Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 31
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ban đầu, Thương Quân cứ để mặc cô hôn, lúc nhẹ nhàng, lúc lại mạnh bạo.
Thấy cô vẫn còn hậm hực giận dỗi, anh liền đáp lại nụ hôn của cô, hôn đến khi cô chìm đắm, vui vẻ mà quên đi mọi hờn giận.
Sầm Tô luồn tay vào trong áo choàng tắm của anh, áp lên ngực anh, nói muốn sờ xem lương tâm anh ở đâu.
Thương Quân nhìn cô nghịch ngợm, bật cười nói: “Anh với em giống nhau lắm.”
“Giống gì cơ?”
“Không có lương tâm đâu, khỏi sờ làm gì.”
Sầm Tô bật cười thành tiếng, véo nhẹ vào người anh một cái.
Thương Quân ngắm nhìn cô trong gương, chiếc cổ thon dài duyên dáng, đôi chân thẳng tắp, và cả tấm lưng cùng vòng eo ẩn sau chiếc khăn tắm, nhấp nhô đầy quyến rũ.
Sầm Tô tháo dây thắt lưng áo choàng tắm của anh, rồi cố gắng chui cả mình vào bên trong.
Thương Quân cúi đầu nhìn cô: “Em cũng có áo choàng tắm của mình mà, anh lấy cho em nhé?”
Sầm Tô lắc đầu.
Chiếc áo choàng tắm của nam giới đủ rộng, Thương Quân liền ôm trọn cô vào lòng.
Anh vươn cánh tay dài, với lấy tuýp sữa dưỡng thể cô vừa vứt trên bồn rửa mặt, đặt gọn gàng lại rồi hỏi: “Thoa được một nửa rồi không thoa nữa à?”
Lúc nãy Sầm Tô chỉ thoa phần phía trước, còn lưng thì chưa, cô lười biếng không muốn cử động.
“Không thoa nữa đâu, bị anh chọc tức no căng cả bụng rồi.”
Cô rút tay ra khỏi áo choàng tắm của anh, vòng qua sau gáy anh, cả người mềm mại tựa vào anh: “Anh thoa giúp em đi.”
Thương Quân nhìn chiếc khăn tắm đang quấn trên người cô, phần lưng đã bị che kín, anh nói: “Thoa kiểu gì đây? Không thoa được đâu.”
“Cái này dễ thôi mà.”
Được áo choàng tắm của anh quấn quanh nên không còn thấy lạnh, Sầm Tô liền dứt khoát rút phăng chiếc khăn tắm của mình ra.
Cô cố ý trêu chọc anh, ném chiếc khăn tắm trùm lên mặt anh.
Hơi thở của Thương Quân lập tức tràn ngập mùi hương thoang thoảng trên người cô.
Trước mắt anh bị chiếc khăn tắm che kín mít, không nhìn thấy gì cả.
Đợi đến khi cô cười đùa chán chê, Thương Quân mới gỡ khăn tắm xuống.
Sầm Tô tựa vào lòng anh, cơ thể cô sau một đêm bị anh giày vò đã trở nên rã rời, mệt mỏi.
“Thôi, không thoa nữa đâu. Em buồn ngủ rồi.”
Từ trước đến giờ, lối sống của cô đều không cầu kỳ, cứ ngủ trước rồi tính sau.
Thương Quân nhìn cô: “Không phải em muốn được ôm thật lâu sao, bây giờ còn muốn nữa không?”
Sầm Tô nói cứ tính nợ trước: “Dù sao thì anh cũng nợ em nhiều như vậy rồi.”
“Sao anh lại nợ em nữa vậy?”
“Những ngày anh đi công tác, ngày nào em cũng nhớ anh, nhưng anh thì không phải ngày nào cũng nhớ em, vậy tức là anh nợ đó.”
Thương Quân: “Em nhớ chỗ nào cơ? Anh không cảm nhận được.”
Sầm Tô nhẹ nhàng hôn lên môi anh, ngậm lấy một hai phút không buông: “Bây giờ thì cảm nhận được rồi chứ?”
…..
Sầm Tô có thói quen ngủ duỗi thẳng cả tay lẫn chân, vậy nên cô chiếm đến hai phần ba diện tích chiếc giường.
Trước khi chìm vào giấc ngủ mơ màng, cô vẫn đang vắt óc suy nghĩ làm thế nào để thuyết phục Thương Quân không đi gặp phụ huynh.
