Chương 39: Ra mắt phụ huynh.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 39: Ra mắt phụ huynh.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bữa tiệc hải sản sẽ diễn ra tối nay.
Vì con gái đã đồng ý, Sầm Tông Y cuối cùng cũng không thể từ chối.
Sầm Tô gợi ý: “Thế tối nay chúng ta ăn ở sân đi mẹ.”
Sầm Tông Y: “Trong sân nhiều muỗi, chúng ta ăn uống lại ồn ào, họ không để ý chứ?”
“Không sao, đốt ít tinh dầu thơm là được ạ.”
Sầm Tô lại nói: “Họ còn ngưỡng mộ không kịp nữa là, làm sao mà chê ồn được? Vị khách đó nói chú của anh ấy vẫn luôn độc thân, bình thường đều ăn cơm một mình, khá là cô đơn.”
Sầm Tông Y nói đầy ẩn ý: “Có những chuyện không thể chỉ nhìn bề ngoài.”
Bà nghĩ bụng, con cái đầy đàn mà lại tự ra vẻ đáng thương.
Sầm Tô sợ nói nhiều sẽ khiến mẹ nghi ngờ, bèn nhanh chóng chuyển chủ đề: “Mẹ ơi, lát nữa ăn sáng xong con cùng mẹ đi ra chợ hải sản nhé.”
“Không cần, cứ để khách tự chọn.”
Sầm Tông Y định dẫn Ngu Thệ Thương đi mua sắm và dạo chợ hải sản, coi như đưa anh ta đi tham quan Hải Thành luôn.
Phong cảnh nào mà anh ta chưa từng thấy? Cái gọi là muốn đi dạo Hải Thành chẳng qua chỉ là cái cớ, có lẽ trong lòng anh ta vẫn chưa thể quên được chuyện bà chia tay nên muốn bà đi cùng anh ta một đoạn.
Trong lòng bà, anh ta vẫn luôn khác biệt.
Mặc dù sau này vì những vấn đề thực tế, cảnh vẫn còn đây mà người xưa đã khác.
Nhưng đó là những ngày tháng đáng nhớ nhất trong những năm tháng tuổi trẻ của bà, chỉ có sự tự do phóng khoáng, đơn giản đơn thuần không hề xen lẫn bất kỳ tính toán hay lợi ích nào.
Sau này bà phải bớt tiếp xúc với anh ta lại, mối quan hệ không nên để trở nên quá căng thẳng.
Sầm Tô ăn hai lát thịt nguội, mục đích cũng đạt được nên rút khăn giấy lau tay: “Thế để con đi nói với khách một tiếng, bảo họ tối nay đừng đặt đồ ăn nữa.”
Sầm Tông Y tiện miệng hỏi: “Khách thuê đó họ gì thế?”
“…..”
Cô vẫn chưa kịp bịa tên cho Thương Quân.
Tóm lại không thể nào họ Thương.
“Con quên hỏi rồi. Lát nữa con hỏi xem.”
Đánh trống lảng với mẹ xong, Sầm Tô vừa ngân nga hát vừa đi đến nhà nghỉ tìm Thương Quân.
Vì để tiện mấy ngày sau đó sống chung, Sầm Tô đã chủ động tạo lớp nền cho mối quan hệ của mình và khách thuê. Lúc đi qua sảnh, cô cố ý dặn lễ tân: “Chị vừa mới biết hai vị khách bao trọn nhà nghỉ đó là bạn của sếp cũ, người trẻ tuổi không uống cà phê, thích uống soda.”
Cô lễ tân làm dấu hiệu OK.
Bình thường hai người nói chuyện khá hợp nhau, thường hay đùa giỡn.
Cô lễ tân thấp giọng ghé sát tai nói: “Quen nhau rồi thì dễ xử lý rồi. Chị thử tìm sếp cũ hỏi xem anh chàng trẻ tuổi đẹp trai đó có độc thân không. Em đã để ý giúp chị rồi, cực kỳ có gu, rất phù hợp với tiêu chuẩn của chị đấy. Nếu độc thân thì chị phải cố gắng giành lấy nhé!”
Sắc mặt Sầm Tô vẫn không đổi, cười nói: “Vừa hay chị đi mời họ đến nhà mình ăn hải sản, để chị đích thân lên đó khảo sát một chút.”
