Chương 8: Lỡ như anh là ngoại lệ của em thì sao.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 8: Lỡ như anh là ngoại lệ của em thì sao.

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Quân nhận thấy dù anh có nói chuyện gì, Sầm Tô cuối cùng đều có thể biến cuộc trò chuyện trở nên thoải mái và dễ chịu hơn.
Sầm Tô nhấp một ngụm cà phê, cau mày nuốt xuống.
Cô không hề thích uống cà phê, dù có cho thêm đường và sữa thì cô vẫn thấy đắng, rất khó uống.
Huống hồ ly cà phê trong tay cô lại là espresso nguyên chất.
Ban đầu, cô nghĩ đã lâu không uống, lại được anh mời nên uống thử một lần, biết đâu lại thấy ngon.
Tuy nhiên, nó vẫn không hợp với cô chút nào.
Một người bạn trai cũ của cô, khi nghe cô không thích uống cà phê, đã cảm thấy khó tin, cứ như cô là người khác thường vậy.
Sữa và trà hoa là những thức uống cô ưu tiên, đặc biệt là trà hoa hồng do mẹ đích thân phơi khô.
Sầm Tô không hề hay biết rằng người ngồi đối diện cô cũng chẳng có chút hứng thú nào với cà phê, một năm số lần anh uống chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Thương Quân thấy cô nhíu mày, vẻ mặt như thể viết lên mấy chữ “khó nuốt”.
“Không thích uống cà phê sao?”
“Ừ.”
Nếu là người khác hỏi, cô sẽ nói rằng uống cà phê làm tim cô đập nhanh.
Như vậy sẽ chẳng có ai nhiệt tình khuyên cô thử thêm vài lần sẽ quen.
Nhưng khi Thương Quân hỏi, cô lại nói thật.
Trong lòng cô, anh vẫn luôn là một ngoại lệ.
Nếu như cô là vầng trăng treo cao trên bầu trời, cô nghĩ mình sẽ đặc biệt chiếu rọi riêng anh vài lần.
Bản thân Thương Quân cũng không thích uống cà phê, đương nhiên anh hiểu được cảm nhận của cô. Anh khẽ hất cằm về phía bàn trà: “Cứ để đó đi, không cần miễn cưỡng.”
Sầm Tô nhấp thêm hai ngụm nữa, thuận tay đặt ly sứ xuống: “Anh đi cùng người nhà sao?”
Thương Quân gật đầu, nói rằng anh đi cùng mẹ và em gái.
Anh nhìn về phía phòng VIP: “Có người mẫu chuyên nghiệp đang thử đồ. Sẽ không làm chậm trễ việc cô thử đồ đâu.”
Sầm Tô cười, thẳng thắn đáp: “Không mua nổi. Cửa hàng này vượt quá khả năng chi tiêu của tôi.”
Nói rồi cô cầm chiếc túi bên cạnh, chuẩn bị đứng dậy: “Anh cứ bận đi, tôi đi dạo tiếp đây.”
Thương Quân liếc nhìn chiếc áo khoác trên người cô. Anh không hiểu lắm về thời trang nữ nên chẳng nhìn ra được là thương hiệu nào, giá cả ra sao. Nhưng anh biết rõ giá của những bộ đồ ở cửa hàng này.
Đối với nhân viên bình thường, quả thật rất đắt, nhưng đối với cô thì không đến mức không mua nổi.
“Có thể khiến Thương Uẩn phải đổ hết vốn liếng để giữ cô lại, lương năm của cô chắc chắn không thấp.”
“Đúng là không thấp. Nhưng đã trả nợ cho gia đình hết rồi.”
Sau khi trả nợ xong, dường như giọng điệu của Sầm Tô cũng nhẹ nhõm hơn hẳn: “Vẫn còn một ít, nhưng trong nhà chẳng có nhiều của cải.” Cô cười nói: “Phải tiêu tiết kiệm thôi.”
Vì sao nhà cô mắc nợ, Thương Quân không tiện hỏi, cũng không có thói quen tìm hiểu sâu.
Nghĩ cô mua quần áo để mặc đến bữa tiệc chia tay, anh bảo cô chọn một bộ: “Tôi sẽ bảo Thương Uẩn thanh toán cho cô, tính vào khoản bồi thường nghỉ việc.”
