Chương 52: Vậy thì anh hãy đối xử tốt với Sầm Tô một chút.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 52: Vậy thì anh hãy đối xử tốt với Sầm Tô một chút.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Tông Y không tin anh ta không có con.
Không công khai có lẽ là vì muốn bảo vệ sự an toàn cho đứa trẻ.
Có vệ sĩ đi theo trông có vẻ oai phong nhưng trẻ con chưa chắc đã thích, luôn mong muốn có không gian riêng.
Làm bố mẹ, đương nhiên cũng hy vọng con cái được tự do lớn lên.
“Ngu Thệ Thương, anh cứ nói thật thì hơn.”
Ngu Thệ Thương chẳng buồn đôi co: “Em có thể hỏi Thương Quân.”
Sầm Tông Y nghe anh ta nói như vậy, có vẻ là không có thật.
Bà lại đánh giá lại anh ta một lượt, việc anh ta không có con còn khiến bà sốc hơn việc anh ta có bảy đứa con trai.
“Là sức khỏe có vấn đề à? Chưa đi bệnh viện khám sao?”
“…..”
Sầm Tông Y: “Đã từng này tuổi rồi, có gì mà phải ngại ngùng chứ? Tôi đang nghĩ, việc anh bị mất ngủ nghiêm trọng như vậy có phải do không sinh được con nên lo nghĩ quá nhiều không.”
“…..”
Ngu Thệ Thương hoàn toàn không muốn tiếp tục nói nữa.
Sầm Tông Y không nhìn anh ta nữa, nhìn về phía vịnh biển: “Trước đây Sầm Tô nói anh bị mất ngủ nghiêm trọng, dì cũng từng nhắc vài lần, tôi còn tưởng anh làm ra vẻ.
Bà chỉ tay về phía bãi cỏ đằng kia: “Rảnh rỗi thì phơi nắng nhiều vào, melatonin tiết ra nhiều giúp dễ ngủ. Dù sao anh cũng đã như thế này rồi, lo lắng cũng vô ích.”
Cuối cùng Ngu Thệ Thương cũng lên tiếng: “Anh chẳng lo lắng gì cả. Có con hay không là tùy duyên.”
Những gia đình như bọn họ, chỉ có một đứa con thì thấy ít nhưng nhiều con thì sau này cũng vì tài sản mà tranh giành không ngừng, thậm chí người thân cũng trở mặt thành thù.
Vậy nên không có con anh ta cũng rất thoải mái.
Sầm Tông Y nói: “Tôi thì hy vọng anh đừng lo lắng, cứ khỏe mạnh sống lâu trăm tuổi. Anh cũng đừng lo, cái hay của việc có nhiều bạn gái là biết đâu một ngày nào đó sẽ có người đưa về cho anh một đứa con.”
“… Có con hay không tự anh lại không tự mình rõ sao?”
Dù sao chỉ riêng bà là không thể có con của anh ta.
Năm đó lúc chia tay, anh ta không biết bố cô bị bệnh nặng, cứ ngỡ cô chỉ tốt nghiệp về nước nghỉ lễ như bình thường, sau đó sẽ tiếp tục ở lại London sinh sống.
Đúng như anh ta dự tính, chỉ chưa đầy hai tuần sau cô đã quay lại London.
Anh ta đến căn hộ tìm cô, cố gắng cứu vãn.
Khi đó cô đang thu dọn đồ đạc, nói rằng cô đã bán căn hộ và sẽ không ở lại London nữa.
“Em định đi nước nào?” Anh ta hỏi.
Dù sao năm sau anh ta cũng tốt nghiệp, vẫn kịp đi tìm cô.
“Về Hải Thành kết hôn, ở bên cạnh bố mẹ sống cuộc sống đại tiểu thư mà tôi muốn. Đồ ăn nước ngoài ăn mãi cũng ngán rồi!”
Nói xong, cô quay lưng tiếp tục thu dọn hành lý.
Lúc này anh ta mới để ý cô đang trong kỳ kinh nguyệt, vết máu đỏ tươi đã làm bẩn chiếc quần dài màu nhạt.
“Mấy ngày nay em tới kỳ, không chuẩn bị gì sao?” Anh ta nhắc cô đi thay quần.
Cô vội buông việc đang làm dở, nói: “Bận quá nên quên mất.”
Thay chiếc quần bẩn ra, bụng cô bắt đầu đau. Anh ta muốn nấu nước đường đỏ cho cô nhưng cô không cho, tự mình đun nước pha một cốc để uống.
Cô thường xuyên đau bụng kinh, trước đây đều là anh ta nấu nước đường đỏ cho cô.
Cô nói uống nước đường đỏ là do mẹ dạy, ở quê rất nhiều người cũng uống như vậy, vô cùng hiệu quả.
Cô nhíu mày chịu đau, uống từng ngụm nhỏ cốc nước đường đỏ còn nóng ấm: “Ngu Thệ Thương, tôi có đối tượng kết hôn ưng ý rồi, rất trưởng thành.”
Sau đó cô nói cơ thể không được khỏe, muốn nằm một lúc nên anh ta rời đi.
Anh ta và cô sống cùng một tòa chung cư, lần gặp tiếp theo là hai ngày sau. Anh ta bắt gặp cô đang mua băng vệ sinh ở dưới tầng.
Đó cũng là lần cuối cùng anh ta gặp cô trong suốt hai mươi sáu năm sau này.
Ngu Thệ Thương thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man, không nhắc đến chuyện có con mà chuyển chủ đề: “Tông Y, hôm nay anh mời cô đến đây chỉ là để bà cụ vui lòng thôi. Không có ý gì khác.”
“Có hay không có ý khác cũng không quan trọng. Dù sao vì Sầm Tô tôi vẫn sẽ qua lại với anh.”
Ngu Thệ Thương nhìn bà: “Trước đây em sẽ không làm thế.”
“Khi đó còn trẻ, chưa có con. Khi đã làm cha mẹ, rất nhiều khi con cái chính là nguyên tắc sống của mình.” Sầm Tông Y nghiêng mặt nhìn anh ta: “Sẵn có một quý nhân như anh, vì sao tôi phải bỏ phí mà không dùng?”
Bà hất cằm về phía cốp xe: “Sầm Tô chọn hoa cho anh đấy, tự đi xem đi.”
Ngu Thệ Thương không ngờ mình cũng có quà.
Cốp sau chậm rãi mở ra, là một bó hoa Thiên Điểu.
Sầm Tông Y thong dong đi đến: “Cơ nghiệp nhà anh đồ sộ, lại là người nắm quyền nhà họ Ngu, thế mà chỉ có mấy “con trai cưng” mà mãi chẳng có người thừa kế, đúng là không ngủ được thật.”
“Ai nói anh không có người thừa kế?”