Cô lễ tân cười trả lời: “202, chúc chị mọi việc thuận lợi.”
Sầm Tô cứ thế nghênh ngang đi lên tầng.
Tiếng gõ cửa vang lên, Thương Quân tưởng là Ngu Thệ Thương. Anh vốn không định mở cửa nhưng lại nghe thấy giọng của Sầm Tô từ bên ngoài vọng vào: “Thương Quân?”
Thương Quân không ngờ cô lại to gan như vậy, vội vàng ra mở cửa rồi một tay kéo cô vào trong.
Từ tối qua, khi cô nói sẽ cố gắng mang những điều anh thích đến cho anh, anh đã không còn nóng lòng muốn gặp phụ huynh nữa. Anh nghĩ, có lẽ qua thời gian ở chung, cô sẽ tự nguyện chấp nhận anh từ tận đáy lòng chứ không phải chỉ là tình cảm hời hợt bên ngoài.”
“Không sao đâu, lễ tân biết em lên tìm anh.” Cô đưa tay ra sau đóng cửa lại, “Tới mời anh tối nay đến nhà em ăn hải sản.”
“Cô không nghi ngờ gì chứ?”
“Không, xử lý hết rồi.”
Sầm Tô khoác một tay lên vai anh, kéo anh đi vào trong: “Chỉ cần em muốn, sao có chuyện gì làm khó được em chứ.”
Chỉ hồi bé Thương Quân mới bị Thương Uẩn khoác vai kiểu này. Lúc đó Thương Uẩn chưa cao bằng anh nhưng rất hay tỏ vẻ ra dáng người lớn.
Anh nghiêng đầu, liếc nhìn xuống chân Sầm Tô: “Kiễng chân đi không mệt à? Chiều cao không đủ mà cứ cố khoác vai anh cơ.”
Sầm Tô cười khẩy: “Em thích thế đấy!”
“À này, đúng rồi, tối nay giới thiệu anh thế nào đây? Dù sao cũng không thể nói anh là Thương Quân. Anh tự nghĩ cho mình một cái tên đi.”
Thương Quân kéo cô lại trước mặt mình: “Không phải gần đây ngày nào em cũng đọc tiểu thuyết sao? Tìm bừa một cái tên là được. Còn họ thì…” Anh suy nghĩ một lát rồi nói, “Họ Ninh đi.”
Sầm Tô biết nhà họ Ninh là một trong số những gia tộc lớn ở Hồng Kông.
Gia phong nhà họ Ninh được công nhận là tốt nhất trong số các gia tộc lớn, cách hành xử của họ vô cùng khiêm tốn.
“Anh cũng biết chọn đấy. Họ này khá được cộng điểm. Mẹ em còn nói nếu các gia tộc giàu có, quyền thế đều giống nhà họ Ninh thì ai cũng muốn gả vào.”
Thương Quân: “Dù sao họ gì cũng không được mang họ Ngu.”
Sầm Tô cười chỉ vào phòng bên cạnh: “Chủ tịch Ngu ở bên kia sao? Cẩn thận tường có tai đấy.”
Thương Quân: “Không sao, nghe thấy càng tốt, anh cố ý nói cho anh ta nghe đấy.”
Trước đây anh từng nghĩ Ngu Thệ Thương là người đáng tin nhất.
Xem ra là ảo giác.
“Cô và bà ngoại thích gì thế? Tối nay đến nhà em ăn cơm chuẩn bị quà gặp mặt.”
“Anh là khách thuê, mua chút hoa quả là được rồi.”
“Quà gặp mặt không thể qua loa, danh nghĩa là khách thuê nhưng đối với anh thì không phải vậy.” Đây là lần đầu tiên anh gặp người nhà cô.
Nói rồi Thương Quân buông cô ra, đi đến đầu giường lấy điện thoại: “Em nghĩ xem nên tặng gì, không cần bận tâm về giá cả thay anh đâu.”
“Thành phố nhỏ của bọn em chẳng có gì để mua cả.”
“Không mua ở đây. Anh sẽ bảo quản gia cho người mang từ Hồng Kông đến, thời gian vẫn kịp.”
Thấy anh đã quyết tâm Sầm Tô không từ chối nữa: “Tặng bà ngoại em một ít thực phẩm bổ dưỡng không mua được ở đây đi. Mẹ em thì thích dụng cụ trà.”
