Chương 27

Gả Cho Thái Phó - Giang Hàm Ngư thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, từ trên xuống dưới phủ Thừa tướng đều dậy từ rất sớm, mọi thứ trông còn long trọng hơn cả ngày đầu năm mới.
Hành non trên thớt là do Vương ma ma tự tay hái từ vườn rau nhà mình khi trời còn chưa sáng, những giọt sương sớm mát lạnh còn đọng đầy trên lá hành. Thịt bò thì Mộc Lan đích thân chạy đến tiệm thịt danh tiếng nhất, tận mắt trông coi chủ quán cắt từng thớ thịt tươi ngon nhất mang về.
Bánh ngọt lót dạ trước bữa ăn là loại đặt riêng với giá cao từ tiệm Tô gia, sẽ ra lò trước giờ Ngọ một khắc rồi được thúc ngựa giơ roi đưa thẳng đến phủ. Trà xanh giải ngấy sau bữa ăn là do Nhị thẩm mang về từ quê nhà Giang Nam của bà, đã có nha hoàn bẻ nửa bánh trà để pha thử, nước trà xanh biếc như sóng gợn, trông vô cùng đẹp mắt.
Phù Dữu chọn chiếc váy hồng anh đào, viền váy được thêu những hạt trân châu lấp lánh nhất. Nàng nhảy nhót khắp sân như một đóa thược dược đỏ, hết nhìn cái này lại nhìn cái kia, không khỏi cảm thán sự phô trương của cha mẹ.
Quả đúng là đãi khách bậc nhất phải kể đến phủ Thừa tướng!
“Tiểu nương tử đừng nhảy nữa.”
Mộc Lan mang chậu Tây phủ Hải Đường đi vào trong, thấy nàng liền trêu ghẹo nói.
“Thái phó đại nhân sắp đến rồi, tiểu nương tử mau vào chuẩn bị đón khách đi ạ.”
“Các ngươi đã dọn dẹp bên trong xong chưa?”
Nàng thò cái đầu nhỏ vào trong phòng dò xét, dù đã thấy qua vô số thứ tốt đẹp nhưng đối diện với cách bài trí tinh xảo, xa hoa trước mắt, đôi mắt nàng vẫn sáng rực.
“Quá lợi hại rồi, phải mà ta có một nửa khả năng của các ngươi là tốt rồi!”
“Tiểu nương tử nói vậy là sao, tất nhiên người mạnh hơn nô tỳ chúng ta một trăm lần một ngàn lần.”
Mộc Lan trước sau như một rất biết nói chuyện, cuối cùng nàng ta còn không quên thúc giục nàng.
“Tiểu nương tử mau đi đi, thế gia đế sư hiếm khi bái phỏng phủ đệ triều thần, lão gia và phu nhân đều coi trọng, không nên đi chậm làm uổng phí sự chiêu đãi này.”
“Sẽ không, sẽ không.”
Phù Dữu nói đến đây còn hơi có chút đắc ý nho nhỏ.
“Tiên sinh đã nói rồi, dù ta có như thế nào thì hắn cũng sẽ che chở cho ta!”
“Thái phó đại nhân quả nhiên là vô cùng yêu thương ngài.”
Câu trêu ghẹo này của Mộc Lan thật sự đã chạm đúng tim đen của nàng, khuôn mặt cười ngọt ngào kia thoáng cái muốn che cũng không che được: “Đó là đương nhiên rồi!”
Dù nói vậy nhưng nàng cũng không trì hoãn bao lâu nữa, ngoan ngoãn đi tới cửa phủ. Bên kia đúng như lời Mộc Lan nói, phụ thân mẫu thân mang theo mấy thúc thẩm, đại ca ruột cùng với không ít huynh đệ tỷ muội trong nhà đã đứng ở trước cửa từ sớm, bậc thang cẩm thạch đã chật kín người.
Cũng may vóc dáng nàng nhỏ, mang theo váy nhỏ chạy trái chạy phải thoáng cái liền chạy tới trước đám người. Phù Tòng Nam vừa liếc mắt đã thấy nàng, định mở miệng hỏi nàng sao giờ này mới đến thì ánh mắt liếc qua lại quét đến vị Thái phó đại nhân đang chậm rãi bước tới cách đó không xa.
Phù Dữu không nhịn được cười "hí hí", thầm may mắn vì mình vừa khéo tránh được một kiếp. Ngay sau đó, đám người bắt đầu nhốn nháo, nàng bị người phía sau nhẹ nhàng đẩy, cũng nhanh chóng theo chân mọi người ra nghênh đón.
Giang Hoài Chi đang bước tới.
