài lần, em sẽ không nghĩ như vậy nữa đâu.”
“Thật sự sẽ từ chối tôi vài lần sao?”
Mắt cô sáng ngời, đứng trước mặt anh, cô luôn nở nụ cười.
Thương Quân biết rõ ý đồ nhỏ của cô nhưng anh vẫn để cô đạt được ý muốn: “Em chẳng phải biết tôi sẽ không làm vậy sao? Còn hỏi làm gì!”
Sầm Tô thích được anh thiên vị như vậy.
Cô dừng lại, đưa bàn tay còn lại cho anh.
Thương Quân cũng dừng lại, nhìn kỹ cô, nhất thời không hiểu ý cô là gì.
Sầm Tô nói: “Muốn cảm nhận một chút xem hẹn hò với anh sẽ có cảm giác ra sao.”
Cô giải thích: “Không phải thật sự muốn hẹn hò với anh, cũng không phải dạy anh cách hẹn hò, chỉ là muốn cảm nhận một chút xem thế nào. Nếu không cảm nhận, sau này có thể sẽ không còn cơ hội nữa. Anh không muốn cảm nhận một chút sao?”
Lúc này, Quả Cầu Tuyết vùng vẫy lao về phía trước.
Ngọn cây bên đường khẽ lay động, bóng cây xao động nhẹ nhàng theo nhịp đập trái tim của hai người.
Thương Quân không trả lời, sau một hồi nhìn nhau rất lâu, anh trực tiếp nắm lấy tay cô.
Bàn tay người đàn ông ấm áp, khô ráo, đầy mạnh mẽ và hấp dẫn.
Sầm Tô ngay lập tức cảm thấy hô hấp mình bị ngưng trệ, nhịp tim tăng vọt, cùng với sự rung động dâng trào là ánh mắt sâu thẳm của anh.
Dù là một “học sinh giỏi” trong chuyện tình cảm nhưng cô cũng phải thầm hít thở sâu mấy lần mới miễn cưỡng duy trì vẻ ngoài điềm tĩnh.
Không biết anh có giống cô không.
Muốn biết nhịp tim của anh lúc này có đập mãnh liệt hơn lần ở trong phòng sách hay không, cô liền rút tay ra khỏi tay anh, định bắt mạch cho anh.
Thương Quân nhận ra ý định của cô, trước khi cô chạm vào, anh đã nắm chặt lấy tay cô. Ngón tay cô mịn màng, mềm mại như ngọc, anh bao trọn đầu ngón tay cô trong lòng bàn tay, thậm chí còn kéo cô về phía mình nửa bước.
Sầm Tô cười: “Phản ứng này của anh có khác gì việc để tôi bắt mạch đâu?”
“Đúng là không khác biệt.” Thương Quân lại nắm chặt lấy tay cô: “Biết là không khác biệt mà em còn muốn bắt mạch sao?”
“Chỉ để tôi bắt một chút thôi mà.”
“Không cho phép.” Giọng Thương Quân trầm thấp, không giống đang đe dọa mà giống như đang nuông chiều cô hơn: “Em còn muốn sau này tôi dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo với em nữa không?”
Sầm Tô không lo anh sẽ thật sự không đến, nhưng vẫn đồng ý với anh: “Muốn chứ. Sau này có thời gian rảnh anh phải đến dắt cùng tôi.”
Bầu không khí còn mập mờ hơn cả khoảnh khắc họ vừa nắm tay nhau lúc nãy.
Cách đó không xa, vệ sĩ cố gắng làm tròn trách nhiệm quan sát xung quanh, lúc ánh mắt lướt qua bàn tay đang nắm chặt của sếp mình và Sầm Tô, anh ta cố gắng giữ bình tĩnh nhìn đi chỗ khác.
Quả Cầu Tuyết không hiểu chuyện gì đang xảy ra với hai người, nó dừng lại cả nửa ngày mà không chịu đi tiếp. Nó chỉ đành quay lại, liên tục cọ vào chân Sầm Tô.
Thương Quân vẫn không buông tay, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Nắm bao lâu nữa? Đủ chưa?”
Đã cảm nhận được cảm giác rung động, Sầm Tô hài lòng gật đầu.
Lúc này Thương Quân mới buông tay cô ra.