Bà ngoại chắc chắn sẽ rất ưng ý người cháu rể như anh, nhưng một khi đã gặp mặt phụ huynh mà sau này chia tay thì sẽ càng thêm rắc rối, kiểu gì cũng bị càm ràm một trận.
Cứ nghĩ mãi, cô chẳng biết mình đã thiếp đi từ lúc nào không hay.
Thương Quân từ phòng sách trở về thì thấy cô nằm nghiêng giữa giường, cuộn tròn trong hơn nửa chiếc chăn màu xám tro.
Sau khi ngủ say, cô mềm mại như Quả Cầu Tuyết đang cuộn mình trong chiếc ổ nhỏ, gương mặt lộ rõ vẻ mãn nguyện.
Anh vẫn chưa điều chỉnh được chênh lệch múi giờ nên lúc này hoàn toàn không buồn ngủ chút nào cả.
Tắt đèn phòng ngủ, anh lại quay về phòng sách.
Căn nhà này không thường xuyên được sử dụng nên trong phòng khách gần như không có đồ dùng cá nhân nào của anh, đến cả một cuốn sách khiến anh hứng thú cũng không có nốt.
Thương Quân ngồi xuống trước máy tính nhưng không có tâm trạng xử lý công việc.
Huống hồ bây giờ đã là nửa đêm, anh cũng không định tăng ca nữa.
Trên bàn có hai chai soda, một chai đã hết, chai còn lại thì vơi đi một nửa.
Đây là sau khi 'kết thúc' với Sầm Tô, anh đã uống một hơi cạn sạch.
Những tiếng rên khe khẽ suốt cả đêm của cô cũng giày vò người khác, hệt như tính cách của cô vậy.
Đến nỗi cổ họng anh khô khốc.
Thật ra, uống nước cũng chẳng có tác dụng gì mấy.
Anh đưa tay chạm vào dái tai, đến giờ vẫn còn nóng rát. Tối nay cô vừa hôn lại vừa cắn, không cho cắn thì không chịu buông.
Trên giường, anh không thể nào nói lý lẽ được với cô.
Chỉ đành chiều theo thôi.
Trước khi ngủ, cô không quên dặn sáng mai đừng gọi cô dậy, cô muốn ngủ đến khi tự tỉnh giấc, bảo anh cứ việc đi Hồng Kông.
Nếu không quan tâm đến việc mối tình này có lâu dài hay không, quả thật cô là một người yêu rất chất lượng: không dính người, không kiểm tra, cũng chẳng cần phải tốn công dỗ dành.
Thậm chí cô còn dỗ dành ngược lại anh.
Nhưng ngày mai anh sẽ không cần quay lại Hồng Kông nữa.
—
Sáng hôm sau, Sầm Tô tỉnh dậy với vẻ hơi ngơ ngác.
Mở mắt ra, cô thấy mình đang ở trong một phòng ngủ xa lạ, sang trọng, và bên cạnh không có ai cả.
Cô chỉ ngẩn người mất nửa giây, sau đó cảm giác đau nhức khắp cơ thể đã nhắc nhở cô đang ở đâu.
Cô chống người ngồi dậy, lúc này mới phát hiện ga giường bên cạnh không hề có dấu vết của người đã ngủ.
Cô đoán sáng nay Thương Quân có công việc quan trọng nên đã trở về Hồng Kông ngay trong đêm qua rồi.
Thư giãn một lát, Sầm Tô đứng dậy đi vệ sinh cá nhân.
Lúc này cô đã hoàn toàn tỉnh táo lại, từng cảnh một từ lúc hai người gặp mặt đến khi hôn nhau rồi ân ái mặn nồng.
Từng cảnh một đều hiện rõ mồn một trong đầu cô.
Khi chưa ở bên nhau, cảm giác đó không thể nào tưởng tượng nổi.
Mặc dù trước đó anh từng nắm tay, từng ôm cô một cách hờ hững, nhưng tất cả đều bị kiềm chế, chung quy vẫn không giống với bây giờ.
Tối qua, cô không ngờ Thương Quân lại thẳng thắn giữ cô ở lại qua đêm như vậy.
Trong lúc thất thần, cô đã vệ sinh cá nhân xong xuôi.
Cô chọn một chiếc áo có thể che được xương quai xanh trong số rất nhiều quần áo Thương Quân mua cho cô.