Tín hiệu trong phòng không tốt lắm, Thương Quân ra ban công gọi điện cho quản gia dặn dò chuẩn bị.
Quản gia nghe nói chuẩn bị quà gặp mặt, trong lòng mừng thay cho anh.
Cứ theo tốc độ này, chưa biết chừng còn kết hôn sớm hơn cả Thương Uẩn.
Thương Quân vừa cúp điện thoại thì eo anh liền chùng xuống khi Sầm Tô ôm anh từ phía sau.
Thương Quân vỗ nhẹ vào cánh tay cô: “Vào phòng đi, bảo vệ đang ở dưới.”
Sầm Tô không buông: “Chẳng phải có anh che chắn cho em sao.”
“Tay của em anh chắn kiểu gì?”
Sầm Tô thẳng thừng vén vạt áo T-shirt của anh lên, bàn tay trượt vào trong ôm lấy vòng eo anh.
Thương Quân khẽ hít một hơi.
Sầm Tô vùi mặt vào lưng anh, ngửi mùi hương dễ chịu trên người anh.
Chỉ cần ôm anh như vậy, cô đã vô cùng mãn nguyện.
Vì một bữa tối anh đã đặc biệt chuẩn bị quà từ Hồng Kông mang đến.
Ai lại không thích được anh cưng chiều như vậy chứ.
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Thương Uẩn và Thương Thấm lại phụ thuộc vào người anh cả chứ không phải bố của họ.
Được nuông chiều vô điều kiện, không ai có thể từ chối được.
Sầm Tô dần không hài lòng với việc dựa vào lưng anh nữa: “Em muốn vào lòng anh cơ.”
Thương Quân xoay người lại, ôm cô vào lòng.
“Thích anh ôm em như này, ba tháng sau chia tay anh xem em làm thế nào?” Anh cũng học được cách kích bác: “Đợi anh kết hôn theo mong muốn của hai bên gia đình, em có từng nghĩ tới người anh ôm sẽ không còn là em nữa không?”
Sầm Tô: “Anh có thể nghĩ thoáng như vậy là em yên tâm rồi.”
“…..”
Thương Quân tức bật cười, vỗ vào mông cô.
“Không được phép đánh em!”
“Không đánh em thì đánh ai?”
Gần như theo bản năng, lòng bàn tay anh lại đặt lên chỗ vừa vỗ xoa xoa dỗ dành.
Sầm Tô ngẩng đầu: “Người thích kích bác như anh bắt buộc phải tự trừng phạt.”
“Tự trừng phạt thế nào?”
“Phạt anh ôm em nhiều hơn.”
Thương Quân lại xoa xoa chỗ vừa bị anh vỗ rồi nhấc tay khỏi vòng mông cong của cô, ôm cô thật chặt vào lòng.
Sáng sớm Sầm Tô ra ngoài chạy bộ đã mặc áo tập yoga và quần yoga, sau khi bàn bạc với mẹ thời gian đãi khách, cô liền đi tìm Thương Quân mà chưa kịp thay quần áo.
Chiếc quần yoga màu đỏ burgundy làm nổi bật thân hình nóng bỏng của cô.
Thương Quân như thể đang ôm một ngọn lửa trong lòng.
Ngọn lửa dục vọng bùng cháy.
Sầm Tông Y đã làm xong bữa sáng, đợi mãi không thấy con gái về.
Điện thoại cũng không mang, không gọi được.
Dì hỏi: “Sầm Tô đâu rồi? Vẫn chưa dậy sao?”
“Dậy lâu rồi. Con bé đến nhà nghỉ tìm bạn của sếp cũ, hai vị khách thuê đó quen sếp cũ của nó.”
Dì hùa theo: “Trùng hợp vậy sao?”
“Đúng là như vậy.” Sầm Tông Y nghĩ đến việc con gái vô tình gặp Khang Kính Tín ở Thâm Quyến, rồi lại nghĩ đến chuyện Khang Kính Tín thắng thầu dự án của Ngu Thệ Thương, bà không khỏi thở dài: “Thế giới này nói lớn thì lớn, nói nhỏ cũng nhỏ thật.”
Bà còn phải ra chợ hải sản cùng Ngu Thệ Thương nên không đợi Sầm Tô ăn sáng cùng nữa.
Hẹn gặp nhau lúc tám rưỡi ở bãi đỗ xe.