“Cháu trai anh hay cháu gái anh?”
“Duệ Duệ có năng lực, anh có hai đứa cháu trai cũng được, bây giờ anh đang bồi dưỡng chúng, trước khi nghỉ hưu anh sẽ phân chia tài sản cho bọn chúng.” Ngu Thệ Thương chuyển chủ đề: “Hoa đẹp lắm.”
Anh ta mời bà: “Vào phòng trà ngồi nhé?”
Sầm Tô đang ở ngoài sân cùng bà ngoại ngắm biển và đùa với chó, hai người bọn họ đi vào phòng trà.
Phòng trà cũng hướng thẳng ra biển, núi non ôm lấy biển cả khiến lòng người cảm thấy thư thái.
Ngu Thệ Thương đích thân pha trà hoa hồng, anh đã thuộc lòng cách pha.
Ở góc bà có dán một tờ giấy ghi chú, trên đó là cách pha trà hoa hồng do chính tay bà viết.
Ngu Thệ Thương vừa pha trà vừa nói: “Hồi đó em toàn viết tiếng Anh.” Anh ta dừng lại một chút: “Tiếng Anh cũng ít khi viết, đều là anh làm bài tập hộ em. Tiếng Trung viết càng ít hơn, anh không nhận ra nét chữ của em nhưng lại cảm thấy quen thuộc.”
Sầm Tông Y rút tầm mắt khỏi tờ giấy ghi chú, nhìn về phía anh ta: “Nếu bố anh biết hai mươi sáu năm sau anh lại mở tiệc tại nhà mời tôi và mẹ tôi tới, liệu ông cụ có tức giận đến mức đoạn tuyệt quan hệ với anh không?”
“Quan hệ giữa anh và ông ta vốn chẳng cần đoạn tuyệt, vốn dĩ làm gì có tình cảm. Ông ta giao lại quyền tối cao trong tập đoàn là vì bất đắc dĩ, bị anh ép. Em nghĩ ông ta thật sự cam tâm tình nguyện sao?”
Ngu Thệ Thương ngẩng đầu nhìn bà một cái: “Trong mắt người ngoài, anh và Triệu Bác Ức chẳng khác gì nhau, đều là những kẻ vô tình vô nghĩa với cha mình, trong mắt chỉ có tiền.”
Anh ta dừng lại, “Em biết Triệu Bác Ức là ai chứ?”
Sầm Tông Y: “Biết, chú Hai của Triệu Tuân.”
“Hồi trẻ ông ta bị bố chia rẽ đôi uyên ương. Nhưng anh may mắn hơn Triệu Bác Ức, ít nhất anh còn có mẹ đối xử tốt với mình.”
Chỉ là mẹ lo thân mình còn không xong, dù đã trốn từ Hồng Kông sang London để mong được thanh tịnh nhưng vẫn bị những người phụ nữ bên ngoài của cha anh ta tìm đến tận nơi để khiêu khích.
Ngu Thệ Thương nói tiếp: “Sau này anh có Ngu Duệ, anh cả đối với chị dâu cũng không tính là tốt, còn có Thương Quân là bạn vong niên. Không giống Triệu Bác Ức, càng sống càng trở nên vô cảm, ông ta mới thật sự là người máu lạnh vô tình.”
Anh ta đưa cốc trà hoa hồng đã pha xong cho bà: “Phải cảm ơn Sầm Tô, nếu như không nhờ con bé anh làm gì có cơ hội uống trà cùng em.”
Sầm Tông Y: “Thế thì anh đối xử với Sầm Tô tốt một chút.”
“Yên tâm, không cần em nói. Ngày nào Thương Quân cũng tẩy não anh ít nhất một lần.”
“…..”
Ngu Thệ Thương thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, trong sân bà cụ Lâm đang đùa giỡn với mấy chú chó.
Anh ta chợt nhớ tới mẹ mình, trước đó bận rộn tranh quyền lực nên đã rất lâu chưa về London thăm bà.
“Bao giờ anh đến thăm Quả Cầu Tuyết?” Sầm Tông Y chủ động hỏi.
Ngu Thệ Thương rút ánh mắt lại: “Ngày mai anh sang London thăm mẹ, về sẽ đi thăm Quả Cầu Tuyết.”
Sầm Tông Y: “Thế đến lúc đó mời anh đến nhà ăn cơm, bù lại bữa cơm ở Hải Thành mà tôi còn nợ anh. Cảm ơn anh đã chiêu đãi chuyến đi Hồng Kông này, hai ngày nay mẹ tôi chơi rất vui.”
Bà chủ động mời, Ngu Thệ Thương được ưu ái mà lại lo sợ.
Mãi đến ba rưỡi chiều Sầm Tô mới dìu bà ngoại lên xe.
Hôm nay bà cụ Lâm không ngủ trưa nhưng tinh thần vẫn rất tốt.
Sầm Tô hạ thấp ghế ngồi: “Bà ngoại ơi, bà nằm xuống nghỉ ngơi chút đi ạ.”
Bà cụ Lâm chậm rãi nằm xuống, bảo cháu gái đừng lo lắng cho mình: “Không khí trên núi tốt lắm, bà không mệt.”
Sầm Tô đắp chiếc chăn mỏng lên người bà ngoại: “Nếu như bà thích sau này cháu sẽ thường xuyên đưa bà lên núi, Thương Quân cũng có nhà ở đây.” Cô chỉ tay về một hướng: “Ở đằng kia kìa, cách nhà của chú Ngu không xa đâu.”
Bà cụ Lâm cảm thán: “Không ngờ bà còn có cái phúc này.”
Sầm Tô dỗ dành bà ngoại cho vui: “Con nói rồi mà, sau này con còn thành đạt hơn nữa mua mười tám căn nhà để mỗi ngày bà đổi một căn ở.”
Bà cụ Lâm quay mặt sang nhìn con gái, nhắc đến Ngu Thệ Thương không khỏi cảm thấy đồng cảm: “Không ngờ cậu ấy lại không có con.”
Nghĩ đến cháu Ngu nói với bà rằng cậu ấy vô sinh: “Xem ra bệnh vô sinh khó chữa, nếu không người giàu như cậu ấy chữa khỏi từ lâu rồi. Để về bà gọi điện hỏi cô Hai của con xem, xem có bài thuốc dân gian nào không?”
Sầm Tông Y: “…..”
Sầm Tô: “…..”
“Bà ngoại, đó là chuyện riêng tư của người ta mà.”
“Không sao, bà tự có cách. Chính miệng cậu ấy nói với bà vô sinh tức là không coi bà là người ngoài. Đợi lần sau cậu ấy đến nhà mình, bà sẽ nói chuyện đàng hoàng dẫn cậu ấy về Hải Thành tìm thầy lang giỏi chữa trị cho.”