Thay quần áo xong, cô mới xem điện thoại. Ba rưỡi sáng, Thương Quân nhắn tin cho cô:【Anh ở phòng bên cạnh.】
Sầm Tô đi thẳng sang tìm, đẩy cửa phòng ra, thấy anh vẫn chưa dậy.
Cô vừa tính đóng cửa để đi vào phòng bếp thì người trên giường nghe thấy động tĩnh liền mở mắt: “Vào đi, anh không ngủ đâu.”
Sầm Tô đi đến: “Sao anh không ngủ ở phòng ngủ chính?”
Thương Quân: “Lỡ như làm ồn khiến em tỉnh giấc, chẳng phải em sẽ đòi chia tay ngay tại chỗ à?”
“…..”
Sầm Tô cười, thuận thế đè lên người anh: “Anh đây là vu oan giá họa! Em vô lý đến thế sao?”
“Đêm qua mấy giờ anh ngủ vậy?” Cô hỏi.
“Gần bốn giờ sáng.”
Sầm Tô nhìn điện thoại, bây giờ đã gần mười giờ. Anh ngủ được gần sáu tiếng, miễn cưỡng coi như tạm ổn.
“Tối qua anh nói muốn về Hải Thành với em, là nói đùa thôi sao?”
“Không nói đùa. Không phải anh đã nói với em rồi sao, chia tay có thể không dễ dàng như vậy đâu.” Thương Quân vỗ nhẹ vào cô, ra hiệu cô đừng đè nữa. Anh ngồi dậy, vén chăn xuống giường rồi nói: “Tối qua anh đã bảo em suy nghĩ cho kỹ rồi quyết định có muốn hẹn hò với anh hay không, em lại nói không cần suy nghĩ. Thế thì trách ai?”
Anh đi thẳng vào phòng tắm.
Sầm Tô ôm anh từ phía sau, dính chặt lấy anh, cùng anh đi vào phòng tắm.
Cô nói: “Không phải em chưa nghĩ đến việc chia tay có thể sẽ rất khó, nhưng chỉ cần có thể ở bên anh, điều kiện gì em cũng đồng ý hết.”
Thương Quân: “Đừng nói mấy lời dễ nghe dỗ ngọt anh, không thay đổi được quyết định đi Hải Thành đâu.”
“…..”
Sầm Tô cười, đấm nhẹ vào vai anh một cái.
Thương Quân muốn mở vòi hoa sen, bảo cô đợi ở ngoài: “Nước sẽ bắn ướt váy em đấy.”
Tối qua cả hai không hề kiềm chế, cô chịu không ít khổ sở từ anh đến mức bây giờ vẫn còn đau nhức khắp người.
Sầm Tô chỉ đành buông anh ra, tựa vào bệ rửa mặt đợi anh.
“Hôm nay anh có về Hồng Kông không?”
“Ngày mai anh về. Em có muốn qua đó cùng anh không?”
“Không đi đâu, em không muốn làm chậm trễ công việc của anh.”
Cách một làn nước, Thương Quân nhìn về phía cô: “Lúc anh đi công tác thì em mong ngóng anh về sớm, bây giờ anh về rồi lại không muốn ở cùng anh sao?”
“Làm gì có chuyện đó. Em chỉ mong được ở bên anh từng giây từng phút thôi.”
Lời này không phải để dỗ anh vui, mà là xuất phát từ tận đáy lòng cô.
Vậy nên cô bằng lòng đứng đợi anh ngay trong phòng tắm.
Nhưng cô thích phân minh rõ ràng giữa công việc và chuyện riêng tư.
Cô nói: “Người phù hợp sẽ luôn đứng trong sự nghiệp tương lai của anh mà.”
Thương Quân: “Chưa chắc đâu. Em, Thương Uẩn và Thương Thấm đều cản bước anh đấy.”
Sầm Tô bật cười: “Xem ra em không phải người phù hợp với anh rồi, vậy anh không nên mê muội nữa.”
Thương Quân nói: “Anh đứng trong sự nghiệp tương lai của em là đủ rồi, em thì không cần.”
Sầm Tô không nói lại được anh.
Nhưng lại rung động vì câu nói đó của anh.
Thương Quân hỏi cô: “Em định xử lý mối quan hệ của chúng ta như thế nào, công khai hay là mập mờ?”