Sầm Tông Y không cố ý trang điểm, vẫn chống nắng cẩn thận như mọi khi.
8 giờ 25 phút bà mới ra khỏi nhà.
Ngu Thệ Thương đã đợi sẵn trong xe từ trước.
Ban đầu anh ta muốn mặc một chiếc sơ mi công sở, còn định tự mình lái xe.
Sau đó anh ta bỏ qua tất cả.
Ở trong mắt Sầm Tông Y, dù anh ta làm gì đều là cậu em trai chưa trưởng thành.
Cho dù bây giờ anh ta đã điều hành cả một tập đoàn thì đối với bà, anh ta vẫn không chín chắn bằng Khang Kính Tín.
Tài xế đột nhiên khởi động xe, Ngu Thệ Thương bừng tỉnh, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bà vẫn giống như hồi trẻ, bước đi nhanh nhẹn và dứt khoát.
Vệ sĩ kéo cửa ghế sau, không khỏi nhìn Sầm Tông Y thêm một lần.
Gần như đã tìm được lý do vì sao nhiều lần trước đó sếp lại đặc cách cho Sầm Tô.
Sau khi lên xe Sầm Tông Y nói với tài xế có hai chợ hải sản, có thể đi dạo cả hai.
“Vẫn thích ăn hải sản như vậy sao?” Bà quay sang hỏi người bên cạnh.
Ngu Thệ Thương gật đầu: “Khẩu vị vẫn giống trước đây.”
Điều duy nhất thay đổi chính là uống ít cà phê hơn, bởi vì gần đây ngủ không ngon.
Có khoảng hai giây im lặng.
“Tông Y, hồi đại học anh từng trượt môn.”
Anh ta thông minh như vậy lại có lúc trượt môn.
Mặc dù kém bà ba tuổi nhưng chỉ học dưới bà một khóa.
Họ học cùng trường khác học viện.
Sầm Tông Y: “Vì tôi? Nếu không cậu đã không nhắc đến.”
Ngu Thệ Thương im lặng mấy giây: “Có thể nói như vậy. Trên đường đi thi, tôi tình cờ gặp bạn của em, không kiềm được nên hỏi thăm em thế nào rồi. Cô ấy nói em rất hạnh phúc, gả cho người lớn lên cùng em, hai ngày trước vừa sinh con, mẹ tròn con vuông.”
Hai mươi sáu năm trước không giống như bây giờ, khi đó mạng xã hội vẫn chưa phát triển. Một khi cắt đứt liên lạc, thật sự là mất hút.
Anh ta không ngờ mình chưa tốt nghiệp, bà đã có con rồi.
Trong phòng thi, đầu óc anh ta trống rỗng một hồi lâu. Không phải không biết làm bài mà là sau đó không thể tiếp tục làm bài được nữa.
Sầm Tông Y nhìn anh ta đầy suy tư, những lời này thật sự khiến bà mềm lòng đi mấy phần: “Đến cả lý do ngày mai đến nhà tôi ăn cơm, cậu cũng tìm được rồi sao?”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Anh ta hỏi thẳng: “Ngày mai lại ăn thêm một bữa cơm nhà kiểu Hải Thành nữa do em nấu, có tiện không?”
“Cuối cùng cũng dám mở lời rồi?”
“…..”
“Được rồi, nể tình cậu bị trượt môn nên tôi mời thêm bữa nữa.”
Sầm Tông Y nói rõ trước: “Không có bữa thứ ba đâu.”
Một bữa tiệc hải sản, một bữa cơm nhà Hải Thành.
Trước tiên Ngu Thệ Thương cảm ơn, sau đó quay lại chủ đề chính.
Hôm nay anh ta không quên nhiệm vụ quan trọng của mình: “Tông Y, anh muốn hòa hợp với em. Dù thế nào đi nữa, quá khứ đó vẫn rất quý giá trong lòng anh. Nói ra có thể em không tin nhưng anh đã mắc chứng rối loạn giấc ngủ, từ lâu đã không còn hứng thú với tình yêu nữa.”
“Tôi tin.”
“…..”
Có lẽ bà còn nghĩ anh ta đã “không được” nữa rồi.
Không được thì không được vậy.
Sầm Tông Y trả lời câu trước đó của anh ta: “Có lẽ cậu cũng nhìn ra được, thật ra tôi sẵn sàng hòa hợp với cậu, điều kiện tiên quyết là không nói chuyện tình cảm.”
