Gia Đình Viên Mãn

Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bé Sao Biển chào đời vào giữa mùa hè.
Sinh nhật của bé muộn hơn mẹ đúng ba tháng – ngày 20 tháng 7.
Trước khi có con, Thương Quân đã từng đề nghị tận hưởng cuộc sống riêng của hai người trong hai tháng đã.
Sầm Tô không biết cảm giác yêu một chàng trai mười chín tuổi là như thế nào, nhưng sau đêm đầu tiên với Thương Quân, cô khẳng định anh chính là chàng trai mười chín tuổi như cô hình dung.
Anh tràn đầy sức sống tuổi trẻ, tựa như biển cả trước cửa nhà ở Hải Thành.
Mỗi khi những đợt sóng triều ập vào, quần áo trên người cô đều ướt đẫm.
Và tràn cả đến chân anh.
Anh nói sẽ cố gắng mỗi ngày đều quay về Thâm Quyến, cô vốn tưởng anh chỉ nói đùa vậy thôi.
Không ngờ suốt hai tháng sau đó, mỗi ngày anh đều đi đi về về giữa Thâm Quyến và Hồng Kông, không quản ngại xa xôi.
Có lẽ vì còn trẻ.
Buổi tối, anh chẳng hề biết mệt mỏi là gì.
Đến mức cuối cùng, ngay cả sợi tóc cũng ướt đẫm mồ hôi.
Nếm trải vị ngọt ngào, anh dường như say mê không dứt, chẳng biết thế nào là đủ.
Cô đặt may quần áo thậm chí không cần phải đo lại kích thước, khắp cơ thể cô đã được đôi tay anh vuốt ve, khám phá.
Quyết định có con là vì cả cô và anh đều cảm thấy nếu cứ tiếp tục yêu đương như thế này thì sẽ càng khó mà tách rời nhau ra, vừa ảnh hưởng đến công việc lại ảnh hưởng đến sức khỏe.
Nước chảy xuôi dòng mới có thể bền lâu.
Cô còn nói đùa rằng: “Phải bồi bổ cho anh thôi.”
Sau khi sinh bé Sao Biển, Sầm Tô chìm vào giấc ngủ sâu.
Những tháng cuối thai kỳ, mỗi đêm cô phải thức giấc mấy lần, thiếu ngủ trầm trọng.
Thương Quân hôn nhẹ lên má cô: “Ngủ một giấc thật ngon nhé, con đã có bố mẹ ở bên cạnh chăm sóc rồi.”
Ngu Thệ Thương chưa từng chăm trẻ sơ sinh mới được vài ngày tuổi, nhất thời lúng túng không biết phải làm gì.
Khi bé Sao Biển khóc oe oe, ông dỗ thế nào cũng không nín được.
Người ta vẫn bảo con trai thường giống mẹ, nhưng Sầm Sầm hồi nhỏ đâu có thế này, xem ra là di truyền từ Thương Quân mất rồi.
Mỗi lần ông nói vậy, Sầm Tông Y chỉ nhìn ông mỉm cười.
Ngu Thệ Thương: “Chính Thương Quân còn nói là em trai em gái nó hay khóc nhè, chắc chắn hồi nhỏ nó cũng y hệt như vậy.”
Ông nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của cháu ngoại: “Bao nhiêu ưu điểm của bố con thì không giống, lại cứ giống cái nết hay khóc nhè của bố thế.”
Sầm Tông Y: “…..”
Sau khi bé Sao Biển tròn một tháng, ban đêm bé vẫn phải thức giấc hai ba lần.
Ngu Thệ Thương bảo bảo mẫu chăm trẻ không khéo, ông định tự mình chăm để đem lại cảm giác an toàn cho đứa trẻ.
Sầm Tông Y: “Tùy anh.”
Bà nói trước: “Ban đêm bé con thức giấc em không dậy đâu, anh tự đi mà pha sữa đêm cho bé.”
Có kinh nghiệm chăm con gái, Ngu Thệ Thương tràn đầy tự tin, cho rằng cháu ngoại chỉ cần có cảm giác an toàn thì hoàn toàn không cần đến sữa đêm.
Ngay cả anh hai cũng khen ngợi kinh nghiệm nuôi dạy trẻ của ông hiệu quả, giúp cô cháu gái Nguyệt Nguyệt trở thành một đứa trẻ rất ngoan ngoãn và thông minh.
Duệ Duệ lại càng như thế.
Hồi nhỏ con bé rất bướng bỉnh, thứ gì đã thích là phải có bằng được.
Kể từ khi được anh cả kiên trì ở bên cạnh bầu bạn, tính cách của đứa trẻ đã thay đổi hoàn toàn.
Bây giờ sống vô cùng hạnh phúc.
Tối hôm đó, Ngu Thệ Thương bế bé Sao Biển về phòng mình.
Sầm Tông Y không còn ở cái tuổi hai mươi ba đầy sức sống, hồi đó dù ban đêm phải thức dậy bao nhiêu lần, chỉ cần nhắm mắt là bà lại ngủ tiếp được ngay.
Bây giờ thì không thể nữa, một khi đã tỉnh giấc thì phải rất lâu mới ngủ lại được.
Tuổi tác và sức khỏe đều không cho phép bà thức đêm dỗ dành một đứa trẻ vừa mới tròn một tháng.
Nhưng Ngu Thệ Thương đã muốn chăm thì cứ để ông ấy chăm vậy.
Chưa bị thực tế vùi dập bao giờ, ông vẫn luôn cho rằng mình rất giỏi giang.
Sầm Tô không yên tâm, trước khi đi ngủ lại ghé qua phòng của bố mẹ một chuyến.