Sầm Tô tiếp tục dắt Quả Cầu Tuyết đi về phía trước, ngẩng đầu nói với anh: “Vừa rồi quên so xem tay ai dài hơn.”
Chuyện này đương nhiên Thương Quân sẽ nhường cô, anh không hề do dự nói: “Tay em dài hơn.”
Sầm Tô nói: “Không phải, tôi thật sự muốn so xem ai dài hơn.”
Đương nhiên tay cô không dài hơn tay anh, nhưng cô chỉ muốn mười ngón tay đan vào nhau, để so thử một chút.
“Hẹn hò có rất nhiều niềm vui, tiếc là anh không thể nào hiểu được. Nhưng tôi không định dạy anh nữa đâu, trừ khi anh học xong rồi hẹn hò với tôi, nếu không tôi sẽ cảm thấy mình bị thiệt thòi.”
Vừa dứt lời, điện thoại ở trong túi áo khoác vang lên.
Nhạc chuông sóng biển từng đợt từng đợt vang lên từ trong túi.
Cô mò điện thoại ra xem, là mẹ gọi.
“Điện thoại của mẹ tôi.” Cô buông dây xích ra.
Thương Quân: “Tôi đợi em ở phía trước.”
Sầm Tô làm động tác “OK”, sau đó nghe máy.
Sầm Tông Y gọi điện hỏi con gái, hôm nay chơi ở Hồng Kông thế nào rồi.
Hồng Kông đối với bà là một ký ức rất xa xôi, bà rất ít khi nhớ đến.
Sầm Tô nói chỉ đến làm khách, không có thời gian đi dạo.
“Đợi bà ngoại đến Thâm Quyến, chúng ta sẽ đưa bà ngoại đi một lần nữa, tiện thể đi dạo.”
Sầm Tông Y nghe thấy tiếng gió vù vù ở đầu bên kia điện thoại: “Con đang ở ban công à?”
“Không ạ, con đang ở dưới lầu dắt chó đi dạo.”
Sầm Tông Y nghe thấy chuyện dắt chó đi dạo, ngạc nhiên hỏi: “Con nuôi chó rồi sao? Chó gì thế?”
“Samoyed ạ. Không phải con nuôi, là của bạn sếp Thương, tạm thời để ở chỗ con nuôi hộ một thời gian.”
Sầm Tông Y tưởng chủ của Samoyed tạm thời có việc nên gửi thú cưng đến chỗ con gái nuôi hộ.
Bà và con gái đều thích Samoyed, chỉ đáng tiếc mấy năm nay bà quá bận, một mình vừa bận kiếm tiền vừa bận chăm sóc mẹ, thật sự không còn sức lực để chăm thú cưng nữa.
Mà con gái còn bận hơn bà, càng không thể nuôi một con nào.
Như vậy thì quá tốt, coi như đã thực hiện được tâm nguyện muốn nuôi thú cưng bấy lâu nay của con gái.
“Chó mấy tuổi rồi? Tên là gì?”
“Mới hơn một tuổi, tên là Quả Cầu Tuyết.”
“Vậy vẫn là một em bé. Mẹ gọi video cho con xem, Quả Cầu Tuyết thế nào rồi.”
Quả Cầu Tuyết đang ở chỗ Thương Quân, Sầm Tô chỉ đành kiếm cớ: “Bên ngoài tối lắm, ánh sáng không tốt, nhìn không rõ đâu. Đợi lát nữa về nhà con sẽ gọi video cho mẹ.”
Sầm Tông Y không nghĩ nhiều: “Thế con cứ dắt chó đi dạo đi, lát về nói chuyện tiếp.”
Cúp điện thoại, Sầm Tô bước nhanh đuổi theo Thương Quân.
Thương Quân nghe thấy tiếng bước chân, kéo Quả Cầu Tuyết lại, xoay người đợi cô.
Đi đến gần, Sầm Tô nói vừa rồi mẹ muốn gọi video nhưng cô đã từ chối.
Cô cười, nói: “Tôi đã cân nhắc lỡ như không cẩn thận để lộ anh, mẹ tôi vẫn chưa biết người tôi thích là anh, nên tôi chỉ đành nói dối rằng ánh sáng không tốt.”
Thương Quân: “Tất cả những người em từng thích, mẹ em đều biết sao?”
“Không biết một ai cả. Tôi chỉ đưa người tôi muốn kết hôn về gặp mẹ thôi.”