Sầm Tô: “…..”
Sầm Tông Y: “…..”
Sầm Tô không biết có nên cảm thấy may mắn hay không, nếu như trước đây mẹ và Ngu Thệ Thương kết hôn có lẽ cô đã không ra đời.
Bà ngoại cũng sẽ không có thêm đứa cháu ngoại nào nữa.
Về đến nhà trời đã tối.
Sầm Tô tắm rửa xong thay bộ quần áo ở nhà rồi ngồi xuống trước máy tính mở bản kế hoạch dự án ra.
Thứ năm tuần sau, dự án mới của Triệu Bác Ức có thể đi vào thực hiện.
Ngoài ra, việc hợp tác giữa cô với Tần Vận cũng được đưa vào lịch trình. Chỉ cần Triệu Bác Ức có thể tranh được hai phần ba sự ủng hộ của hội đồng quản trị thì trong cuộc họp cấp cao vào thứ năm tuần tới, việc thúc đẩy hợp tác sẽ diễn ra thuận lợi.
Triệu Tuân cứ nghĩ rằng việc vợ Khang Kính Tín biết chuyện của cô và Tân Duệ là do Triệu Bác Ức để lộ tin tức, không ngờ lại là do chính cô tiết lộ.
Phán đoán sai lầm này đã cho Triệu Bác Ức thời gian giải quyết hội đồng quản trị.
Còn về phần huy động vốn dự án mới của Triệu Bác Ức, Ngu Duệ đã giúp giải quyết xong.
Trong một tuần qua, thư ký Ất Tinh của cô đều không tập trung làm việc, hai lần xảy ra sai sót trong công việc.
Sáng nay, qua điện thoại, Ngu Duệ nói với cô: Tuần sau Triệu Tuân đính hôn, vì để lấy được cổ phần công ty, anh ta đã đồng ý cuộc hôn nhân này.
Chả trách Ất Tinh lại thất thần đến vậy.
…..
Thứ hai đi làm, Sầm Tô đi ngang qua khu làm việc của các thư ký. Hiếm khi thấy Ất Tinh chưa tới.
Thường vào giờ này cô ta đã có mặt từ lâu.
Mãi 9 giờ 5 phút Ất Tinh mới đến.
“Phó tổng Sầm, xin lỗi cô. Đầu tôi hơi choáng váng nên lỡ mất báo thức.”
Giọng mũi cô ta rất nặng, hình như bị cảm.
Sầm Tô quan tâm hỏi: “Bị bệnh à?”
Ất Tinh ‘vâng” một tiếng: “Thứ sáu tuần trước mệt quá, về nhà tôi ngủ luôn trên ghế sô pha, tỉnh dậy thì bị nhiễm lạnh một chút.”
Vừa nói xong cô ta lại cảm thấy mình nói thừa, cấp trên sẽ không quan tâm vì sao cô ta bị cảm.
Sầm Tô: “Cho cô nghỉ ốm hai ngày, nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy đi làm lại.”
Ất Tinh vội nói: “Cảm ơn phó tổng Sầm. Không sao đâu, tôi uống thuốc rồi.”
Tuần trước công việc liên tục xảy ra sai sót hai lần, đều là Sầm Tô đứng ra giải quyết giúp. Tuần này cô ta lấy đâu ra mặt mũi mà xin nghỉ nữa.
Hơn nữa trận cảm này cũng không quá nặng, chỉ là toàn thân rã rời mà thôi.
Cô ta biết, toàn thân rã rời thật ra không phải vì bị cảm.
Là luồng sinh khí trong lòng đã bị rút cạn, toàn thân không còn sức lực.
Trước đó công ty chỉ đồn rằng Triệu Tuân sắp đính hôn, cô ta không ngờ mọi chuyện lại nhanh như vậy, thậm chí đến ngày cưới cũng đã định xong. Năm nay đính hôn, năm sau làm đám cưới.
Triệu Tuân vẫn nói những lời đó, dù thế nào cũng sẽ không ảnh hưởng đến tình cảm anh ta dành cho cô.
“Chỉ là liên hôn mà thôi, anh và cô ta không có tình cảm, em sợ cái gì chứ?” Anh ta nói như vậy.
Sầm Tô nhìn Ất Tinh với vẻ suy tư: “Tuần sau Triệu Tuân đính hôn. Cô biết không?”
Ất Tinh sững người.
Chẳng lẽ Sầm Tô phát hiện ra điều gì rồi sao? Nếu không sẽ không hỏi như vậy.
Cô ta hé miệng, nhưng âm thanh cứ nghẹn lại trong cổ họng.
Do dự mấy giây, cô ta biết biểu cảm của mình đã tố cáo cô ta.
Cô ta chỉ đành giả vờ bình tĩnh: “Vậy ạ? Thế thì tinh lực của anh ta chắc chắn sẽ bị chuyện đính hôn làm cho phân tán, cuối cùng chúng ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.”
Con người lúc hoảng loạn, khó tránh khỏi nói năng không đúng ý mình.
Sầm Tô không vạch trần, chỉ nói: “Có người nhắc nhở tôi rằng, có lẽ cô yêu thầm sếp Triệu nên bảo tôi lưu ý. Nhưng tôi nghĩ, cô không đến mức vì một người đàn ông mà phạm phải sai lầm. Ất Tinh, cô nói có đúng không?”
“Phó tổng Sầm, sai sót trong công việc tuần trước tôi tuyệt đối không cố ý. Xin cô hãy tin tôi.”
“Đương nhiên tin rồi, không tin thì tôi còn đứng ra giải quyết hậu quả giúp cô sao?”
Sầm Tô không nói thêm nữa, “Về nhà nghỉ ngơi đàng hoàng hai ngày đi.”
Ất Tinh không cố gắng gượng ép thêm nữa, quyết định nghỉ ốm hai ngày.
Mặc dù bị cảm không nặng nhưng tinh thần có hơi sụp đổ.
Sầm Tô vẫn ở trong trạng thái bị tước quyền, chuyện cần xử lý không nhiều nên hai ngày Ất Tinh nghỉ ốm không ảnh hưởng gì đến cô.
Sáng thứ năm.
Ất Tinh quay lại làm việc sau hai ngày nghỉ phép, gõ cửa bước vào phòng cô như thường lệ: “Phó tổng Sầm, lát nữa chị muốn uống gì ạ?”
Lúc này, còn hai mươi phút nữa là đến cuộc họp cấp cao.
Sầm Tô ngẩng đầu: “Trà hoa hồng đi.”
“Vâng. Lát nữa em sẽ mang thẳng vào phòng họp cho chị.”
Sầm Tô nhìn cô ta thêm một cái, sắc mặt rõ ràng tốt hơn hẳn so với hôm thứ hai, nhưng cảm xúc vẫn có chút sa sút.