“Bố à, ban ngày bố còn phải đi làm, thức đêm trông trẻ mệt lắm. Cứ giao cho bảo mẫu đi ạ.”
Ngu Thệ Thương vừa đặt đứa cháu ngoại đã ngủ say xuống: “Con mau đi ngủ đi, không sao đâu. Tầm tuổi này của bố vốn dĩ cũng không cần ngủ quá nhiều, sau nửa đêm ngủ đủ sáu bảy tiếng là được rồi.”
Sầm Tô thầm nghĩ, làm gì có đứa trẻ sơ sinh nào để bố ngủ đủ sáu bảy tiếng vào sau nửa đêm chứ?
Sầm Tông Y xoa gò má con gái: “Đi ngủ đi con. Bố con cứ nghĩ mình mới hai mươi ba, còn trẻ trung lắm.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Sầm Tô không khuyên thêm nữa, quay lên tầng.
Thương Quân vừa tắm xong từ phòng tắm bước ra, bảo cô đừng lo lắng: “Trông vài ngày ông ấy không chịu nổi là sẽ không cố chấp nữa đâu.”
Anh thấy bé Sao Biển cũng được coi là ngoan rồi, không đến mức quấy khóc khiến người lớn mất ngủ cả đêm.
Cùng lắm là khi đói mới khóc vài tiếng, cho ăn no dỗ dành là được.
Nhưng cho dù là vậy, bạn thân vẫn cứ chê con trai anh hay khóc nhè.
Mấy ngày trước bố mẹ đến thăm bé Sao Biển, anh bảo bố trải nghiệm lại việc chăm trẻ sơ sinh lần nữa.
Bố anh vội vàng xua tay: “Cho tiền cũng không trông. Hồi xưa đêm hôm trông ba đứa tụi con, suýt chút nữa thì mất mạng của bố.”
Cách biệt hơn hai mươi năm, mỗi khi bố Thương hồi tưởng lại chuyến du lịch cả nhà đi London lúc con gái mới được vài tháng tuổi ông vẫn còn thấy sợ hãi.
Đêm trước khi xuất phát, con gái đã khóc quấy cả đêm không ngừng, ông cũng thức trắng cả đêm không hề chợp mắt.
Trên máy bay vốn định ngủ bù, kết quả là cậu con trai nhỏ thỉnh thoảng lại đến tìm, lại vạch mí mắt ông ra hỏi: “Bố ơi, bố ngủ rồi ạ?”
Sau khi máy bay hạ cánh, con gái lại bắt đầu khóc, con trai nhỏ cũng khóc theo.
Cộng thêm việc lệch múi giờ, đầu ông đau như búa bổ, suýt chút nữa cũng muốn khóc theo chúng.
Mỗi lần Ngu Thệ Thương gặp ông đều sẽ hồi tưởng về niềm vui chăm con của mình.
Nhưng với ông, những gì đọng lại chỉ toàn là sự dày vò.
Có lẽ chăm một đứa trẻ là niềm vui, nhưng ông chăm tận ba đứa, lúc nào cũng như sắp phát điên.
Bố Thương nói với con trai cả: “Ngu Thệ Thương giỏi chăm trẻ mà, cứ để ông ấy chăm đi.”
Thương Quân phát hiện bạn thân không hẳn là giỏi chăm trẻ, mà chỉ là thích chăm những đứa trẻ không quấy khóc.
Sau đêm này, chẳng biết bạn thân liệu có còn cảm thấy mình có thể đem lại cảm giác an toàn cho bé Sao Biển nữa hay không.
Đứa bé ở dưới tầng nên tối nay trên tầng vô cùng yên tĩnh.
Cuối cùng anh cũng có thể yên tâm tận hưởng việc đọc sách.
Trong phòng ngủ thỉnh thoảng lại vang lên tiếng sột soạt lật trang sách.
Vẫn là cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng mà anh đã đọc vào cái đêm đăng ký kết hôn năm ngoái.
Lúc đó mới chỉ đọc được vài trang, sau đó cuốn sách đã vô tình rơi xuống gầm giường.
Suốt mấy tháng sau đó anh chẳng còn thời gian để đọc sách, nó bị xếp xó trên kệ cao.
Trong suốt thời gian Sầm Tô mang thai, thứ anh đọc toàn là sách về nuôi dạy trẻ.
Mãi đến tối nay, anh mới lấy nó ra để xem tiếp.
Sầm Tô mở nhạc nhẹ nhàng, tập yoga sau sinh bên cạnh cửa sổ lớn sát đất.
Kể từ khi có bé Sao Biển, hai người chưa từng được thư thái đến vậy.
“Em vẫn muốn sinh thêm con gái, anh thì sao?”
Cô nhìn về phía người đang chăm chú đọc tiểu thuyết ở đầu giường.
Thương Quân ngẩng đầu lên: “Anh tùy em. Anh cũng muốn có con gái.”
Một năm qua, anh đã xem không ít ảnh và video hồi nhỏ của Sầm Tô, anh hiểu được vì sao Ngu Thệ Thương lại cảm thấy có con gái là mãn nguyện và đủ đầy. Nếu anh có một cô con gái như vậy, anh cũng sẽ thấy cuộc đời mình đã viên mãn.
Bản thân năm nay hai mươi tám tuổi, nếu trước ba mươi tuổi mà sinh được con gái thì trong mắt Sầm Tô anh vẫn chưa bị coi là già.
Sầm Tô từng khăng khăng muốn tìm một chàng trai mười chín tuổi, chính là vì muốn tìm cho con gái tương lai một người bố trẻ trung.