“Sao lại gọi là mập mờ?” Sầm Tô phản bác: “Dì đã biết em và anh ở bên nhau mà.”
Thương Quân: “Còn có Quả Cầu Tuyết nữa, phải không?”
Sầm Tô bật cười.
Thương Quân bảo cô chuẩn bị tâm lý: “Quen nhau lâu như vậy, em nên hiểu anh. Anh không thích giấu giếm, sẽ không bao giờ nói có thành không có.”
Cho dù người nhà hỏi, anh cũng sẽ thẳng thắn thừa nhận rằng mình có bạn gái.
Sầm Tô: “Giả sử đây là một mối tình rất ngắn, anh cũng sẽ công khai sao?”
Thương Quân: “Không liên quan đến dài hay ngắn. Cho dù chỉ kéo dài ba ngày, nếu người khác hỏi, anh cũng sẽ nói mình có bạn gái.”
Sầm Tô im lặng mấy giây.
Nhẹ thở dài một hơi.
“Thở dài cái gì vậy?”
Sầm Tô nói: “Ban đầu em còn muốn cho anh nếm vị đắng trong tình yêu, giờ thì ngược lại, là anh cho em nếm vị đắng của tình yêu.”
Cô nói đùa: “Giá như có thể quay lại thời điểm trước khi lên lầu với anh vào tối qua thì tốt biết mấy.”
Hơi nước bao phủ khắp phòng tắm.
Mọi thứ trở nên mờ ảo.
Thương Quân giơ tay về phía cô: “Qua đây.”
Sầm Tô không cử động: “Trên người anh toàn là nước, em vừa thay váy mới xong mà.”
Thương Quân: “Ướt thì thay cái khác thôi.”
Cô vừa bước lại gần vòi hoa sen đã bị Thương Quân kéo mạnh vào lòng.
Cùng với dòng nước đang xối xuống còn có mùi hormone nồng nàn từ cơ thể anh.
Nụ hôn của anh đè lên môi cô: “Tối qua không quay lại được nữa. Từ khi em thêm wechat của anh, chẳng phải đã muốn ở bên anh rồi sao? Bây giờ đã ở bên nhau rồi, chẳng phải em nên cảm nhận thật kỹ xem anh yêu một người như thế nào? Anh đối xử đặc biệt với một người ra sao? Nếu không, ngày nào đó anh thật sự kết hôn theo mong muốn của hai bên gia đình, em sẽ không hối tiếc sao?”
Môi Sầm Tô bị chặn lại.
Không nói nên lời.
Ba tháng, có lẽ đủ để cô cảm nhận xem anh yêu một người như thế nào.
Từ thân đến tâm.
Sau đó không ai nhắc lại rằng mối tình này có thể kéo dài lâu nữa.
Bởi vì đối với Sầm Tô, rất khó để lâu dài.
Nhưng đối với Thương Quân, lại rất khó để không lâu dài.
Trong thời gian ngắn, không ai có thể thuyết phục được ai cả.
Lúc ra khỏi phòng tắm đã gần mười một rưỡi.
Thương Quân đã thay áo sơ mi và quần tây để ra ngoài, còn Sầm Tô thì chọn lại một chiếc váy khác.
Trong nhà không có dì giúp việc, Thương Quân liền bảo nhà hàng mang hai suất ăn đơn giản đến.
Sầm Tô ngồi đối diện anh, hai người ăn mặc chỉnh tề. Lúc ăn, thỉnh thoảng họ sẽ nói chuyện đôi câu, hoàn toàn không ai có thể nhìn ra được rằng họ vừa trải qua một cuộc ân ái nồng nhiệt.
Cô từ tốn cắt miếng thịt trong đĩa, lúc muốn nhìn anh sẽ nhìn thẳng thắn.
Cái ôm mạnh mẽ của anh, bàn tay đầy sức mạnh, nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng, sự chiếm hữu hoàn toàn, cùng hơi thở dồn dập đầy gợi cảm.
Mọi thứ đều khiến người ta không thể dứt ra được.
Thương Quân nhìn cô: “Hôm nào em về Hải Thành? Em có dám nói với anh không?”
“Có gì mà không dám. Anh muốn đi thì em cũng chẳng ngăn được.” Sầm Tô nói ngày mùng 6 tháng sau cô sẽ về, sẽ ở nhà mấy ngày sau đó đón bà ngoại qua ở cùng.