Sầm Tô sao có thể nhận: “Tôi chỉ nhận quần áo bạn trai tặng thôi.”
Nói rồi, cô đứng dậy.
Đã nói như vậy, Thương Quân cũng không miễn cưỡng nữa.
“Nếu như hôm nay tôi mua được bộ nào ưng ý, tôi sẽ gửi tin nhắn chốt thời gian ăn cơm với anh.”
Sầm Tô vẫy tay với anh, sải bước rời đi.
Quản lý cửa hàng từ phòng VIP bước qua, đưa mắt nhìn theo Sầm Tô một đoạn. Mỗi bước đi của cô đều rất uyển chuyển, nhẹ nhàng nhưng lại vô cùng quyến rũ.
Thương Thấm ra muộn hơn nên không nhìn thấy người.
Vừa rồi cô ấy bảo quản lý cửa hàng gọi anh trai vào trong phòng VIP, nhưng quản lý lại nói anh cả gặp người quen, hai người đang nói chuyện.
Nghe nói đối phương là một cô gái vô cùng xinh đẹp khiến cả quản lý cũng phải trầm trồ, nhưng lại chẳng phải người trong giới của bọn họ. Cô ấy vô cùng tò mò, cố tình đi ra nhìn thử xem sao.
Nhưng lại chậm một bước, bỏ lỡ mất cơ hội.
“Anh, bạn anh à? Sao không mời người ta vào chọn quần áo cùng?”
Thương Quân nhìn màn hình máy tính, không ngẩng đầu: “Cô ấy không mua nổi quần áo ở đây.”
Thương Thấm lại càng tò mò hơn, chiếc radar hóng chuyện lập tức hoạt động: “Nghe nói bạn anh rất xinh đẹp.”
Thương Quân thản nhiên ‘ừ’ một tiếng.
“Em gặp bao giờ chưa?”
Thương Quân ngẩng đầu: “Một người quen mà thôi, nói chuyện có vài câu sao em tò mò thế?”
Mặc dù nói vậy, nhưng anh quá hiểu tính em gái mình, một khi tính tò mò trỗi dậy, nếu không đạt được mục đích chắc chắn sẽ không chịu dừng lại.
“Em gặp chưa anh không biết. Là người ở trung tâm nghiên cứu và phát triển của Y tế Tần Vận.”
“Sầm Tô ư?”
“Em quen cô ấy sao?”
“Sao lại không chứ.” Thương Thấm nói mình từng gặp Sầm Tô vài lần ở khu làm việc của Y tế Tần Vận.
Vừa rồi quản lý cửa hàng miêu tả đối phương là một cô gái xinh đẹp với những đường nét sắc sảo, cô liền nghĩ ngay đến Sầm Tô, quả đúng là như vậy.
Sau khi biết cô gái xinh đẹp là Sầm Tô, mà anh trai lại là sếp của Sầm Tô nên việc chào hỏi cũng rất bình thường. Thương Thấm lập tức hết tò mò.
“Anh, anh làm việc đi.” Cô ấy xoay người định đi.
Thương Quân nhìn em gái. Bình thường con nhóc này sẽ làm rùm beng lên, nhưng hôm nay lại yên ắng lạ thường.
“Anh hai em nói với em à?” Anh hỏi.
Thương Thấm ngạc nhiên: “Nói với em cái gì cơ?”
Đầu cô ấy nhanh chóng xử lý thông tin, sau đó nở nụ cười xấu xa: “Anh có ý với Sầm Tô? Chả trách.”
Thương Quân lười giải thích, xua tay bảo cô nàng đi chọn quần áo.
Thương Thấm không phải cố ý dội gáo nước lạnh: “Cho dù anh có cảm tình với Sầm Tô thì hai người ở bên nhau cũng chẳng lâu đâu.” Cô ấy lấy Giang Minh Kỳ ra làm ví dụ: “Mấy năm nay anh thường xuyên ở Hồng Kông nên có một số chuyện anh không rõ. Bạn trai cũ của Sầm Tô là Giang Minh Kỳ.”
Thương Quân ít nhiều cũng thấy bất ngờ, Sầm Tô từng thích Giang Minh Kỳ.