Hôm nay, khí sắc của hắn tốt hơn không ít. Hắn mặc trường bào cổ rộng tay áo màu trắng ngà, viền áo màu nâu sẫm, thắt lưng buộc dây da nạm ngọc. Trong tay hắn cầm một chiếc hộp nhỏ ba tầng bằng gỗ tử đàn, trông có vẻ cổ xưa nhưng không hề đơn điệu, tuy đắt giá nhưng lại vô cùng tao nhã, khiến đám tỷ muội nhà họ Phù nhìn đến mức mặt đỏ bừng.
Quả không hổ danh là đệ nhất công tử trong kinh, với bộ dạng tuấn tú lãng tử như vậy, dù chỉ liếc mắt một cái cũng đủ khiến họ mơ mộng thâu đêm trong khuê phòng rồi.
Nàng chú ý tới ánh mắt sáng quắc của các tỷ muội bên cạnh, bản thân Phù Dữu thấy chua xót trong lòng, nàng bĩu môi, mặt không đổi sắc đứng chắn trước mặt các nàng.
“Nghe nói hôm qua Thái phó đại nhân nhiễm phong hàn, thân thể còn chưa dưỡng tốt, sao ngay cả xe ngựa cũng không gọi thế.”
Phù Tòng Nam đi đầu, hàn huyên một cách thuần thục, cuối cùng ông cũng không quên nói nhỏ.
“Tiểu nữ ngang ngược bướng bỉnh, làm phiền đại nhân nhọc lòng.”
“Không sao, trong kinh vừa vặn có cảnh xuân, nửa khắc rảnh rỗi dạo bước thưởng thức chút hoa cũng là một chuyện vui.”
Giang Hoài Chi nhẹ giọng mở lời, còn dịu dàng hơn cả gió xuân ba phần.
“Đột nhiên nhận được thiệp mời, Giang mỗ chỉ kịp chuẩn bị chút lễ mọn, mong Thừa tướng đại nhân đừng chê.”
Dứt lời, hắn hơi nâng chiếc hộp nhỏ kia lên, Giang Hoán theo sau hắn cũng hiểu ý, đặt không ít đồ đạc trên tay xuống trước mặt mọi người.
“Đại nhân, đây không phải nơi thích hợp nói chuyện.”
Phù Tòng Nam cười cười, vội vàng sai người nhận lễ đăng môn, làm động tác mời.
“Mời mau vào trong.”
Phù Dữu ngoan ngoãn đứng bên cạnh nhìn, bàn tay nhỏ xíu lặng lẽ vuốt ve những hạt trân châu trên váy mình. Trong trường hợp người lớn nói chuyện như thế này, nàng không tiện xen vào một lời.
Chắc chắn sẽ có rất nhiều cơ hội để nói chuyện, nàng nghĩ thế.
Chỉ là khi Giang Hoài Chi đi đến cạnh nàng, hắn lại dịu dàng liếc mắt một cái.
“Dữu Nhi.”
“Có… có! Chào buổi sáng Tiên sinh!”
Nàng nhất thời nghẹn đỏ khuôn mặt nhỏ nhắn, chọc cho Trưởng Công chúa cười một tiếng.
“Tiểu nha đầu này, Thái phó đại nhân chỉ chào con một tiếng, đỏ mặt cái gì.”
Đương nhiên là đỏ mặt rồi!
Ai có thể cưỡng lại được người đẹp như vậy chứ!
Phù Dữu vụng trộm oán thầm một câu, đánh bạo chạy lên phía trước, đẩy đám người ra rồi cẩn thận từng li từng tí tiến đến bên cạnh bóng người cao ngất kia, đi theo vào trong.
“Tiên sinh có khá hơn chút nào không?”
Nàng chớp chớp mắt, tò mò nhìn sắc mặt hắn.
“Tốt hơn nhiều rồi, may là nhờ có Dữu Nhi.”
Giang Hoài Chi không hàn huyên với người khác nữa mà nhanh chóng đáp lời nàng.
“Không cần lo lắng.”
“Đây là việc ta nên làm.”
Phù Tòng Nam cũng nghe nói chuyện Phù Dữu đưa hắn về phủ hôm qua, ông cũng chỉ nghĩ là hắn bị phong hàn.
“Đứa nhỏ này của ta từ nhỏ đã rất mê vẻ bề ngoài, mấy ngày nay làm cho đại nhân phải nhọc lòng rồi.”
“Không sao, nàng là một đứa trẻ rất ngoan.”
Giọng nói của hắn tựa như nước tuyết mới tan, trong sự mát lạnh lại mang theo vài phần ấm áp.
“Nàng thiện lương ngây thơ, cũng rất hiếu học, trong việc luyện chữ cũng có tiến bộ vượt bậc.”