Cô ra hiệu cho Ất Tinh: “Không có việc gì nữa, đi làm việc đi.”
Mười giờ họp, Sầm Tô đến trước năm phút.
Thật bất ngờ, Triệu Tuân còn đến sớm hơn cả cô.
“Chúc mừng nhé.” Sầm Tô cười: “Quả nhiên người gặp chuyện vui tinh thần cũng sảng khoái.”
Triệu Tuân khách sáo đáp lại một tiếng.
Anh ta vốn chẳng mặn mà gì với cuộc hôn nhân này, nhưng không chịu nổi việc ông nội đã nhắm trúng.
Ông nội dùng cổ phần gây sức ép, anh ta chỉ còn cách chấp nhận.
Nếu như không chấp nhận, ông nội tức giận thật sự có thể lấy cổ phần chia cho chú Hai.
Anh ta quay sang hỏi Sầm Tô: “Hôm nay có cuộc họp cấp cao đột xuất, phó tổng Sầm có tin gì vui muốn thông báo sao?”
Trong lòng Sầm Tô thầm nghĩ, đột xuất gì chứ, cô đã tính toán xong từ tuần trước rồi, chỉ là tối qua mới thông báo mà thôi.
Cô nhấp ngụm trà hoa hồng: “Duyệt một dự án AI.”
Triệu Tuân tốt bụng nhắc nhở: “Dự án AI tổng vốn đầu tư không quá một trăm triệu. Phó tổng Sầm, tôi khuyên cô chi bằng đừng duyệt nữa.”
Sầm Tô mỉm cười: “Tổng vốn công ty đầu tư không quá một trăm triệu, nhưng có thể huy động vốn, có thể thử xem.”
Triệu Tuân vốn định phản đối nhưng nghĩ đến việc có lẽ cô đang nhắm vào chú Hai nên lời đến miệng lại đổi thành: “Dự án của ai?”
Sầm Tô nói: “Giám đốc Bác.”
Triệu Tuân biết ngay chú Hai sẽ không cam tâm, phí nghiên cứu phát triển bị cắt giảm chú Hai chắc chắn sẽ tìm cách khác để thoát thân.
Anh ta nhìn Sầm Tô: “Sao, cô định duyệt à?”
Sầm Tô: “Dự án có lợi ích cho công ty đương nhiên phải duyệt. Tổng đầu tư rơi vào khoảng một tỷ tệ, ông ấy định xin cấp một trăm triệu. Tôi định duyệt sáu mươi triệu, chia ra làm ba đợt, phần còn lại đội ngũ của ông ấy phải tự nghĩ cách.”
Triệu Tuân nghe thấy chỉ duyệt có sáu mươi triệu, hơn nữa còn chia ra làm ba đợt. Trong khi chú Hai cần huy động vốn hơn chín trăm triệu, anh ta không thèm bận tâm nữa. Bọn họ càng ầm ĩ căng thẳng, càng có lợi cho anh ta.
Mười giờ đúng, Triệu Bác Ức đẩy cửa phòng họp bước vào.
Ông ta vốn luôn là người đến sớm, hôm nay sát giờ mới đến.
Cuộc họp thường kỳ thứ hai tuần trước vẫn còn in đậm trong tâm trí mọi người, sau đó còn có tin đồn hai người bọn họ đã xảy ra xung đột.
Mấy người trong ban hội đồng quản trị ban đầu còn tin là thật, mãi đến khi Triệu Bác Ức liên lạc riêng với bọn họ, bọn họ mới biết tin đồn kia chỉ là giả.
Nhưng Triệu Bác Ức cũng nói rõ, mặc dù không xảy ra mâu thuẫn nhưng bản thân ông ta đã không còn đường lùi nữa.
Câu “không còn đường lùi” khiến tất cả mọi người phải cân nhắc rất lâu. Nếu bọn họ thật sự không giúp Triệu Bác Ức, dồn ông ta vào đường cùng thì bọn họ cũng sẽ gặp xui xẻo theo.
Dù sao Triệu Tuân chỉ là kẻ không cần mặt mũi, còn Triệu Bác Ức không cần mạng.
Triệu Bác Ức nói nếu công ty không cải cách, sau này đến cả lợi ích của bọn họ cũng bị tổn hại.
Mấy người trong ban hội đồng quản trị suy nghĩ kỹ càng, quyết định giữa hai chú cháu bọn họ sẽ đứng về phe Triệu Bác Ức.
Khi mọi người đã đến đông đủ, cuộc họp bắt đầu.
Hôm nay cuộc họp vẫn do Sầm Tô chủ trì, phong cách họp của cô rất đặc trưng. Trước giờ không bao giờ vòng vo, đi thẳng vào vấn đề chính và không để đối phương có thời gian phản ứng.
“Báo cáo của bộ phận kiểm soát rủi ro về dự án của giám đốc Bác đã có.”
Cô kết nối màn hình máy tính để trình chiếu.
Triệu Tuân sững sờ, đã có báo cáo?
Việc này mà anh ta lại không hề hay biết.
Anh ta lờ mờ cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tuần trước bận chuyện đính hôn nên tinh thần và sức lực bị phân tán không ít.
Mặc dù anh ta không can thiệp vào việc Sầm Tô phê duyệt các dự án dưới một trăm triệu, nhưng một khi báo cáo rủi ro được đưa ra, lẽ ra anh ta không thể hoàn toàn không nghe thấy bất kỳ tin tức gì.
Nghĩ đến đây Triệu Tuân chợt liếc nhìn một thành viên hội đồng quản trị. Đối phương chỉ dán mắt vào màn hình lớn, né tránh ánh mắt của anh ta.
Lúc này anh ta mới nhận ra rằng, bản thân đã sơ suất.
Chú Hai và Sầm Tô đã đạt được thỏa thuận hợp tác.
Sầm Tô nhìn về phía anh ta: “Tiếp theo tôi còn một tin vui nữa muốn thông báo với tổng giám đốc Triệu.”
Triệu Tuân lặng lẽ quan sát cô.
Sầm Tô: “Dự án robot chẩn đoán và điều trị do tổng giám đốc Triệu đích thân thúc đẩy trước đó, tôi dự định sẽ hợp tác với Tần Vận.”
Triệu Tuân bình thản nhắc nhở: “Phó tổng Sầm có phải đã quên rồi không. Tần Vận cũng đang thúc đẩy dự án “Robot chẩn đoán và điều trị qua đường tự nhiên của phế quản.” Bọn họ đang tự nghiên cứu, cô nghĩ họ còn muốn hợp tác với chúng ta sao?”