Thương Thấm nhắc nhở: “Cuối cùng Giang Minh Kỳ cũng biết nhún nhường vì tình yêu nhưng vẫn không thoát khỏi số phận bị đá sau hai tháng. Với cái tính chẳng chịu nhường ai của anh, nếu hẹn hò với Sầm Tô mà chẳng cho được chút giá trị tình cảm nào, e rằng chưa đến nửa tháng đã bị đá.”
Thương Quân: “…..”
Đúng là em gái ruột.
Hóa ra mối tình dài nhất của Sầm Tô, kéo dài năm mươi tám ngày, người nắm giữ kỷ lục đó lại là Giang Minh Kỳ.
Thương Thấm chân thành khuyên nhủ: “Giang Minh Kỳ dù sao cũng kiên trì được năm mươi tám ngày, còn anh nếu không kiên trì được đến hai tuần mà đã bị đá thì đến lúc đó sẽ mất mặt lắm đấy.”
“…..”
Thương Thấm đột nhiên nhớ tới mười nghìn tệ mình bị mất, đoán: “Anh hai nói anh ấy chọc giận anh, không phải có liên quan đến Sầm Tô chứ?”
Thương Quân không trả lời.
Thương Thấm thấy anh cả im lặng coi như ngầm thừa nhận, tiếp tục thăm dò: “Anh muốn theo đuổi người ta nên nhờ anh hai giúp, anh hai không nỡ nhìn anh lao vào hố lửa nên không đồng ý, còn dội cho anh gáo nước lạnh?”
Thương Quân im lặng một lúc: “Không đi làm biên kịch thì phí quá.”
Thương Thấm cười haha: “Em cứ coi như anh đang khen em đi.”
Thương Quân lại chỉ về phía phòng VIP, ra hiệu em gái mau đi chọn đồ.
Nhưng lòng Thương Thấm vẫn treo trên chuyện tình cảm của anh trai, nào nỡ rời đi: “Em từng tiếp xúc với Sầm Tô, tính tình cô ấy thẳng thắn, lại xinh đẹp thú vị nên anh bị cô ấy thu hút cũng rất bình thường. Nghe nói mắt nhìn của cô ấy rất cao, một người có điều kiện như anh, nếu như chủ động một chút thì cơ hội rất lớn. Nhưng anh à, trừ khi anh sẵn sàng nhún nhường, biết dỗ dành người ta.”
Nhưng hoàn toàn không có khả năng.
“Nếu không, cho dù anh theo đuổi được cũng rất khó đi được lâu dài. Em không hy vọng anh vừa yêu đương đã thất tình, nói chung anh phải nghĩ cho kỹ đấy.”
Thương Quân bỗng cảm thấy được an ủi.
Em gái coi như vẫn còn chút lương tâm.
Nhưng anh không ngờ rằng chút lương tâm này lại chẳng kéo dài được lâu.
Chập tối, đến nhà ông nội, Thương Uẩn hỏi em gái tối mai có rảnh không, để đến bữa tiệc chia tay Sầm Tô cùng anh ta.
Bây giờ Thương Thấm mới biết hóa ra Sầm Tô đã từ chức.
Thương Uẩn cần em gái giúp đỡ nên kể rõ mọi chuyện cho cô nàng.
Thương Thấm ngạc nhiên, hóa ra Sầm Tô nhìn trúng anh cả nhưng anh cả lại không mấy vui vẻ.
Thương Uẩn khuyên: “Em có cổ phần của Y tế Tần Vận, cũng coi như là sếp, đến bữa tiệc chia tay của cô ấy cũng hợp tình hợp lý. Nếu có thể tác hợp, anh sẽ cố gắng tác hợp. Còn chuyện yêu đương, em có kinh nghiệm hơn anh.”
Thương Thấm không khỏi do dự.
Thương Uẩn tiếp tục khuyên: “Sao lúc nào em cũng nghĩ theo hướng xấu vậy? Không thể mong họ có kết quả tốt hơn sao? Biết đâu có thể dài lâu.”
Thương Thấm hỏi ngược lại: “Anh cảm thấy có khả năng không?”
“Sao lại không có khả năng? Mọi chuyện đều do con người mà nên.” Thương Uẩn lại nhìn anh cả ngồi cách đó không xa, thấp giọng nói: “Trước tiên không bàn đến chuyện lâu dài, chỉ nói Sầm Tô thôi.”