Sầm Tô chuyển chủ đề, hỏi anh: “Anh có thể ở Thâm Quyến mấy ngày?”
“Ngày kia tôi sẽ đi.”
“Về Hồng Kông à?”
“Bay sang London, sau đó bay đến San Francisco.”
“Xem ra anh phải đi công tác rất lâu.”
“Ừ, khoảng hai ba tuần, sau đó về Hồng Kông.”
“Vậy lần gặp mặt tiếp theo phải rất lâu sau đó rồi.”
Suy nghĩ một lát, Sầm Tô giơ tay lên, nắm lấy tay anh.
Hai người nhìn nhau một lúc.
Thương Quân nói: “Tối nay em có thể nắm, nhưng không được có lần sau.”
Sầm Tô chỉ cười chứ không trả lời.
Bởi vì cô không chắc, một tháng sau gặp lại anh, liệu cô có đặc biệt nhớ anh không.
Cũng không chắc trước khi kết thúc kỳ nghỉ và quay lại làm việc, cô có còn muốn nắm tay anh thêm lần nữa hay không.
Bởi vì lời tạm biệt vào lúc đó có lẽ sẽ là lời tạm biệt thực sự. Một khi cô bận rộn, ngay cả bản thân cũng phải xếp sau công việc, huống hồ là chuyện tình cảm.
Hai người dắt Quả Cầu Tuyết đi dạo trong vườn hoa gần một tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó, những người xuống đi dạo hoặc dắt chó đi dạo đi ngang qua bọn họ không một ai nghi ngờ hai người không phải một đôi.
Ngoại trừ vệ sĩ.
Ban đầu vệ sĩ cũng nghĩ sếp và Sầm Tô đã hẹn hò, dù sao hai người cũng đã nắm tay nhau. Hơn nữa, bình thường sếp bận rộn như vậy, ai muốn gặp anh đều phải hẹn trước, còn chưa chắc đã hẹn được. Mà tối nay, vậy mà sếp lại rảnh rỗi dành thời gian dắt chó đi dạo cùng người ta.
Đãi ngộ như thế này, đừng nói là Thương Uẩn, đến cả Thương Thấm cũng không có.
Nhưng vừa rồi sếp nói “Tối nay có thể nắm, không được có lần sau.” khiến anh ta đột nhiên hiểu ra, hóa ra sếp không hề hẹn hò.
Vệ sĩ lại nhìn sếp đang nắm tay Sầm Tô, càng nhìn càng không hiểu nổi.
Buổi tối đầu tiên đến Thâm Quyến, Quả Cầu Tuyết đã làm quen được một người bạn mới trong khu nhà – một chú chó Border Collie.
Chơi với nhau hơn nửa tiếng, chú Border Collie phải về nhà.
Quả Cầu Tuyết cảm thấy chán, lại bắt đầu cọ vào Sầm Tô.
Sầm Tô cúi người xoa xoa đầu nó: “Có phải em muốn về nhà không? Chúng ta về nhà nhé?”
Lúc này, điện thoại của Thương Quân rung lên, có tin nhắn đến.
Anh mở ra xem, là Nghiêm Hạ Ngôn – đối tượng hôn nhân sắp đặt của Thương Uẩn gửi tin nhắn đến.
Mấy tiếng trước anh gửi tin nhắn cho Nghiêm Hạ Ngôn, hỏi cô ấy ở đâu, bây giờ cô ấy mới trả lời.
Nghiêm Hạ Ngôn:【Anh cả, xin lỗi anh. Em bị chênh lệch múi giờ nên vừa mới nhìn thấy tin nhắn. Mấy hôm nay em đang ở San Francisco.】
Thương Quân:【Có tiện nghe điện thoại không?】
Nghiêm Hạ Ngôn:【Tiện ạ.】
Thương Quân gọi điện qua, hỏi thẳng: “Em ở San Francisco khoảng bao lâu?”
Nghiêm Hạ Ngôn: “Khó nói lắm, bên này đang có dự án. Anh cả, anh có chuyện gì thế ạ?”
“Tuần sau anh bay sang San Francisco, nếu như có thời gian rảnh, anh muốn mời em uống cà phê.” Thương Quân không giấu: “Anh đại diện thay bố mẹ anh, nói chuyện đính hôn của em và Thương Uẩn. Em có yêu cầu gì, mấy ngày này có thể suy nghĩ trước, lúc gặp nhau cứ thoải mái đề xuất với anh.”