Nếu để ngoài ba mươi mới sinh, anh sợ sẽ bị Sầm Tô chê là già.
Trước khi quen Sầm Tô, anh chẳng bao giờ để tâm đến tuổi tác của mình, thậm chí còn cảm thấy mình vẫn còn rất trẻ.
Con người ta sợ nhất là so sánh, mà bạn thân Ngu Thệ Thương chính là đối tượng để anh so sánh.
Mười một giờ, bọn họ tắt đèn đi ngủ đúng giờ.
Cơ thể Sầm Tô vẫn chưa hồi phục hẳn, nên bình thường cô và Thương Quân đắp chăn riêng.
Đêm nay Thương Quân kéo cô vào lòng, ôm cô ngủ.
Sầm Tô ngẩng đầu: “Anh không thấy khó chịu à?”
Trong thời gian cô mang thai hai người cũng đã ân ái vài lần, nhưng đều vô cùng cẩn trọng, không được trọn vẹn.
Anh vẫn chưa được giải tỏa hoàn toàn.
Anh cứ ôm cô như thế này, rất dễ có phản ứng sinh lý.
Thương Quân: “Không sao. Nhịn một chút là qua thôi.”
Anh hôn nhẹ lên trán cô: “Ngủ đi em.”
Dù sao Sầm Tô vẫn còn trẻ, lại đang trong tình trạng thiếu ngủ trầm trọng, nằm trong lòng anh chưa đầy năm phút đã ngủ thiếp đi ngon lành.
Cách một tầng, bọn họ không nghe thấy động tĩnh gì ở bên dưới.
Ngu Thệ Thương đặt cháu ngoại nằm ngay bên cạnh mình, cứ ngỡ chỉ cần có hơi ấm quen thuộc là cháu ngoại có thể ngủ yên đến sáng.
Ông còn chưa kịp ngủ sâu thì đã nghe thấy tiếng trẻ con khóc ngay bên tai mình.
Lúc đầu ông còn tưởng là mơ, cho đến khi chân bị đạp một cái, vốn ngủ không sâu nên ông giật mình tỉnh giấc.
“Em đạp anh làm gì?”
“Bé con khóc rồi?”
Sầm Tông Y không mở mắt, xoay người quay lưng về phía hai ông cháu ngủ tiếp.
Ngu Thệ Thương mở đèn, hỏi vợ: “Có cần cho bú đêm không em?”
“Anh nói xem.”
Ngu Thệ Thương liếc nhìn đồng hồ, mới có mười hai rưỡi đêm.
Mới ăn được vài tiếng mà đã đói rồi sao?
Nhưng lúc ông bế lên dỗ thế nào bé cũng không nín, đành phải đi pha sữa.
“Ực — ực —”
Ông nghe rõ mồn một cả tiếng bé Sao Biển nuốt sữa xuống.
Xem ra là đói thật.
Ông vừa ngáp vừa cho cháu ngoại bú bình.
Gặp phải đứa trẻ không để người khác yên lòng chút nào thế này, đúng là mệt thật.
“Tông Y?”
Không thấy ai đáp lời.
Bé Sao Biển ăn no xong liền ngủ yên.
Ba giờ năm phút sáng, tiếng “Oa oa oa —” lại một lần nữa vang khắp phòng.
Ngu Thệ Thương đang ngủ say nên không bị tiếng khóc làm cho tỉnh giấc.
Sầm Tông Y đạp liên tiếp ba phát vào người ông, cú đạp cuối cùng vô cùng mạnh khiến ông đau điếng mà tỉnh.
Ngu Thệ Thương xoa xoa chân, thoát khỏi cơn mơ, khó nhọc ngồi dậy.
Nhìn điện thoại một cái, mới đó mà đã qua mấy tiếng rồi?
Sao lại đói nữa rồi?
Một đêm mà uống nhiều lần thế này, tiền sữa bột chắc đủ để nuôi ba đứa trẻ như Sầm Sầm hồi nhỏ.
Bé Sao Biển sau khi ăn no thì không muốn ngủ nữa, cứ mở to mắt đòi bế.
Cứ đặt xuống là khóc.
Ngu Thệ Thương: “…..”
Ông dỗ từ ba giờ hai mươi đến tận ba giờ năm mươi, khó khăn lắm mới dỗ được bé ngủ.
Năm giờ hai mươi tám phút, Ngu Thệ Thương thức dậy trong sự dày vò kép của tiếng trẻ con khóc và những cú đạp vào đùi, ông lê thân thể rã rời như muốn tan ra mà bò dậy.
Chưa nói đến việc buồn ngủ chết đi được.
Đùi ông cũng sắp bị đạp gãy đến nơi rồi.
Sầm Tông Y thức dậy lúc sáu rưỡi.
Thật ra bà ngủ cũng không ngon giấc, nhưng dù sao vẫn khá hơn Ngu Thệ Thương một chút.
Nhìn lại người lơ mơ buồn ngủ tựa đầu giường kia, chỉ sau một đêm râu ria mọc lởm chởm, trông vừa mệt mỏi vừa tiều tụy.
Chưa từng nếm trải nỗi khổ cực khi chăm con, thật sự ngỡ rằng mình rất giỏi trong việc nuôi dạy trẻ.
Sầm Tông Y giao bé Sao Biển cho bảo mẫu, rồi đóng cửa phòng ngủ lại để ông ngủ bù.
Khi Sầm Tô và Thương Quân xuống nhà, trên bàn ăn chỉ có mẹ cùng bà ngoại, không thấy bóng dáng của bố đâu.
Bình thường vào giờ này, bố đã ở phòng ăn đợi cô từ sớm, thậm chí còn bóc sẵn cả trứng luộc cho cô nữa.