Xét về dung mạo và năng lực cá nhân, Thương Thấm nói thật: “Không có chỗ nào để chê, rất hợp với anh cả.”
“Thế không phải được rồi sao.” Thương Uẩn vừa mềm mỏng vừa lý lẽ: “Anh đâu phải người không biết chừng mực, làm mối lung tung. Đổi lại là người khác, nếu như không phải Sầm Tô hoặc là người anh không hiểu, anh sẽ không nhiều chuyện. Nếu như hai người họ có thể thành đôi, bố mẹ cũng bớt được một nỗi lo.”
Thương Thấm vẫn đắn đo: “Nhưng lỡ như anh cả bị đá…”
“Nếu như anh ấy không có chí khí, cam tâm để bị đá thì còn có thể trách ai?”
“…..”
“Đừng do dự nữa, còn do dự nữa Sầm Tô sẽ rời Bắc Kinh mất. Anh không biết vì sao mối tình nào của cô ấy đều không kéo dài, nhưng chắc chắn là có nguyên nhân. Nếu như anh cả tìm ra được, sẽ không dễ dàng chia tay đâu.”
Thương Uẩn lại nhìn về phía anh cả: “Có thể quản lý tốt cả một tập đoàn, anh không tin anh ấy muốn yêu đương nghiêm túc lại không thể duy trì lâu được.”
Thương Thấm hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ Giang Minh Kỳ không muốn yêu dài lâu?”
“Giang Minh Kỳ khác. Ngay từ đầu cậu ta và Sầm Tô đã không cùng hướng đến mục đích dài lâu, đợi đến khi muốn cứu vãn thì đã muộn.”
Thương Thấm không do dự nữa, dứt khoát đồng ý: “Được, mai em đi cùng anh.”
Cô ấy lại nhớ ra chuyện gì đó: “Giang Minh Kỳ quen Sầm Tô cũng do anh giới thiệu sao?”
“Không liên quan đến anh, sau khi bọn họ chia tay anh mới biết.”
“Vậy thì được. Tránh để lúc anh tác hợp anh cả với Sầm Tô, Giang Minh Kỳ lại mắng anh.”
“Mắng lâu rồi.”
“…..”
Thương Thấm nhắc đến bữa tiệc chia tay, đề xuất đổi sang buổi trưa: “Buổi tối ra ngoài lạnh quá. Hơn nữa buổi chiều thời gian dư dả hơn, tiện tác hợp hai người họ. Buổi tối vội quá.”
“Nghe em.”
Thương Uẩn chuyển một trăm nghìn tệ cho em gái: “Mua đồ ăn vặt đi.”
“Cảm ơn anh hai! Hai mươi nghìn là được rồi.” Cô ấy cười tươi rói: “Em kiếm tiền cũng có nguyên tắc đấy.” Cô ấy nhận rồi trả lại tám mươi nghìn.
Sau khi lôi kéo thành công em gái, Thương Uẩn đứng dậy đi tìm Thương Quân.
Một bóng đen ngồi xuống bên cạnh, Thương Quân biết là ai nhưng không để ý.
Chỉ cần hai anh em nhà này chủ động tìm anh, chưa bao giờ có chuyện gì tốt đẹp cả.
Thương Uẩn thẳng thắn: “Trưa ngày mai tổ chức tiệc chia tay cho Sầm Tô, ở nhà hàng tư nhân của lão Lâu. Nếu như trưa mai anh không rảnh, anh chọn giờ khác đi.”
Nhà hàng tư nhân của lão Lâu, chính là tứ hợp viện nơi lần đầu tiên Sầm Tô nhìn thấy anh.
Phản ứng đầu tiên của Thương Quân chính là: Sầm Tô đã mua được quần áo ưng ý rồi sao.
Anh còn tưởng buổi tiệc ngày mai là do Sầm Tô hẹn trước, nên anh thoải mái đồng ý: “Rảnh.”
Vốn dĩ Thương Uẩn còn lo anh cả sẽ từ chối, đã chuẩn bị không ít lý do để thuyết phục nhưng không ngờ lại chẳng dùng đến.