“Vâng, em cảm ơn anh cả.”
Đầu bên kia điện thoại im lặng, sau đó Nghiêm Hạ Ngôn hỏi: “Anh cả, Thương Uẩn đi cùng anh sao?”
“Nó không đi, anh đi công tác.”
“Vậy thì tốt quá, tạm thời em không muốn gặp anh ấy.”
Thương Quân quan tâm hỏi: “Hai đứa cãi nhau à?”
Nghiêm Hạ Ngôn: “Không ạ. Gần đây không phải em bận sao, mà Thương Uẩn lại rất phiền phức.”
Thương Quân không khỏi nhìn Sầm Tô ở bên cạnh, giọng nói chuyện của Nghiêm Hạ Ngôn giống hệt Sầm Tô.
Lại nói chuyện với Nghiêm Hạ Ngôn thêm mấy câu nữa, hẹn xong thời gian gặp nhau rồi Thương Quân mới cúp điện thoại.
Bây giờ Sầm Tô mới lên tiếng: “Thương Uẩn sắp kết hôn sao?”
“Ừ, có lẽ sẽ kết hôn trong năm nay.”
Sầm Tô nghiêng mặt nhìn anh: “Người làm anh như anh có lẽ cũng sắp rồi nhỉ? Anh từng nghĩ đến đối tượng hôn nhân sắp đặt của mình là ai chưa?”
“Không có thời gian nghĩ.”
Sầm Tô cười, hỏi: “Là anh bận kiếm tiền mua vàng thỏi cho tôi sao?”
Thương Quân nhìn lại cô: “Em có thể nghĩ như vậy.”
Sầm Tô tự nhiên tiếp lời: “Vậy tôi sẽ nghĩ như vậy. Đợi khi thời gian nghỉ của tôi kết thúc, tôi cũng sẽ kiếm tiền cho anh tiêu.”
Hai người nói chuyện cả quãng đường, dắt Quả Cầu Tuyết về nhà.
Đến thang máy, Thương Quân vốn không định lên lầu nhưng Sầm Tô vẫn nắm chặt tay anh, không có ý định buông ra.
Anh nhìn cô, Sầm Tô cũng nhìn anh: “Anh có tiễn tôi không?”
Thương Quân gật đầu.
Vệ sĩ đứng ngoài thang máy, không đi theo lên lầu.
Mãi đến khi thang máy dừng ở tầng hai mươi hai, Sầm Tô mới buông tay Thương Quân ra.
Thương Quân không xuống theo thang máy mà đưa cô và Quả Cầu Tuyết đến tận cửa nhà.
Sầm Tô mở cửa, giao Quả Cầu Tuyết cho dì trước.
Dì thấy cô không định đi vào, Thương Quân cũng ở bên ngoài cửa, dì hiểu ý những người trẻ tuổi nên đã đóng cửa lại.
Hành lang yên tĩnh, hai người đứng đối diện nhau.
Thương Quân thấy lông mày cô hơi nhíu lại, hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Sầm Tô: “Đang nghĩ nên tạm biệt với anh thế nào đây. Yêu cầu quá cao sẽ làm khó anh. Không có yêu cầu gì thì lại làm mình thấy tủi thân. Mấy năm qua, tôi đã quen với việc tự làm mình vui.”
Sao Thương Quân lại không nghe ra, cô không định để mình chịu tủi thân, muốn làm theo ý mình.
Anh chủ động hỏi: “Em muốn tạm biệt như thế nào?”
Sầm Tô: “Chọn cách dung hòa đi, ôm tạm biệt. Em muốn cảm nhận một chút cái ôm của anh.”
Thương Quân đã kiềm chế suốt cả buổi tối, bây giờ chỉ muốn nhanh chóng kết thúc buổi gặp mặt này.
Anh tiến lên nửa bước, cúi người, dùng một tay vòng ra sau lưng cô, hờ hững ôm lấy cô.
Trong chớp mắt, hương thơm tràn ngập khắp người.
Anh cúi xuống nhìn cô, thấp giọng hỏi: “Bây giờ em đã cảm nhận được rồi chứ, tôi buông tay ra được chưa?”
“Không được.”