Ngu Thệ Thương lập tức lấy điện thoại ra: “Thêm thông tin liên lạc đi. Anh thường xuyên đến Thâm Quyến, không phải con gái em cũng ở Thâm Quyến sao? Sau này cần giúp đỡ gì đừng khách sáo.”
“Cậu biết Sầm Tô ở Thâm Quyến sao?”
“Lúc điều tra Khang Kính Tín tiện nhìn thấy.”
Sầm Tông Y tin.
Điện thoại đã đưa đến trước mặt bà, bà quét mã thêm bạn.
Bà nói sẵn lòng hòa hợp, không phải lời khách sáo lừa anh ta.
Ngu Thệ Thương đang chỉnh sửa ghi chú thì cháu gái gọi điện đến.
“Chú út, sao chú hủy bữa ăn cháu đặt cho hai người thế?”
“Ăn ngán rồi.”
“Làm theo khẩu vị của chú mà, mới một bữa đã ngán rồi sao? Chú khó chiều quá đấy!”
“Bảo nhà hàng đừng giao đồ ăn đến nữa.”
“Cháu đã trả tiền trước rồi!”
“Cứ để họ giữ làm tiền tip đi.”
Ngu Duệ không nói nên lời: “Thế thì chú tự giải quyết chuyện ăn uống đi, cháu không quan tâm nữa!”
Cô ấy đang bận viết email cho Sầm Tô, không tiện gọi điện, đột ngột mời người ta nên gửi email trước bày tỏ ý định.
Trong hai ngày nay, cô ấy đã biết rõ lúc Sầm Tô nghỉ việc ở Tần Vận, Thương Uẩn đã tìm cách giữ lại nhưng không thay đổi được quyết định của cô. Rời khỏi Bắc Kinh, cô liền đi thẳng đến Thâm Quyến, đồng thời từ chối lời mời từ nhiều công ty trong ngành.
Cô ấy dự đoán hợp lý rằng Sầm Tô muốn vào Tân Duệ nhưng khó mà có cơ hội.
Mà lúc này nhà Triệu Tuân đã hỗn loạn như nồi cháo, hôm qua mấy đứa con suýt chút nữa lại chọc tức ông cụ Triệu phải nhập viện.
Người vẫn còn sống sờ sờ ra đó mà mấy đứa con đã tranh giành tài sản và cổ phần đến mức gay gắt.
Điều này ngược lại tạo cơ hội cho cô ấy có cơ hội sắp xếp người vào công ty.
Tuy nhiên thời điểm phải nắm thật chuẩn, có một điều chú út nói không sai, chính là không thể đợi đến khi họ đạt được thỏa thuận phân chia rồi liên thủ đối phó với cô ấy.
Nếu như có thể thương lượng ổn thỏa với Sầm Tô, tốt nhất giữa tháng này cô ấy có thể gia nhập vào Tân Duệ.
Hôm nay đã là mùng bảy, thời gian còn lại cho cô ấy không nhiều. Ban đầu định đợi về Thâm Quyến rồi mới hẹn gặp Sầm Tô nhưng bây giờ chỉ có thể gửi email trước.
Cô ấy còn nghe nói, mỗi lần Sầm Tô nghỉ phép thường sẽ yêu đương một thời gian để thư giãn, một khi bận làm dự án sẽ dứt khoát chia tay.
Lần này không biết đã yêu chưa, và đang yêu ai.
Yêu rồi cũng không sao, cùng lắm chia tay là xong. Đợi đến khi quyền kiểm soát của Tân Duệ quay về tay cô ấy, mọi thứ ổn định lại cô ấy sẽ giới thiệu cho Sầm Tô một đối tượng khác.
Bên cạnh cô ấy có không ít đàn ông chất lượng, thật ra Thương Quân là một đối tượng hẹn hò rất tốt nhưng tiếc là Y tế Tần Vận và Y tế Tân Duệ là đối thủ cạnh tranh, không tiện giới thiệu anh ta.
Ngoại trừ Thương Quân, những người khác đều được.
Ba rưỡi chiều, Sầm Tô nhận được một email dài trong hộp thư.
Cô đang ở trong hồ bơi, không mang theo điện thoại.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy bơi liền thân, không phải để bơi mà là để thử trèo lên cái cây đó.