Sầm Tô cười: “Tôi đã trao đổi với giám đốc Thương Uẩn. Sau khi bọn họ đánh giá rủi ro nhận thấy việc hợp tác với chúng ta mang lại lợi nhuận gần như tương đương với việc tự nghiên cứu, chưa kể việc tự nghiên cứu còn tiềm ẩn nhiều rủi ro. Hợp tác không chỉ giảm bớt rủi ro, bọn họ còn có thể dành thêm nguồn vốn để tập trung chuyên sâu vào mảng tim mạch.”
“Cho dù Tần Vận đồng ý hợp tác, chúng ta định mở hết nền tảng quản trị cho họ sao? Phó tổng Sầm, cô có cân nhắc đến rủi ro không? Có cân nhắc đến…”
Sầm Tô ra hiệu cho anh ta nhìn lên màn hình lớn: “Tất cả rủi ro tôi đều đã có phương án đối phó. Tổng giám đốc Triệu có thể tự mình xem.”
Cô lại đẩy một xấp tài liệu qua mặt bàn: “Đây là bản giấy.”
Một xấp dày cộp, xem hết chắc phải mất mấy tiếng đồng hồ.
Triệu Tuân không hứng thú.
Với phong cách làm việc của Sầm Tô, một khi đã đưa ra để họp thảo luận thì chắc chắn cô đã chuẩn bị chu đáo vẹn toàn.
Anh ta thẳng thắn bày tỏ thái độ: “Tần Vận là đối thủ cạnh tranh của chúng ta, đừng nói tôi không đồng ý. Cô cứ hỏi những người đang ngồi ở đây xem, ai sẽ đồng ý?”
Sầm Tô: “Vậy thì chiều nay bỏ phiếu quyết định.”
Cô còn phải giới thiệu chi tiết dự án một lượt, buổi sáng chắc chắn không thể kết thúc được.
Những nội dung sau đó, Triệu Tuân không nghe lọt tai chữ nào. Anh ta nhắn tin giao cho trợ lý:【Chuyển lời tới Khang Kính Tín, nếu ông ta còn chậm chạp lề mề thì người biết chuyện ông ta kết hôn lần thứ hai không chỉ dừng lại ở họ hàng nhà ông ta đâu.】
Buổi trưa chỉ nghỉ ngơi nửa tiếng, mọi người ăn tạm cơm hộp ở phòng họp.
Gạt chuyện đấu đá nội bộ và việc phải chọn phe sang một bên, điều mà các thành viên hội đồng quản trị quan tâm nhất chính là tiền đồ của công ty. Vừa rồi lúc Sầm Tô thuyết trình chi tiết, bọn họ đều nghiêm túc lắng nghe.
Nền tảng thông minh toàn diện của Tần Vận do chính Sầm Tô xây dựng, cũng nhờ đó mà cô vang danh trong giới.
Bọn họ tin rằng dưới sự phối hợp của Triệu Bác Ức, Sầm Tô có thể dẫn dắt đội ngũ Tân Duệ nghiên cứu thành công robot chẩn đoán và điều trị.
Nếu như Tân Duệ không có nhà họ Ngu chống lưng, thì bọn họ chắc chắn sẽ lo ngại việc hợp tác với Tân Duệ và mở quyền truy cập quản trị sẽ gây ra rủi ro an ninh.
Nhưng có nhà họ Ngu làm chỗ dựa, đúng như Sầm Tô nói đến cả người nắm giữ cổ phần nhiều nhất là Ngu Duệ còn không lo thì họ lo lắng gì?
Cuộc họp kéo dài đến hai giờ hai mươi phút chiều, Sầm Tô đã nói liên tục hơn ba tiếng đồng hồ.
Trong thời gian đó, Ất Tinh đã mang trà hoa hồng đến hai lần.
Trước đây cô ta thường mượn cớ đưa trà để nhìn Triệu Tuân nhưng hôm nay đã cố kìm lòng không nhìn anh ta.
Sầm Tô thoát khỏi chế độ trình chiếu: “Mọi người nghỉ ngơi vài phút đi. Hai rưỡi chúng ta bỏ phiếu quyết định xem có hợp tác với Tần Vận không.”
Cô gập máy tính lại, nhấp ngụm trà hoa hồng rồi thong thả liếc nhìn người bên cạnh: “Tổng giám đốc Triệu có muốn đoán thử kết quả bỏ phiếu mười phút sau không?”
Triệu Tuân thấy vẻ mặt tự tin nắm chắc phần thắng của cô: “Vậy hy vọng sẽ được như ý nguyện của phó tổng Sầm.”
Sầm Tô mỉm cười: “Cảm ơn.”
Triệu Tuân cười nhạt: “Khách sáo rồi.”
Anh ta bê cốc cà phê lên, chậm rãi nhâm nhi.
Xâu chuỗi lại tỉ mỉ những chuyện đã xảy ra trong hai tuần qua, từ lúc Sầm Tô hỏi anh ta về quyền phê duyệt dự án một trăm triệu cô đã bắt đầu lên kế hoạch hợp tác với Tần Vận.
Vốn dĩ anh ta muốn mượn tay cô để đối phó với chú Hai, không ngờ lại vô tình thúc đẩy cô và chú Hai liên minh với nhau.
Đám người trong hội đồng quản trị, nếu không phải chú Hai ra mặt thì căn bản Sầm Tô không thể dàn xếp ổn thỏa được.
Mười phút chỉ bằng thời gian uống một cốc cà phê.
Lúc cà phê của anh ta cạn cũng là lúc cuộc bỏ phiếu bắt đầu.
Triệu Tuân lười chẳng buồn nhìn biểu cảm của những người kia nữa. Ngoại trừ một thuộc hạ thân tín của anh ta ra thì những người khác đều tạm thời quay giáo.
Hợp tác với Tần Vận, hai phần ba số phiếu thuận được thông qua.
Triệu Tuân quay sang nhìn người bên cạnh: “Chúc mừng phó tổng Sầm. Có điều, vui quá thường dễ hóa buồn.”
Anh ta dừng lại nửa giây: “Mặc dù tôi sơ suất nhưng chưa hẳn đã thua thiệt.”
Nói xong anh ta đứng dậy, tuyên bố tan họp.
Sầm Tô tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Cô biết dù đã đạt được thỏa thuận hợp tác với Tần Vận nhưng con đường tiếp theo cũng chẳng dễ dàng gì. Triệu Tuân chắc chắn sẽ không thể nào chịu bỏ qua.
Nhưng ít nhất, cô đã tiến gần Thương Quân hơn một bước.
Cô cầm máy tính xách tay định rời đi thì điện thoại reo. Là số lạ từ Thâm Quyến.
Không đoán được là ai, cô vẫn nghe máy.
“Alo, cho hỏi ai đấy?”
“Sầm Sầm, là bố.”
Khang Kính Tín biết cô không nghe số điện thoại cũ nữa nên đành phải đổi số khác gọi.