“Bố đi làm rồi ạ?”
Sầm Tông Y: “Đang ngủ bù rồi, chắc phải ngủ cả ngày đấy. Vừa hay tiết kiệm được ba bữa cơm.”
“…..”
Sầm Tô tò mò hỏi: “Mẹ ơi, hồi nhỏ con thực sự không uống sữa đêm sao? Cũng chưa từng quấy khóc ạ?”
Sầm Tông Y: “Hồi nhỏ ban đêm đều là mẹ trông con. Lần đầu tiên con thức giấc vì đói, mẹ suýt chút nữa đã đạp bố con xuống gầm giường mà vẫn không thể nào làm ông ấy tỉnh được.”
“…..”
Cả nhà cuối cùng cũng đã biết sự thật.
Lâm Vọng Thư cũng từng thắc mắc, thực sự có đứa trẻ dễ nuôi đến thế sao?
Nhưng con gái bà lại cứ khẳng định chắc nịch là hồi nhỏ ban đêm Sầm Sầm không hề thức giấc hay quấy khóc gì cả.
Thương Quân quyết định sẽ nói cho bạn thân Ngu Thệ Thương của mình biết rằng, bé Sao Biển là một đứa trẻ ngoan.
Sầm Tông Y nói tiếp: “Bây giờ già rồi, đạp vài cái là tỉnh ngay.”
Sầm Tô: “…..”
Đợi đến khi bố ngủ bù tỉnh dậy, chắc chắn sẽ đau lòng lắm, sao mẹ lại nỡ đạp bố nhiều cái như thế.
Ngu Thệ Thương ngủ một mạch đến tận hai giờ rưỡi chiều, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, đầu không còn đau và lồng ngực cũng không còn cảm thấy hoảng loạn nữa.
Chỉ có điều, phần đùi bên phải vẫn hơi âm ỉ đau.
Đêm qua Sầm Tông Y đã đạp ông ba lần, không hề nương tay chút nào.
Phải chăng đến cái tuổi này rồi, Sầm Tông Y đối với ông đã chẳng còn mấy tình cảm nữa.
Bà mượn cớ trông bé con để đạp ông để xả tức sao.
Trước đây bà chưa bao giờ nỡ đối xử với ông như vậy, ở bên nhau hai mươi lăm năm, ngoại trừ thỉnh thoảng trêu chọc vài câu, bà thậm chí còn chưa từng lớn tiếng với ông.
Sau khi ngủ dậy vệ sinh cá nhân, ông mới xem điện thoại, thấy có mấy tin nhắn chưa đọc.
Trong đó có hai tin nhắn đến từ bạn thân —
Thương Quân:【Thức dậy gọi điện thoại cho con.】
Thương Quân:【Vất vả trông bé con cả đêm rồi.】
Ông không có tâm trạng trả lời, chỉ muốn đi tìm Sầm Tông Y để hỏi cho ra nhẽ, tại sao lại đá ông đau như thế.
Trong lòng ông, bà mãi luôn đứng vị trí đầu tiên.
Sau đó mới đến con cái.
Vậy mà bây giờ, e là vị trí của mình trong lòng bà còn chẳng bằng chú chó Quả Cầu Tuyết.
Ngoài sân, Sầm Tông Y đang bế bé Sao Biển phơi nắng.
Hôm nay Ngu Thệ Thương ở nhà nên bà cũng không đến công ty.
“Bé con ơi nhìn xem ai đến kìa? Là ông ngoại trung niên đẹp trai bị đá một cái là tỉnh ngủ của chúng ta đấy.”
Ngu Thệ Thương cả ngày chưa ăn gì, ông vừa cầm ly nước trái cây vừa uống vừa đi ra sân.
“Tông Y, đến giờ chân anh vẫn còn đau này.”
Ông ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh bà.
Sầm Tông Y đưa một tay ra xoa bóp cho ông, dỗ dành: “Giờ thì sao rồi?”
Ngu Thệ Thương cảm thấy ánh mắt bà nhìn mình dường như chẳng thay đổi gì: “Sao em lại đá anh nhiều thế?”
“Hồi trẻ em còn đá anh nhiều hơn, ngày hôm sau có thấy anh kêu đau đâu.”
“Ý em là sao?”
“Ý là, con gái đói đến mức khóc thét lên cũng không làm anh thức giấc, đá anh cũng không thèm tỉnh.”
Ngu Thệ Thương ngẩn người ra, làm sao có thể như thế được?
Sầm Tông Y mỉm cười hỏi ông: “Chăm bé con cả đêm cảm thấy thế nào? Trẻ con một, hai tháng tuổi, một đêm sẽ tỉnh dậy rất nhiều lần, có những đứa trẻ nhu cầu cao, thậm chí hơn một tiếng đã tỉnh một lần.”
Bà nói: “Bé Sao Biển cũng giống Sầm Sầm, một đêm chỉ tỉnh dậy khoảng hai ba lần thôi.”
“… Vậy sao bao nhiêu năm qua em không nói với anh?”
“Ai bảo em thích anh, tình nguyện để anh được vui vẻ như vậy.”
Sầm Tông Y vừa trêu đùa đứa trẻ vừa nói: “Nếu em còn giống như hồi trẻ, sức lực dồi dào thì em vẫn sẽ không nói cho anh biết đâu, sẽ cùng anh chăm cháu. Nhưng giờ em khó ngủ, thức đêm trông cháu lâu ngày cơ thể không chịu nổi.”
“Anh cứ khăng khăng đòi tự mình chăm đêm cho cháu, cảm thấy mình làm được, nên chỉ đành để anh đối mặt với thực tế mà thôi.”