Chắc là vì mấy chữ “tiệc chia tay” khiến anh cả mềm lòng.
Đổi lại là bất cứ người sếp nào, một khi nhân viên có công sắp rời đi, chỉ cần không có mâu thuẫn, cho dù thế nào cũng sẽ giữ thể diện trọn vẹn.
Sắp xếp xong mọi chuyện, Thương Uẩn mới gửi tin nhắn cho Sầm Tô:【Trưa mai công ty tổ chức tiệc chia tay cho cô.】
Kèm theo cả địa chỉ và tên phòng riêng của nhà hàng tư nhân.
Sầm Tô vừa rời khỏi trung tâm thương mại không lâu, đang ngồi taxi về nhà.
Đi dạo cả buổi chiều thu hoạch được kha khá, mua được hai chiếc váy và hai chiếc áo khoác ngoài. Tính tổng toàn bộ số tiền còn chưa bằng giá của một chiếc váy thu đông trong cửa hàng cao cấp đó.
Mua xong quần áo, cô vẫn còn đang suy nghĩ xem hôm nào hẹn Thương Quân ăn cơm thì cấp trên đã đi trước một bước sắp xếp tiệc chia tay.
Sầm Tô trả lời:【Cảm ơn sếp Thương, ngày mai tôi sẽ đến đúng giờ.】
Lấy danh nghĩa công ty tổ chức tiệc chia tay cho cô, lại còn chọn ở nhà hàng tư nhân cao cấp, cô đoán là sẽ có quản lý cấp cao của Y tế Tần Vận tham gia buổi tiệc.
Từ khi vào làm đến giờ, Sầm Tô luôn hòa hợp với các lãnh đạo, mọi người đều có cùng mục tiêu và lợi ích.
Rời khỏi Tần Vận, e rằng sẽ khó gặp được bầu không khí làm việc như vậy nữa.
Suy nghĩ lạc trôi tận đâu, Sầm Tô thu hồi lại suy nghĩ, mở album ảnh trên điện thoại để giết thời gian.
Buổi chiều cô có chụp Thương Quân vài tấm trong cửa hàng, trong đó có một bức ảnh bắt được ánh sáng làm nổi bật khuôn mặt với những đường nét rõ ràng, lạnh lùng của anh.
Bởi vì cách một lớp kính, anh giống như người trong thế giới ảo, xa vời khó với tới.
Sầm Tô chọn tấm mình ưng ý nhất, đổi thành màn hình khóa, sau đó đặt làm hình nền cuộc trò chuyện.
Sau đó ‘tách’ một tiếng, cô tiện tay chụp màn hình gửi cho Thương Quân.
Lúc này ở nhà cũ nhà họ Thương, Thương Quân đang đi tới phòng làm việc của ông nội.
Anh nhấn vào ảnh chụp màn hình, hình nền cuộc trò chuyện của Sầm Tô chính là anh.
Người quen anh đều biết anh chưa bao giờ nói chuyện phiếm trên điện thoại, ngay cả tin nhắn của Thương Uẩn cũng không phải lúc nào anh cũng trả lời.
Ngu Thệ Thương vốn lắm chuyện, nay lại có thêm Sầm Tô, anh đành phải nói chuyện cùng.
Thương Quân dùng một tay gõ chữ:【Ngay cả việc đặt màn hình khóa điện thoại cũng nói với tôi, xem ra đúng là rảnh rỗi không có việc gì làm, nhìn là biết người thất nghiệp.】
Sầm Sầm:【Haha】
Sầm Sầm:【Đúng là rảnh rỗi nên lấy ảnh của anh ra xem.】
Sầm Sầm:【Sau này em định sẽ luôn dùng tấm ảnh này làm màn hình khóa và hình nền cuộc trò chuyện.】
Thương Quân lập tức vạch trần:【 “Sẽ luôn” của cô ≤ 58 ngày.】
Sầm Tô cười:【Lỡ như anh là ngoại lệ của em thì sao.】
Cô vừa biết cách thu hút người khác một cách tinh tế, lại vừa thẳng thắn, công khai.
Câu này rất khó tiếp lời. Lúc này Thương Quân đã đi đến trước cửa phòng làm việc của ông nội:【Bận rồi, lát nữa nói tiếp.】