Sầm Tô đặt máy tính xuống, ngồi lại chỗ cũ: “Tin tức nhanh nhạy thật, tôi vừa tan họp thì ông gọi tới đúng lúc luôn.”
Khang Kính Tín biết cô không có kiên nhẫn nghe mình giải thích, nói ngắn gọn: “Chuyện con và Triệu Bác Ức xung đột trong cuộc họp hôm thứ hai bố đã nghe rồi, cuối cùng lại đồn thành ban quản lý cấp cao của Tân Duệ ẩu đả lẫn nhau.”
“Sầm Sầm, con từng trải qua rồi, phải biết tin đồn là thứ hoàn toàn không thể kiểm soát, có đính chính cũng vô dụng. Con càng hiểu rõ con người Triệu Tuân, hắn tuyệt đối không để bố được yên ổn. Chẳng biết hắn còn thêu dệt chuyện hôn nhân giữa bố và mẹ con như thế nào, đến lúc đó sẽ bị đồn thổi méo mó.”
“Sầm Sầm, bây giờ bố chỉ cầu mong được yên ổn, không muốn đến tuổi này rồi còn…”
Sầm Tô ngắt lời ông ta: “Không muốn đến tuổi này rồi mà không giữ được thanh danh sao? Vấn đề là, ông có thanh danh để mà giữ sao?”
Khang Kính Tín đã quen với những lời lẽ mỉa mai của cô, ông ta tự nói tiếp: “Dù sao đi nữa bố cũng không muốn làm ầm ĩ đến mức không thể nhìn mặt nhau với con. Nếu không phải bất đắc dĩ, hôm nay bố sẽ chẳng gọi cho con nữa. Bố biết con sẽ nói ‘Ông là cái thá gì’? Nếu như bố nói, bố biết chuyện con và Thương Quân là một đôi thì sao?”
Sầm Tô sững người, không biết ông ta đã nắm được bao nhiêu. Cô không lên tiếng, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.
Khang Kính Tín: “Có một tối bố đến nhà con gái và con rể, ai biết lại trùng hợp như vậy. Thấy con bước xuống từ một chiếc xe thương vụ rồi chạy về phía Thương Quân. Ban đầu bố còn tưởng mình nhìn nhầm.”
Sầm Tô không ngờ con gái út của ông ta cũng sống ở tòa chung cư đó.
Hóa ra tối đầu tiên cô và Thương Quân xác định quan hệ, ông ta đã biết.
Vì hạnh phúc của con gái út, ông ta không tiếc mọi thứ.
Cô không cầu mong ông ta hy sinh điều gì, vậy mà bây giờ ông ta lại dùng tình cảm của cô để uy hiếp.
Mười phút trước, khó khăn lắm cô mới thúc đẩy được sự hợp tác giữa hai nhà.
Vậy mà người làm bố như ông ta lại muốn đích thân đập nát nó.
Khang Kính Tín: “Bây giờ chỉ có bố biết chuyện này. Triệu Tuân chẳng qua là muốn ép con rời khỏi Tân Duệ, hà cớ gì con phải đấu với một kẻ tiểu nhân?”
“Đến bố còn cảm thấy hắn khó đối phó, con không phải đối thủ của hắn đâu.”
“Quy trình hợp tác với Tần Vận còn chưa bắt đầu mà con đã ở bên ông chủ đối phương từ bao giờ. Động cơ thúc đẩy hợp tác của con, ban hội đồng quản trị không thể không nghi ngờ.”
Ông ta phân tích hậu quả cho cô: “Nếu như để Triệu Tuân biết chuyện giữa con và Thương Quân thì mọi sơ hở của công ty trong thời gian này, thậm chí cả những cáo buộc vô căn cứ về việc rò rỉ bí mật thương mại, hắn cũng sẽ đổ hết lên đầu con. Đến lúc đó con có trăm cái miệng cũng không thể cãi được, còn tự hủy hoại danh tiếng của mình trong ngành.”
“Danh tiếng đã mất rất khó cứu vãn. Thật sự đi đến bước đó, Thương Quân cũng không giúp được con.”
“Sầm Sầm, bố nói rồi, bố không muốn ầm ĩ với con đến mức đó.”
“Chỉ cần con từ chức, bố sẽ không để bất cứ ai biết chuyện này.”
“Khang Kính Tín, hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con!”
“Hồi đó ông sinh tôi ra làm gì?”
Khang Kính Tín im lặng một hồi lâu.
Nhưng nếu như còn cách khác, ông ta đã không dùng đến hạ sách này để đối xử với cô.
Sầm Tô nhanh chóng bình tĩnh lại, cô đã có thể đối phó được với Triệu Bác Ức thì một Khang Kính Tín thì có tính là gì.
Còn về cuộc hôn nhân trước đó, Khang Kính Tín hối hận nói: “Nếu như có thể, bố thà rằng chưa từng quen biết mẹ con. Đối với bố, đối với bà ấy có lẽ là một sự giải thoát.”
Sầm Tô chỉ cảm thấy nực cười: “Sao nào, cảm thấy đó là vết nhơ của ông sao? Ông tưởng mẹ tôi muốn quen biết ông sao? Ông mới chính là vết nhơ lớn nhất trong cuộc đời bà ấy! Bao nhiêu năm qua, đến cả ông, bà ấy còn chẳng buồn nhắc đến!”
Khang Kính Tín ngay lập tức ngẩn người.
Ông ta đã quên mất cảnh tượng đề nghị ly hôn năm xưa, chỉ nhớ lúc đó ông ta không dám nhìn Sầm Tông Y.
Sầm Tô bê cốc trà lên, trà hoa hồng trong cốc đã nguội ngắt.
Tan họp từ lâu, Ất Tinh không thấy cấp trên quay lại nên lo lắng, tìm đến phòng họp.
Thấy Sầm Tô đang gọi điện thoại, cô ta mới yên tâm.
Thật sự sợ Sầm Tô lại xảy ra xung đột với ai đó nữa.
Sầm Tô vừa quay mặt sang đã nhìn thấy thư ký đứng sau cửa, cô bỏ điện thoại xuống: “Có chuyện gì sao?”
“Không có gì ạ.” Ất Tinh nhỏ giọng hỏi: “Phó tổng Sầm, em pha thêm trà nóng cho chị nhé?”
“Được, cảm ơn.”
Sầm Tô đưa cốc trà qua, tiếp tục nói với Khang Kính Tín ở đầu dây bên kia: “Ông hối hận là bởi vì có người làm ảnh hưởng đến hạnh phúc hiện tại của ông chứ không phải thật sự hối hận.”