Ngu Thệ Thương đặt ly nước trái cây xuống, vòng tay ôm cả bà và bé con vào lòng.
Chẳng trách mẹ cứ khịt mũi coi thường nghe ông kể về kinh nghiệm nuôi con, về sau bà còn chẳng thèm để tâm nữa.
Chẳng trách bố Thương cũng chẳng tin nổi lại có đứa bé dễ nuôi đến thế.
Chẳng qua ông vô tình khiến anh cả và anh hai dồn hết tâm sức ở bên cạnh con cái, nên mới lầm tưởng đó là công lao của bản thân.
Thế nhưng Sầm Tông Y chưa bao giờ vạch trần sự thật với ông, sau khi trêu đùa vài câu, bà cũng không quên khen ngợi ông.
Hóa ra ngày đó Sầm Sầm “ngủ ngoan” chỉ là vì bản thân ông ngủ quá say.
Cuối cùng ông cũng hiểu ra tại sao trước khi con gái tròn một tuổi Sầm Tông Y lúc nào cũng kêu rất buồn ngủ, chỉ cần có ông ở nhà là bà lại tranh thủ ngủ bù, có khi ngủ cả buổi chiều.
Ban đêm chăm con ngủ không được ngon giấc, sao lại không buồn ngủ chứ?
Khi ấy đúng là tuổi trẻ vô tri không đủ tinh tế, lại còn tự đắc cho rằng mình biết cách chăm con.
Vậy mà chưa từng nghĩ tại sao Tông Y lại buồn ngủ đến thế.
“Ở bên anh bao nhiêu năm nay, lúc nào em cũng phải bao dung cho anh, mệt lắm đúng không?”
Sầm Tông Y mỉm cười hỏi ngược lại: “Anh ở bên người mình thích có cảm thấy mệt không?”
Dù sao thì bà cũng không thấy mệt.
Bà nói: “Thật ra anh cũng đang bao dung em đấy thôi. Dù em làm việc gì, anh đều thấy là tốt nhất.”
Bé Sao Biển vung vẩy đôi tay nhỏ trong lòng bà, túm lấy tay áo ông ngoại, nắm thật chặt, nhất quyết không chịu buông tay.
Ngu Thệ Thương nhẹ nhàng nắn nắn bàn tay nhỏ của bé con: “Sức không nhỏ nhỉ, giống mẹ con đấy.”
Sầm Tông Y cười nói: “Điểm tốt thì giống Sầm Sầm, còn khuyết điểm thì di truyền từ Thương Quân.”
Ngu Thệ Thương bật cười.
Ông nhớ ra tin nhắn của Thương Quân, bảo ông gọi điện lại.
Nghĩ chắc là định trêu chọc kinh nghiệm “nuôi con” hồi nhỏ của ông.
Ông không định gọi lại.
Tuyệt đối không cho Thương Quân cơ hội trêu chọc.
Thương Quân vô cùng kiên nhẫn với con, có lẽ do từ nhỏ đã phải trông các em nghe tiếng khóc của chúng đã quen tai nên anh cảm thấy con trai mình đã là một “em bé thiên thần” rồi, gần như không quấy khóc mấy.
Chỉ cần ngày hôm sau không phải đến công ty, ban đêm anh đều tự mình chăm con.
Vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Sầm Tô, anh đều đưa con sang phòng bên cạnh để ngủ.
Có tiền lệ về việc Ngu Thệ Thương thời trẻ bị đá cũng không tỉnh, ban đầu Sầm Tô cũng lo lắng tiếng khóc của con trai sẽ không gọi nổi Thương Quân dậy được.
Thương Quân nói: “Anh rất nhạy cảm với tiếng khóc.”
Lúc nhỏ nghe tiếng khóc của em trai em gái nhiều, nó đã in sâu vào tâm trí anh.
Sầm Tô vẫn không yên tâm: “Hay là chúng ta cứ ngủ chung một đêm xem sao, lỡ như bé con không làm anh thức giấc được thì em còn gọi anh.”
Thế là, cả gia đình ba người cùng ngủ chung trên một chiếc giường.
Kết quả là cô ngủ một mạch đến sáng.
Giây phút mở mắt ra vào sáng sớm, suýt chút nữa cô đã thốt lên: “Đêm qua bé con không thức giấc sao?”
Nhưng rồi cô lập tức phản ứng kịp thời, là do chính cô ngủ quá say hoàn toàn không nghe thấy tiếng con khóc.
Cái này được tính là di truyền không nhỉ?
Từ khi bé Sao Biển ngủ cùng bố, từ một đêm thức giấc ba lần, dần dần giảm xuống chỉ còn hai lần.
Sầm Tông Y nói với chồng: “Thế này mới gọi là có cảm giác an toàn.”
Ngu Thệ Thương đứng bên cạnh nói đỡ lời: “Đấy là do anh biết chọn con rể.”
Khi bé Sao Biển được bốn mươi lăm ngày tuổi, cả gia đình ba người quay về Bắc Kinh một thời gian.
Thương Uẩn có ấn tượng về trẻ sơ sinh hoàn toàn xuất phát từ kinh nghiệm nuôi con của Ngu Thệ Thương: Chỉ cần trẻ sơ sinh có cảm giác an toàn thì ban đêm sẽ không khóc không quấy, cũng không cần uống sữa đêm.
Anh ta quyết định thử một lần.
Sự thật về bí kíp nuôi con của Ngu Thệ Thương chỉ bị bóc trần khi ở nhà, để duy trì hình tượng “chuyên gia chăm trẻ” của ông, không một ai kể chuyện này ra bên ngoài.