Cô đã thử gần nửa tiếng, cái cây nhìn có vẻ không cao nhưng làm sao cũng không trèo lên được.
Trèo mệt, Sầm Tô ôm lấy thân cây để nghỉ ngơi.
Trên bờ, Thương Quân dựa vào ghế, đã nhìn cô nửa tiếng.
Anh chỉ vào ghế bên cạnh: “Qua đây nghỉ ngơi đi. Đừng trèo nữa, có khi rách hết quần áo em cũng chưa chắc trèo lên được.”
Sầm Tô cười, làm bộ như muốn đánh anh.
Chưa đi đến gần, Thương Quân có điện thoại gọi đến.
Quản gia đã cho người mang quà đến, hỏi xem để ở đâu.
Thương Quân: “Đợi ở sảnh đi, tôi qua đó ngay.”
Vừa nói anh vừa đưa tay ra trước mặt Sầm Tô, ý bảo cô có thể đánh vào tay mình.
Sầm Tô nào nỡ đánh thật, chỉ nhẹ nhàng véo ngón tay anh mà thôi.
Cúp điện thoại Thương Quân bảo cô về nhà thay quần áo: “Quà đến rồi, khoảng bốn giờ anh và Ngu Thệ Thương đến nhà em.”
“Sớm vậy sao?”
Thương Quân đứng dậy khỏi ghế dài: “Không thể coi nhà em như nhà hàng, canh đúng giờ ăn mới đến được. Đến sớm một chút nói chuyện với bà ngoại.”
Hai ngày nay trong nhà nhộn nhịp, tinh thần bà ngoại tốt hơn trông thấy.
Quả Cầu Tuyết là hạt dẻ cười của cả nhà, bà ngoại kiên nhẫn chơi với nó, nó cũng thích dính lấy bà ngoại.
Lúc Sầm Tô về đến nhà, bà ngoại Lâm đang cùng Quả Cầu Tuyết luyện đánh bóng.
Bà ngoại Lâm thấy cháu mặc đồ bơi: “Đi bơi hả?”
“Vâng ạ. Hiếm khi hồ bơi không có người.” Sầm Tô chỉ lên tầng: “Con lên tắm rửa thay quần áo ạ.”
Chưa đến bốn giờ, tiếng gõ cửa vang lên, Sầm Tô vẫn đang sấy tóc trong phòng.
Dì đi mở cửa, giả vờ không quen biết: “Xin chào, mời vào.”
Lúc ở dưới tầng, Thương Quân và Ngu Thệ Thương đều hiểu ý nhau, đã mặc quần tây và áo sơ mi.
Quà mang đến không quá đắt tiền, một bộ ấm trà sứ phiên bản giới hạn và vài hộp thực phẩm bổ sung tốt cho tim mạch và tăng sức đề kháng cho người già.
Cái quý là ở tấm lòng.
Bà ngoại Lâm liên tục nói quá tốn kém, nhiệt tình mời hai người ngồi xuống.
Sầm Tông Y đang bận rộn trong bếp, nhất thời chưa ra ngoài được.
Bà ngoại Lâm không biết họ tên của hai người: “Tôi nên gọi hai chú cháu là gì đây?”
Ngu Thệ Thương vội vàng giới thiệu: “Cháu chào cô, cháu họ Ngu, cô cứ gọi cháu là cháu trai là được ạ. Dạo này sức khỏe cô thế nào rồi ạ?”
Bà ngoại Lâm cười, nói: “Tốt lắm, tốt lắm. Thấy các cháu là cô vui rồi.”
Dì giúp việc liếc nhìn ông chủ nhà mình, chưa bao giờ thấy ông chủ có thái độ khiêm tốn như vậy.
Ngu Thệ Thương tiếp tục giới thiệu Thương Quân, thầm nghĩ không thể nào để cậu ta mang họ Thương được, nếu không sẽ dễ khiến người ta liên tưởng đến việc cậu ta là người nhà của Thương Uẩn.
Sầm Tô không có ở đây, không biết cô ấy đã đặt tên gì.
Anh ta chỉ có thể ứng biến ngay tại chỗ: “Cô ơi đây là cháu trai của cháu, Giang Minh Kỳ. Cô cứ gọi nó là Minh Kỳ.”
Thương Quân: “…..”
