Thẩm Đường, nữ nhi của một viên quan bát phẩm nhỏ bé, từ khi sinh ra đã định sẵn một cuộc đời không an nhàn. Nàng bước vào cửa Kỳ gia, trở thành tức phụ của biểu ca thanh mai trúc mã Kỳ Hoài Cảnh. Một cuộc hôn nhân tưởng chừng môn bất đăng hộ đối, nơi mẹ chồng khắc nghiệt, ca ca kế uy quyền khó lường, cùng bóng dáng biểu muội khuê các từng được định ước, giăng mắc một tấm lưới vô hình. Thẩm Đường đã chuẩn bị tinh thần cho một kiếp sống đấu đá nội viện, nơi mỗi bước đi đều là một ván cờ sinh tử. Thế nhưng, điều nàng không thể ngờ, vị biểu ca nổi tiếng được nuông chiều, tưởng chừng vô tâm ấy, lại ấp ủ tình nàng sâu nặng bấy lâu. Hắn không chỉ sủng ái nàng đến tận xương tủy, mà còn sẵn sàng lật tung cả bàn cờ, phá vỡ mọi luật lệ vì nàng. Đêm động phòng hoa chúc, khi nàng ngập ngừng gọi "biểu ca", hắn đã dịu dàng sửa lời: "Gọi phu quân." Và rồi, những ngày tháng sau đó, nàng được hắn cưng nựng đến mức... "Phu quân à..." "Ngoan nào, gọi thêm tiếng 'ca ca' nữa đi..." Một tình yêu bất ngờ, ngọt ngào và kiên định, tựa như lời thề "Nguyện lòng chàng như lòng thiếp, quyết chẳng phụ tình tương tư", đã biến cuộc đời Thẩm Đường thành một câu chuyện cổ tích giữa đời thực.