Thương Quân khéo léo khuyên em trai: “Mỗi đứa trẻ mỗi khác, Sầm Tô lúc nhỏ dễ nuôi không có nghĩa là con trai cô ấy cũng dễ nuôi.”
Thương Uẩn không phục: “Đến Ngu Thệ Thương còn chăm tốt được, lẽ nào em lại không?”
Anh ta nhớ Ngu Thệ Thương từng nói, đêm đầu tiên khi đứa trẻ vừa đến London chính là do ông chăm.
“Ngu Thệ Thương còn chưa kịp thân thiết với đứa bé mà đêm đầu tiên nó đã không quấy khóc. Em cứ làm quen với cháu trai vài ngày rồi mới chăm, không tin là mình không làm được.”
Tuần sau đó, mỗi ngày Thương Uẩn đi làm về đều dỗ dành bé Sao Biển.
Cậu nhóc thậm chí còn nhận ra giọng nói của anh ta, thường xuyên bị anh ta chọc cho cười.
Đêm thứ Sáu, Thương Uẩn tràn đầy tự tin bế cháu trai về phòng mình.
Thương Quân dạy anh ta pha sữa, thay tã thế nào.
Thấy em trai thực hành trông cũng ra dáng, Thương Quân mới yên tâm đi về.
Mười hai giờ đêm, rồi một giờ bốn mươi, sau khi bé Sao Biển tỉnh giấc hai lần, Thương Uẩn cảm thấy mình sắp không chống đỡ nổi nữa.
Đến ba giờ mười phút, khi tiếng khóc lại vang lên bên tai, anh ta hoàn toàn sụp đổ.
Nếu đứa bé còn tỉnh thêm hai lần nữa, anh ta cảm thấy mình sẽ đột tử mất.
Đã muộn thế này, anh ta ngại đi gõ cửa phòng anh trai chị dâu, cũng thấy ngại khi phải đánh thức bảo mẫu, dù sao chính anh ta là người đã thề thốt hứa hẹn rằng cứ giao cho mình thì không vấn đề gì.
Chẳng còn cách nào khác, anh ta chỉ đành đến gõ cửa phòng bố mẹ.
Anh ta đặt cháu trai xuống rồi bỏ chạy như đang vứt một quả bom.
Bố Thương mắng xối xả đứa con trai út: “Thương Uẩn, đồ thất đức kia!”
Ông bế cháu nội lên, lại một lần nữa trải nghiệm cảm giác vừa đau khổ vừa hạnh phúc khi chăm trẻ nhỏ.
Dù là bất cứ ai chăm con đi nữa cũng chưa bao giờ ảnh hưởng đến giấc ngủ ngon của Sầm Tô.
Tết năm nay, hai gia đình đoàn tụ tại Hải Thành.
Vùng ven biển đúng lúc thời tiết dễ chịu, rất hợp để mang theo trẻ nhỏ.
Lâm Vọng Thư mời chủ tiệm ảnh đến để chụp ảnh cả gia đình.
Bà cụ cùng bạn già bận rộn bê ghế ra bãi cát, Quả Cầu Tuyết vui vẻ chạy theo bên cạnh, cứ chạy ra chạy vào không ngừng.
Bé Sao Biển đã được sáu tháng tuổi, đúng lúc đáng yêu nhất.
Thương Quân nhấc bổng con trai lên cao, bé Sao Biển bị trêu đến mức cười khúc khích.
Con trai giống Sầm Tô, cũng giống anh.
Thương Uẩn nói: “Sang năm lại đến, em có thể cùng cậu nhóc đào cát, xây lâu đài cát.”
Thực ra chính anh ta cũng muốn nghịch cát.
Sầm Tô ngồi trên bãi cát lật xem cuốn album ảnh cũ của bà ngoại mình.
Mỗi năm bọn họ đều chụp ảnh cả gia đình tại cùng một địa điểm bên bờ biển, với cùng một bối cảnh.
Thấm thoát đã chụp được hai mươi ba năm rồi.
Ông bà ngoại trong cuốn album cũ này già đi theo năm tháng.
Thế nhưng nụ cười trên gương mặt thì chưa bao giờ thay đổi.
Năm ngoái, trong tấm ảnh gia đình đã có thêm Thương Quân.
Năm nay lại có thêm bé Sao Biển.
Chủ tiệm ảnh cũng từ tuổi trung niên bước sang tuổi bảy mươi.
Ông cười hề hề nói: “Chỉ cần tôi còn chụp được, chín mươi tuổi tôi vẫn sẽ đến chụp cho gia đình mọi người.”
Mùa đông hai năm sau, trong tấm ảnh gia đình lại có thêm một người — bé Tương Tương ra đời.
Bé nhỏ hơn anh trai hai tuổi rưỡi, đúng một ngày trước Tết thì vừa tròn một tháng tuổi.
Lâm Vọng Thư bế Tương Tương, bé Sao Biển ngồi trên đùi Sầm Nhạc Tùng, Quả Cầu Tuyết ngồi sát bên cạnh bé Sao Biển.
Hai cặp vợ chồng phía sau tựa vào nhau, ông chủ tiệm ảnh đã lưu giữ khoảnh khắc hạnh phúc này trong tấm hình.
Tương Tương là một em bé có nhu cầu cao, một đêm phải tỉnh giấc ba bốn lần.
Ngoại trừ Thương Quân ra, không còn ai tranh giành chăm bé vào ban đêm nữa.
Thương Quân vốn tưởng bé Sao Biển sẽ giống như mình hồi nhỏ, biết quan tâm, dỗ dành em trai mình.