“Nếu như có thể, tôi không muốn được sinh ra mới là thật. Hôm nay ông dám uy hiếp tôi, có phải ông cho rằng tôi cảm thấy tự hào và hạnh phúc vì có một người cha có quyền thế, còn là cổ đông lớn của Tân Duệ như ông không? Nghĩ tôi sẽ im lặng nghe lời ông sao?”
Tay Ất Tinh nhận lấy cốc trà hơi khựng lại, không ngờ Sầm Tô gọi điện thoại mà không né tránh cô ta.
Thân thế của Sầm Tô cô ta biết rõ.
Không ở lại lâu, cô ta nhận lấy cốc rồi vội vàng rời khỏi phòng họp.
Lúc này Sầm Tô đã thả lỏng hơn, cô dựa lưng vào ghế.
Đầu bên kia điện thoại không lên tiếng, cô nói tiếp: “Nếu ông nghĩ như vậy, e là phải để ông thất vọng rồi.”
“Có lẽ sẽ có người cảm thấy may mắn vì bỗng nhiên xuất hiện một người cha có tiền có thế, sau đó còn ảo tưởng rằng sau này sẽ được chia một khối tài sản lớn. Nhưng đối với tôi mà nói, tôi muốn cắt đứt quan hệ với ông còn không kịp.”
Khang Kính Tín quả thật đã từng nghĩ như vậy. Lúc bản thân trúng thầu dự án của Tinh Hải Toán Lực, các tin tức tích cực tràn ngập các mặt báo, ông ta không khỏi nghĩ lúc Sầm Tông Y và Sầm Tô nhìn thấy những tin tức này, họ sẽ nghĩ gì?
Ông ta kịp thời cắt dòng suy nghĩ, không nhắc đến quá khứ nữa.
“Khoản tiền bồi thường đã hứa với con, bố nói được làm được, sẽ là một khoản tiền khiến con hài lòng. Nhận được tiền con hãy thong thả sắp xếp công việc rồi từ chức trong vòng một tháng. Còn về nút thắt trong dự án của Triệu Bác Ức, con cứ xem là được rồi, đừng tham gia vào cuộc tranh đấu của hai chú cháu nhà họ.”
Sầm Tô khinh miệt: “Tiền của ông, tôi không thèm. Tân Duệ có ý nghĩa gì với mẹ tôi và bà ngoại tôi người khác không biết chứ ông còn không rõ sao? Tôi vẫn giữ nguyên câu nói đó, bảo tôi rời khỏi Tân Duệ trừ khi một ngày nào đó ông nắm quyền kiểm soát công ty.”
Cô không sợ ông ta lấy chuyện tình cảm giữa mình và Thương Quân ra để gây chuyện.
“Ông lấy chuyện đó để uy hiếp tôi, chẳng qua cảm thấy tôi dễ bị nắm thóp, cảm thấy hai mươi sáu năm qua tôi ngậm đắng nuốt cay. Vẫn tự gắn cho ông một lớp bộ lọc về ông, cho rằng dù ông có uy hiếp tôi thì tôi cũng cam chịu.”
“Khang Kính Tín, ông quá đề cao bản thân mình rồi, cũng quá coi thường tôi đấy.”
Lúc này Ất Tinh gõ cửa mang trà hoa hồng vào.
“Trà không nóng lắm, vừa vặn để dùng. Chị cứ từ từ dùng ạ.”
“Cảm ơn.”
Sầm Tô nhấp một ngụm, tiếp tục nói với điện thoại: “Khang Kính Tín, ông thật sự nghĩ rằng người tiết lộ chuyện tôi vào Tân Duệ cho vợ và bố vợ ông là Triệu Tuân sao?”
Cô mỉm cười: “Tôi có thể đính chính cho Triệu Tuân, không phải anh ta. Nhưng tất cả bằng chứng đều hướng về anh ta, đúng không? Là tôi có ý làm vậy đấy. Nếu như tôi đoán không nhầm, ông còn gọi điện chất vấn anh ta nữa.”
Ất Tinh vừa mới xoay người đi được mấy bước, bước chân bỗng khựng lại.
Cô ta không ngờ, đến cả Triệu Tuân cũng bị cấp trên của mình tính kế.
Cô ta chắc chắn Sầm Tô đã biết rõ mối quan hệ của cô ta và Triệu Tuân.
Nhưng Sầm Tô chưa bao giờ dò xét hay làm khó cô ta, dường như hoàn toàn chẳng để tâm.
Suy nghĩ của Ất Tinh đang rối bời, cô ta khép cửa phòng lại.
Cô ta không rời khỏi, đứng canh ở hành lang, tránh có người khác đi qua vô tình nghe thấy Sầm Tô đang nói gì.
Trong phòng họp, Sầm Tô vẫn thong thả nhấp thêm một ngụm trà hoa hồng thoang thoảng hương thơm.
Đầu bên kia điện thoại, Khang Kính Tín nghe mà sống lưng lạnh toát.
Ông ta không thể nào ngờ rằng, vậy mà Sầm Tô lại tự phanh phui.
Sầm Tô: “Vốn dĩ còn tiếp tục để anh chị em bên nhà vợ ông đều biết chuyện, không ngờ anh ta lại nhanh chân hơn một bước, coi như giúp tôi đỡ tốn công sức.”
Điện thoại vẫn im lặng.
Sầm Tô nhìn màn hình, cuộc gọi vẫn chưa ngắt: “Sao không nói chuyện thế? Cảm thấy tôi đáng sợ sao? Chẳng qua tôi cũng chỉ học được chút da lông từ ông và Triệu Tuân thôi. Không phải các người thích nhất dùng chiêu này sao?”
“Đối phó với cái kiểu ngụy quân tử như các người, không cần phải quang minh chính đại.”
“Khang Kính Tín, ông dám công khai chuyện của tôi và Thương Quân làm ảnh hưởng đến tiến độ dự án của Tân Duệ, tôi sẽ khiến ông thân bại danh liệt. Không chỉ ông mà cả tất cả những người ông quan tâm nữa. Không tin, ông cứ thử xem.”
Cô vẫn chưa nói hết: “Về nói với vợ ông, bà ta ở nhà làm đại tiểu thư lộng quyền ngang ngược thì được, chứ ở chỗ tôi thì vô dụng. Bà ta không dung thứ tôi, tưởng tôi sẽ dung thứ cho bà ta chắc? Cổ phần của Tân Duệ trong tay ông, trong vòng một tháng phải công bố chuyển nhượng lại cho Ngu Duệ. Miễn thương lượng.”
“Nếu như bà ta không đồng ý, ông có thể nhắc bà ta thứ tiếp theo bị hủy hoại có thể chính là hôn sự của đứa con gái bé bỏng quý giá của ông đấy. Thành toàn cho một mối nhân duyên thì khó, chứ phá hoại một đoạn tình cảm thì dễ dàng lắm.”