Thương Quân nhượng bộ một bước: “Lần này không vội gặp phụ huynh, cứ hẹn hò một thời gian rồi gặp. Anh sẽ ở nhà nghỉ của nhà em với tư cách khách du lịch, ở cùng em mấy ngày.”
Sầm Tô vui mừng: “Anh có nhiều thời gian đến vậy sao?”
“Nếu đã yêu rồi thì sẽ luôn dành thời gian để ở bên em.”
Anh đã điều chỉnh lịch trình tháng sau để có thể dành ra vài ngày đến Hải Thành.
Sầm Tô bày tỏ sự bất ngờ: “Lần đầu tiên em hẹn hò với sếp tổng của một tập đoàn lớn như anh, em có hơi bồn chồn.”
Thương Quân thâm trầm nói: “Là bồn chồn vì đến lúc đó không đá được anh sao?”
Sầm Tô không nhịn được, bật cười.
Cô đặt dao nĩa xuống, đi vòng đến bên cạnh anh. Tay cô chống vào lưng ghế của anh, cúi đầu nhẹ kéo lấy môi anh: “Không được bôi nhọ em đâu.”
Thương Quân kéo cô ngồi lên đùi mình, ngón cái nhẹ nhàng xoa cằm cô: “Em muốn quay lại thời điểm trước khi lên lầu với anh vào tối qua, thế em có biết anh muốn quay lại lúc nào nhất không?”
Sầm Tô không khó đoán: “Muốn quay lại cái tối em thêm wechat của anh, để anh thẳng thừng từ chối em.” Cô ôm chặt lấy cổ anh, “Như vậy thì anh sẽ không phải phiền lòng suốt ngày. Bây giờ muốn tức giận cũng chẳng nỡ.”
Cô hôn lên sống mũi của anh: “Ôm em đi, phải ôm thật lâu đấy.”
Cô thích làm nũng, Thương Quân hoàn toàn bó tay với cái tính này của cô.
Anh để cô ngồi vắt ngang trên đùi mình, hai tay tự nhiên vòng ra sau lưng cô, cũng không ôm quá chặt.
Sầm Tô thích nhất vòng tay thả lỏng, rất tự nhiên nhưng lại có chút mạnh mẽ này của anh.
Thương Quân nhìn chiếc váy trên người cô: “Tất cả đều vừa vặn sao? Nếu không vừa thì hôm khác em tự đi chọn, dùng thẻ của anh mà quẹt. Bây giờ em không đi làm, cứ tiêu tiền của anh trước, đợi em đi làm, anh sẽ tiêu tiền của em.”
Nhắc đến chuyện quà cáp, Sầm Tô nói: “Trước đó em muốn tặng quà cho anh mà mãi không nghĩ ra được món gì phù hợp.”
Bây giờ đã ở bên nhau rồi, chọn quà cuối cùng cũng không cần phải bận tâm về ranh giới nữa.”
Thương Quân còn tưởng cô đã quên béng mất chuyện này, anh nói: “Không cần quá đắt tiền đâu.”
Sầm Tô hỏi địa chỉ nhà ở Hồng Kông của anh: “Ngày mai em đi mua cho anh, mua được món nào phù hợp thì sẽ gửi qua đó.”
Anh không thiếu gì, việc chọn được một món quà vừa phù hợp lại vừa hợp với khả năng chi trả của cô thật sự khá khó khăn.
Mua quà cho anh, cô không muốn chỉ làm cho có lệ.
Hôm sau, Thương Quân trở về Hồng Kông.
Sầm Tô không muốn đi cùng, nói sẽ ở lại Thâm Quyến cùng Quả Cầu Tuyết.
Thương Quân bảo thư ký sắp xếp lịch trống từ ngày mùng sáu đến mùng mười tháng sau, sau đó gửi tin nhắn cho Ngu Thệ Thương:【Không phải anh chưa đến Hải Thành sao? Tháng sau tôi sẽ đến đó mấy ngày, anh có muốn đi cùng không?】
Ngu Thệ Thương:【Có cuộc họp quan trọng nào tổ chức ở Hải Thành sao? Tháng sau Duệ Duệ cũng sẽ qua đó.】
Thương Quân:【Không rõ, tôi không phải đi họp.】
Lịch trình tháng sau của Ngu Thệ Thương vẫn chưa chốt:【Để xem tình hình đã, nếu thời gian cho phép tôi sẽ qua đó nghỉ ngơi mấy ngày.】
Trong lòng Ngu Thệ Thương có hai luồng ý kiến đang giằng xé.