Nào ngờ Tương Tương vừa mới ngủ được một lát, bé Sao Biển đã đẩy đẩy em: “Em ơi, dậy chơi với anh đi.”
Tương Tương đang buồn ngủ bị làm thức giấc, thế là đạp đạp đôi chân nhỏ, khóc oe oe.
Thương Quân: “…..”
Anh vừa vỗ về con trai út, vừa bế cậu con trai lớn lên, ra hiệu cho cậu bé đừng làm ồn.
Bé Sao Biển đầy tủi thân: “Con muốn chơi với em.”
Thương Quân: “Em buồn ngủ rồi, con cũng nằm vào lòng bố ngủ đi. Đợi lúc ngủ dậy, em sẽ chơi với con, được không nào?”
Khi ấy Tương Tương được nửa tuổi, còn bé Sao Biển lên ba.
Thương Quân cuối cùng cũng thấu hiểu nỗi vất vả của bố mình khi còn trẻ.
Dù lúc nhỏ anh có là một đứa trẻ ấm áp đi chăng nữa thì trẻ con làm sao lúc nào cũng có thể hiểu chuyện và nghe lời.
Sầm Tô vừa tiếp quản Tập đoàn Y tế Sầm Thụy, gần như ngày nào cũng phải tăng ca.
Phần lớn thời gian là anh chăm sóc hai đứa trẻ.
Những lúc anh đi công tác, Ngu Thệ Thương sẽ ở nhà bầu bạn cùng chúng.
Khi Tương Tương được hai tuổi rưỡi thì bé Sao Biển lên năm, còn “cậu” Quả Cầu Tuyết đã năm tuổi rưỡi.
Người “cậu” này dẫn theo hai đứa cháu ngoại, lúc chơi vui quá suýt chút nữa dỡ tung cả nhà.
Ngu Thệ Thương bị tiếng ồn làm nhức hết cả đầu, ngay ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, ông liền “đóng gói” cả hai đứa trẻ gửi về Bắc Kinh.
Thương Uẩn bị ép phải ra sân bay đón người, chỉ thấy một chú chó và hai đứa trẻ lao thẳng đến.
Quả Cầu Tuyết lao vào lòng anh ta, còn hai đứa cháu trai mỗi đứa ôm chặt một bên chân anh ta.
“Chú hai, chú có nhớ con không!”
“Chú hai, con với anh ngày nào cũng nhớ chú!”
“Chú hai, chú dẫn bọn con đi chơi đi!”
“Chú hai, con muốn lắp xe đua!”
Thương Uẩn âm thầm quyết định, sau này mà có con nhất định phải gửi cho em rể hoặc anh vợ chăm, còn mình kiên quyết không chăm.
Nhìn thấy bé Sao Biển và Tương Tương, anh ta mới hiểu ra hồi nhỏ mình chọc tức người khác đến mức nào.
Hai đứa cháu trai vừa mới đến mà nhà của anh ta đã bị phá tan tành, lộn xộn hết cả lên.
Anh ta hối hận vì ngày trước mình trẻ người non dạ, dám vỗ ngực hứa với anh trai: “Sau này con cái để em chăm giúp cho, chăm đến lúc chúng nó đi mẫu giáo thì thôi.”
Tất nhiên, hai đứa cháu trai cũng có những lúc rất ấm áp.
Có lần anh ta ngủ quên trên ghế sô pha, bọn nhỏ không tìm thấy chăn mỏng nên đã kéo thẳng cái chăn bông trên giường anh ta xuống. Hai anh em hì hục lôi kéo, kéo suốt từ phòng ngủ ra đến tận phòng khách để đắp cho anh ta.
Tuần thứ hai hai anh em ở Bắc Kinh, lúc gọi video cho bố mẹ đã nói là rất nhớ họ.
“Bố ơi, bố có nhớ con với anh không?” Tương Tương ghé sát vào ống kính.
Thương Quân vẫn chưa bắt đầu nhớ, bởi vì khó khăn lắm nhà cửa mới được yên tĩnh như thế này.
Nhưng không thể làm con tổn thương được: “Ngày nào bố và mẹ cũng nhớ bọn con.”
“Ông ngoại thì sao ạ?”
“Ông ngoại cũng nhớ.”
Bạn thân nói, bọn trẻ không ở nhà thì ăn cơm cũng ngon hơn.
Bọn họ đều hoài niệm những ngày tháng tự do tự tại trước khi bọn trẻ đến.
Tự do tự tại, thậm chí những lúc không bận rộn còn tự mình dọn dẹp nhà cửa.
Đến tuần thứ tư bọn trẻ không có nhà, Ngu Thệ Thương bắt đầu cảm thấy trong nhà quá đỗi hiu quạnh.
Còn tại Bắc Kinh lúc này, sự kiên nhẫn của Thương Uẩn và bố Thương đã chạm đến cực hạn, cảm giác như không thể nhẫn nhịn thêm dù chỉ một ngày nữa.
Ngu Thệ Thương gọi điện cho các cháu ngoại, nói rằng nhớ và sẽ đi đón hai đứa về nhà.
Đêm trước ngày bọn trẻ quay về, Thương Quân đón Sầm Tô tan làm, hai người cùng ra ngoài tận hưởng thế giới riêng của hai người.
Hiếm khi có dịp hẹn hò, Sầm Tô nói muốn về nhà thay một chiếc váy đã.
Thương Quân chờ ở phòng khách dưới nhà, chờ từ lúc hoàng hôn cho đến khi màn đêm buông xuống.
Gần một tiếng đồng hồ trôi qua, cầu thang truyền đến tiếng bước chân, anh ngẩng đầu nhìn lên.