Khang Kính Tín nghe vậy, máu toàn thân dồn hết lên não: “Sầm Tô, mày khốn nạn!”
“Được ông truyền thụ đấy! Chẳng phải vừa rồi ông cũng lấy tình cảm ra uy hiếp tôi sao? Có điều, tôi có khốn nạn đến mức nào cũng không đến lượt ông chửi, ông không có tư cách! Chửi người phải trả giá, hạn cho ông trong vòng mười ngày phải công bố chuyển nhượng cổ phần.”
“Đúng rồi, tiện chuyển lời cho Triệu Tuân. Nút thắt trong dự án của Triệu Bác Ức, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ giải quyết thay ông ta.”
Nói xong Sầm Tô thẳng thừng cúp máy.
Cô ngồi một mình trong phòng họp yên tĩnh một hồi lâu.
Hóa ra khi tình thân trở mặt lại là thế này.
Uống hết cốc trà hoa hồng, cô mới cầm máy tính đứng dậy.
Ngoài hành lang phòng họp, Ất Tinh vẫn ở đó.
Thấy cô đi ra, cô ta tiến lên nhận lấy chiếc cốc: “Phó tổng Sầm, để tôi.”
Sầm Tô dặn cô ta: “Thông báo cho đội nghiên cứu phát triển của Triệu Bác Ức, ba rưỡi họp tại phòng họp bộ phận của họ.”
Ất Tinh nhìn đồng hồ, ba giờ mười phút.
“Phó tổng Sầm, chị không nghỉ ngơi chút sao?”
“Không cần.”
Những năm qua, cô vẫn luôn vội vã như vậy.
Bây giờ có thêm chút hạnh phúc, trong những kẽ hở của sự bận rộn, cô có thể nghĩ về Thương Quân.
Sầm Tô không về tầng trên mà đi thẳng đến văn phòng của Triệu Bác Ức.
Văn phòng cũng y hệt như con người ông ta, không chút cầu kỳ, tài liệu chất đống trên bàn, tàn thuốc lá rơi vãi khắp quanh gạt tàn.
Triệu Bác Ức ngẩng đầu: “Căn phòng tồi tàn bỗng rực rỡ hơn hẳn.”
Ông ta tiện tay chỉ về phía đối diện: “Ngồi đi.”
Sầm Tô vào thẳng vấn đề: “Tôi từng nói, tôi có người mình thích sao?”
“Giang Minh Kỳ?”
“Không phải. Thương Quân.”
“Khá đấy.”
“…..”
Triệu Bác Ức đã đoán được: “Cô chủ động nhắc đến Thương Quân, xem ra bố cô muốn lấy cái này để uy hiếp cô.”
“Quả thật là muốn uy hiếp tôi, nhưng ngược lại bị tôi uy hiếp lại rồi.”
Vừa rồi Sầm Tô suy nghĩ cả quãng đường đến đây: “Ban đầu tôi định để ông ta chuyển nhượng cổ phần cho Ngu Duệ, nhưng Ngu Duệ đã nắm quyền kiểm soát có thêm 6% nữa cũng không có nhiều ý nghĩa mà còn chôn vốn. Tôi nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng chuyển cho ông.”
“Lúc đầu Ngu Duệ không cho tôi động vào đội nghiên cứu và phát triển chính là coi trọng năng lực của ông. Ông lấy được cổ phần, yên tâm làm nghiên cứu, Tân Duệ mới có thể dẫn đầu trước các đối thủ cạnh tranh.”
Cô nói rõ ràng: “Tôi làm như vậy không phải vì ông, là vì chính tôi. Nếu giá trị thị trường của Tân Duệ tăng gấp đôi, vị thế của tôi cũng theo đó mà lên cao, cũng không phụ sự kỳ vọng của Ngu Duệ. Ông có nhiều cổ phần, ở công ty cũng có tiếng nói hơn.”
Triệu Bác Ức buông công việc đang dở tay xuống, nhìn thẳng vào cô.
Sầm Tô tiếp tục: “Ông tranh giành gia sản, không phải vì muốn có thêm một ít cổ phần, sau này có quyền lên tiếng trong công ty sao?”
Đáng tiếc ông cụ Triệu lại không thích đứa con trai thứ hai này, không cho ông ta cổ phần mà chỉ muốn để lại toàn bộ cho đứa cháu trai Triệu Tuân do chính mình nuôi nấng.
“Rõ ràng là cha ông chỉ muốn chia cho ông tiền mặt, vậy thì ông hãy cầm tiền rồi rút khỏi cuộc tranh giành gia sản đó đi, dùng số tiền đó mua lại cổ phần từ chỗ Khang Kính Tín.”
Triệu Bác Ức phải công nhận rằng, ông ta đã dao động.
Ông ta cũng biết, Sầm Tô không đời nào giúp không công: “Nói đi, điều kiện gì?”
Sầm Tô: “Không có điều kiện gì cả. Chỉ riêng tên ông đã đủ để vợ Khang Kính Tín sợ ba phần.”
Triệu Bác Ức: “…..”
Nói xong Sầm Tô nhìn đồng hồ: “Đi thôi, đến phòng họp. Đã thông báo đội ngũ của ông qua đó họp rồi.”
Trở về với bản chất nghiên cứu và phát triển, cô như cá gặp nước.
Không giống như quản lý công ty, ngày nào cũng phải vắt óc đối phó với đủ loại người.
Năm rưỡi, buổi thảo luận mới kết thúc.
Sầm Tô bỏ một xấp tài liệu vào túi đựng máy tính: “Tôi về nghiên cứu thêm chút nữa.”
Hôm nay trong đầu có quá nhiều việc, không có cảm hứng.
Rất nhiều cảm hứng của cô đều đến vào đêm khuya.
Mà lúc này, ở tập đoàn Tần Vận.
Thương Quân vừa tắt máy tính. Tối phải về nhà cũ ăn cơm, Thương Uẩn nói đã nghĩ xong cách giúp anh, làm thế nào để khiến ông bà nội đồng ý hôn sự của anh và Sầm Tô.
Anh cầm áo vest rời khỏi văn phòng, vệ sĩ đi theo sau.
Đến trước thang máy, vệ sĩ tụt lại phía sau khá xa, đang cúi đầu trả lời tin nhắn.
Thương Quân quay đầu lại nhìn. Thấy vệ sĩ chăm chú không chút kiêng dè như vậy, anh biết cậu ta đang trả lời tin nhắn của Sầm Tô, có lẽ cô đang dặn việc gì đó quan trọng.
Thương Quân vào thang máy trước, giữ nút mở cửa đợi vệ sĩ.
Sếp ấn nút thang máy thay cho vệ sĩ, đây cũng là lần đầu tiên trong đời anh làm chuyện này.