Một ý nghĩ nói muốn đi xem thử.
Một ý nghĩ khác lại cảm thấy hà cớ gì phải vậy, xem rồi thì sao chứ?
Họ đã không còn là dáng vẻ trong ký ức của nhau nữa.
Anh ta đã trở nên tàn nhẫn, bạc tình và vô tình.
Cô ấy thì sao?
Thương Quân không biết rằng nội tâm của bạn thân mình lúc này đang rất phức tạp:【Nếu như quyết định đi, cứ nói trước với tôi. Phòng ở nhà nghỉ khá đắt khách, cần phải đặt trước đấy.】
Những ngày sau đó, anh bận rộn với những buổi xã giao, quên mất chuyện Sầm Tô muốn mua quà cho mình.
Tối đó, từ bữa tiệc tư nhân trở về, quản gia nói đã nhận được một gói hàng, là cửa hàng flagship gửi đến theo sự ủy thác của cô Sầm.
Anh hỏi bác quản gia là cửa hàng flagship nào, thì ông ấp úng không nói rõ được.
Lúc Thương Quân nhìn thấy chiếc túi xách đó, mí mắt anh giật giật hai cái.
Là thương hiệu đồ lót nam cao cấp nổi tiếng.
Sầm Tô gửi anh hai hộp quần lót nam bông Hải Đảo.
Quản gia vẫn chưa biết anh và Sầm Tô đang hẹn hò, vậy nên vừa rồi nói năng không trôi chảy vì tưởng anh bị trêu chọc.
“Cháu và Sầm Tô đang hẹn hò.” Anh giải thích.
Nghe nói hai người yêu nhau, quản gia vô cùng ngạc nhiên.
Bởi vì khoảng thời gian trước, Thương Uẩn không chịu bỏ cuộc, dò hỏi ông tứ phía, cố gắng nhờ ông khuyên nhủ Thương Quân: ‘Bác và anh trai cháu thường xuyên gặp nhau, lời của bác chắc chắn anh ấy sẽ nghe.’
Cho dù mấy năm qua ông và Thương Quân sống cùng nhau, tình cảm thân thiết không khác gì người nhà. Nhưng đến cả lời của cha mẹ mình mà Thương Quân còn không nghe, thì làm sao có thể nghe lời ông được chứ.
Quản gia hoàn hồn, nói: “Thế thì món quà này rất phù hợp đấy.”
Thương Quân: “…..”
Quản gia thật sự cảm thấy rất phù hợp, bởi vì Thương Quân không thiếu gì, Sầm Tô cũng không phải giàu có vô cùng, không thể tặng những món quà vài chục đến vài trăm nghìn vừa phô trương lại không thiết thực mà không đắn đo được.
Quản gia rời đi, phòng khách rộng lớn tráng lệ đột nhiên trở nên tĩnh lặng.
Thương Quân chậm rãi cởi áo vest, vẫn nhìn chăm chú vào chiếc túi xách đó.
Anh luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Nhưng nếu cảm thấy không đúng lại cảm thấy mình nghĩ bậy, dù sao thì món quà này thật sự là đồ dùng thiết yếu trong cuộc sống, có thể coi là thực tế và hữu dụng.
Với tính cách thẳng thắn đó của cô, chắc chắn cô sẽ hỏi anh có hợp không, có thoải mái không các kiểu.
Anh chưa bao giờ nghĩ, chỉ một món quà thôi lại có thể có hiệu quả kỳ diệu đến thế, khiến người ta liên tưởng không ngừng.
Cô luôn có khả năng khiến anh không thể biết trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì.
Thương Quân gửi tin nhắn cho cô:【Anh nhận được quà rồi.】
Sầm Tô gọi thẳng qua, giọng nói mang theo ý cười và sự lười biếng: “Rất hữu dụng đúng không?”
Thương Quân nói: “Không có món nào hữu dụng hơn món này đâu. Có cần anh khen em không?”
Sầm Tô cười haha, hỏi anh: “Anh chỉ cần nói thích hay không thích thôi?”
Cái này thì bảo anh phải trả lời thế nào đây?