Sầm Tô mặc một chiếc váy hai dây bằng lụa satin màu xanh lá, lớp trang điểm mắt vô cùng tinh tế.
Thương Quân nhìn người đang chậm rãi bước về phía mình, từng ánh mắt, từng cử động đều toát lên vẻ duyên dáng.
Sầm Tô cười khẽ nói: “Tối nay em mời anh. Em vẫn chưa mời anh đi ăn bữa nào cả.”
Thương Quân đáp: “Mời rồi. Ngày đầu tiên đăng ký kết hôn, ở nhà ăn của bọn em.”
Sau này Sầm Tô mới biết anh vốn không thích ăn chay, cô cười hỏi: “Hôm đó anh có ăn no không?”
“Không.”
“Hôm nay sẽ mời anh ăn thêm mấy đĩa thịt.”
Lên xe rồi, Sầm Tô nhắc đến hai cậu con trai: “Ngày mai hai đứa về rồi đấy, anh chuẩn bị tâm lý đi.”
Thương Quân nói: “Từ lúc các con chào đời anh đã chuẩn bị sẵn rồi.”
Bởi vì trẻ con không thể đứa nào cũng chu đáo như anh hồi nhỏ, nhưng tính cách của cả hai đứa đều chẳng giống anh chút nào là điều mà anh không ngờ tới.
Sầm Tô hỏi anh: “Anh còn muốn có con gái nữa không?”
Thương Quân muốn, nhưng lại sợ vẫn là con trai.
Nếu lại thêm một cậu nhóc nữa, chắc cái nóc nhà này sẽ bị lật tung mất.
Nhưng Sầm Tô muốn.
Không tìm được một người mười chín tuổi để yêu đương thì thôi đi, nhưng đứa con gái mà cô ước ao bấy lâu nay sao có thể không sinh được.
Sau khi đã có dự tính, hai người bắt đầu chuẩn bị có em bé.
Thương Quân chưa bao giờ căng thẳng đến thế, anh lo lắng lỡ như có điều gì không đúng thì lại là con trai.
Có một lần đang ở bên nhau, anh vì quá căng thẳng mà đột nhiên bật cười, nằm gục lên người Sầm Tô.
Sầm Tô ôm lấy cổ anh: “Không sao đâu.”
Về sau Thương Quân mới thả lỏng tâm trạng, mọi chuyện cứ để thuận theo tự nhiên.
Đến tháng thứ hai sau khi mang thai, có một đêm Sầm Tô đột nhiên thèm ăn que cay, không được ăn là ngủ không yên giấc.
Nửa đêm Thương Quân ra ngoài mua cho cô, mua về cô ăn một lúc ba gói mới thấy thỏa mãn.
Cô sợ lần này cái gọi là thích ăn cay của mình là do tâm lý tác động chứ không phải thật sự là phản ứng thai nghén mà muốn ăn.
Lúc mang thai Tương Tương, trong lòng cô luôn mong là con gái, cũng từng xuất hiện tình trạng thèm ăn cay nhưng cuối cùng vẫn là con trai.
Mãi đến tháng thứ tư, mọi phản ứng thai nghén đều khác hẳn so với lúc mang thai bé Sao Biển và Tương Tương.
Bé Kẹo giống với anh cả, chào đời vào một buổi sớm giữa mùa hè rực rỡ.
Sáng hôm đó mưa to như trút nước, cuối cùng trời lại nắng gay gắt.
Sinh nhật của cô bé chỉ cách anh cả đúng một ngày – ngày 19 tháng 7.
Khóe mắt Thương Quân ươn ướt, ôm con gái hôn hết lần này đến lần khác.
Mong ngóng bấy lâu nay, cuối cùng cũng đã đợi được.
Năm đó Ngu Thệ Thương bỏ lỡ khoảnh khắc con gái mới chào đời, bây giờ bế cháu gái mềm mại nhỏ xinh trên tay ông cứ ngỡ như đang bế con gái mình lúc còn nhỏ.
Sầm Tông Y cầm máy ảnh, ghi lại khoảnh khắc gặp mặt lần đầu của bé Kẹo với mọi người.
Từ lúc vào phòng nhìn thấy em gái, bé Sao Biển và Tương Tương không nói một câu nào, sợ làm em tỉnh giấc.
Hai anh em mỗi đứa ở một bên nôi, chỉ cần trong phòng có người nói chuyện là Tương Tương lại “suỵt” không cho phép họ nói chuyện.
Thương Quân phát hiện, sau khi con gái chào đời, hai đứa con trai bỗng trưởng thành hơn.
Trong suốt thai kỳ, bọn trẻ luôn mong có một cô em gái nhỏ, ngày nào cũng hôn lên bụng mẹ chào em gái, giục em mau ra đời, nói đã chuẩn bị rất nhiều quà cho em, còn hứa sẽ dẫn em ra biển đào cát.
Sau khi Sầm Tô khỏe hơn, cô cúi đầu chạm trán với con gái: “Chào con bé Kẹo, là mẹ đây.”
Tết năm đó, bọn họ về Hải Thành trước mấy ngày.
Bận rộn nhất vẫn là ông bà ngoại.
Sáng sớm, Lâm Vọng Thư đã gọi điện cho ông chủ tiệm ảnh, cười nói: “Tôi có chắt gái rồi.”
Ông chủ mừng thay cho bà cụ: “Chúc mừng, chúc mừng! Nửa tiếng nữa tôi tới ngay!”
Sầm Tô cùng hai cậu con trai lật xem những bức ảnh gia đình trong cuốn album cũ của bà ngoại.
Năm nay, lại có thêm một tấm nữa.