“Minh Kỳ phải không? Tên này hay đấy. Hai đứa mau ngồi đi.”
Lúc Thương Quân nghe thấy mình bị gọi là Giang Minh Kỳ, đầu anh liền “ong” lên một tiếng.
Ngu Thệ Thương đúng thật biết chọn, giữa hàng nghìn cái tên lại chọn cái tên của tình địch cho anh.
Ngu Thệ Thương không biết Giang Minh Kỳ và Sầm Tô từng yêu nhau, vừa rồi trong đầu anh ta chỉ thoáng hiện lên cái tên Giang Minh Kỳ, lại nghĩ Giang Minh Kỳ có quan hệ tốt với nhà họ Thương nên tiện miệng nói ra.
Bà ngoại Lâm thấy dì giúp việc vào bếp pha trà mãi không ra, bà và hai người họ lại không có gì để nói nên định chống gậy đứng dậy đi giục.
Ngu Thệ Thương vội đỡ lấy bà ngoại: “Cô ơi, cô ngồi xuống đi, muốn lấy gì cứ để cháu và Minh Kỳ đi lấy cho ạ.”
“Cô đi lấy hoa quả cho hai đứa.”
“Cô ơi, cô đừng khách sáo.”
Ngu Thệ Thương nhìn bà ngoại Lâm già yếu, trong lòng trăm mối cảm xúc.
Lúc hẹn hò với Sầm Tông Y, anh ta đã từng xem ảnh chụp gia đình ba người của họ. Lúc đó, bà ngoại Lâm vẫn còn thanh lịch và quý phái, một phần vẻ đẹp của Sầm Tông Y được thừa hưởng từ bà cụ.
Nhưng bây giờ, bà cụ đã già yếu và bệnh ốm đến mức anh ta không nhận ra.
Vừa nãy lúc bước vào anh ta không dám nhận.
Thương Quân thấy bà ngoại có Ngu Thệ Thương nói chuyện liền đứng dậy đi về phía phòng bếp.
Cửa bếp đang mở nhưng anh vẫn gõ nhẹ.
Dì đang pha trà hoa hồng, Sầm Tông Y đang xử lý tôm trước bồn rửa.
Nghe thấy tiếng cả hai người đều quay đầu lại.
“Cô Sầm, cháu chào cô.” Anh chỉ đành cắn răng giới thiệu: “Cháu là Giang Minh Kỳ.”
“Chào cháu.” Sầm Tông Y không dừng tay, cười và nói chuyện với anh: “Sầm Tô nói với cô rồi, cháu thích ăn miến xào hải sản, tối nay cô sẽ làm cho cháu.”
“Cháu cảm ơn cô Sầm.” Thương Quân xắn tay áo lên, “Có gì cháu có thể phụ giúp không ạ?”
“Không cần, không cần.” Sầm Tông Y bảo anh ra phòng khách nghỉ, “Hôm nay bếp bừa lắm, cẩn thận làm bẩn quần áo cháu.”
“Không sao ạ.” Thương Quân nói, “Mẹ cháu cũng thỉnh thoảng hay nấu ăn, cháu vẫn thường giúp bà ấy một tay.”
Dì đã pha xong trà hoa, trước khi bê ra ngoài, bà quay lưng về phía Sầm Tông Y, giơ ngón cái về phía anh.
Muốn tình yêu đi được xa, chắc chắn phải được mẹ vợ công nhận.
Dì đi ra, trong bếp chỉ còn lại anh và Sầm Tông Y.
Sầm Tông Y thấy anh có lòng muốn giúp liền đồng ý.
Bà không khỏi cảm thán, phải may mắn như nào mới có được một chàng rể như vậy.
Thương Quân cũng không giúp được nhiều việc trong bếp nhưng anh có thể nói chuyện với Sầm Tông Y về Sầm Tô, về tình trạng sức khỏe của bà ngoại.
Sầm Tông Y đã xử lý xong chỉ tôm, rửa tay sạch sẽ rồi rửa hoa quả mời anh.
“Minh Kỳ à, cháu nếm thử hoa quả ở Hải Thành bọn cô nhé.”
Thương Quân: “… Vâng.”
Bản thân Giang Minh Kỳ chắc có nằm mơ cũng không ngờ được rằng anh ta không được gặp phụ huynh nhà Sầm Tô nhưng cái tên của mình lại làm được điều đó thay anh.