Hắn khen nàng rồi!
Được khen ngợi trước mặt cha mẹ như vậy khiến khóe miệng nàng lại sắp nhếch lên tận trời. Nàng chỉ tiếc còn có một đám người ở phía sau, nếu không nàng đã kéo ống tay áo hắn mà làm nũng, đòi hắn nói thêm vài lời dễ nghe nữa rồi.
Phù Tòng Nam nghe thế cũng không khỏi lộ vẻ vui mừng, tươi cười hớn hở nói: “Con bé này từ nhỏ chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn. Không biết đã bị đại nhân mê hoặc thế nào mà ngày ngày đi sớm về muộn, chưa từng quấy phá chút nào. Trong lòng Phù mỗ thật sự vô cùng cảm tạ đại nhân!”
“Dữu Nhi khiêm tốn cầu học, Giang mỗ sao dám kể công.”
Hai người cứ khách sáo qua lại như thế, rất nhanh đã đi đến phòng tiếp khách.
Cửa sổ lăng hoa phù dung hé mở, ánh nắng nhàn nhạt từ khung cửa sổ đặc biệt lọt vào, chiếu về phía một chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ ngô đồng. Trên bàn có một chiếc lư hương hình thú nhỏ màu tím đang đốt một loại hương thơm mát mẻ như thư thái giữa mùa xuân tuyết lạnh, những chén trà bạch ngọc được sắp xếp ngay ngắn. Bên cạnh bàn là một bình hoa sứ tuyết cắm mấy cành hải đường Tây phủ mới hái, nghiêng nghiêng duyên dáng. Phía sau là một tấm bình phong gỗ đàn hương chạm khắc hình sông núi, ngăn cách không gian, tạo cảm giác riêng tư hơn một chút.
Cách bài trí thật sự cực kỳ tao nhã.
“Đại nhân đã vì tiểu nữ mà nhọc lòng, lại còn che chở cho con bé khắp nơi, Phù mỗ vô cùng cảm kích, tuyệt đối không có đạo lý nào lại ngồi trên ngài.”
Phù Tòng Nam dẫn mọi người ngồi xuống, lại tự tay rót một chén trà.
“Ta nghĩ tới nghĩ lui thấy nên tìm một chiếc bàn tròn thường dùng trong gia yến, bảo mọi người ngồi vây quanh. Nếu có chỗ nào không hợp lễ nghĩa, mong đại nhân đừng trách.”
“Phù đại nhân sao lại nói như vậy, như thế ngược lại là thêm phần thân cận.”
Giang Hoài Chi mặt mày dịu dàng, nhìn tiểu nương tử đang đứng co ro không chịu ngồi xuống mà bật cười.
“Sao còn ngây ngốc đứng đó, chẳng lẽ hôm nay lại muốn trò đi bưng thức ăn sao?”
“Nào có.”
Bị trêu ghẹo một tiếng, trên mặt tiểu nương tử hiện lên vẻ xấu hổ.
“Ta chỉ là, chỉ là…”
Nàng không ngừng ngắm chỗ ngồi bên cạnh Giang Hoài Chi.
Theo tôn ti lớn nhỏ trong tộc, vị trí này hẳn là của đại ca Phù Thận Viễn của nàng. Chỉ là ca ca vẫn còn ở phòng ăn tự mình dặn dò mang thức ăn lên nên chỗ đó vừa vặn còn trống, điều này khiến nàng không khỏi suy tư.
Lần trước đi Bách Vị Cư, hắn chỉ ngồi đối diện với nàng, còn chưa từng ngồi bên cạnh...
Giang Hoài Chi nhìn thấy, ánh mắt có chút bất đắc dĩ.
“Đã là gia yến thì cũng không cần chú ý quá nhiều lễ nghĩa, Giang mỗ có quen biết với Dữu Nhi, Phù đại nhân có thể cho phép nàng ngồi ở bên cạnh Giang mỗ hay không?”
“Giang Thái phó đã quen nói chuyện thay cho nàng.”
Trưởng Công chúa tự nhiên cũng hiểu được, giận mắng tiểu nương tử kia một câu.
“Lề mề một lúc lâu không ngồi xuống chỉ vì chờ những lời này thôi sao?”
“Mẹ, có gì đâu, muội muội muốn ngồi chỗ nào thì ngồi.”
Phù Thận Viễn vừa mang đồ ăn về, vừa vặn nghe được câu này, cũng cười mở miệng châm chọc.
“Tiểu Dữu Tử lại đây, đại ca ngồi chỗ của muội nhé.”
“Hí hí!”
Lần này Phù Dữu rất vui vẻ, chân nhỏ lén lút đá chiếc ghế gỗ lim về phía Giang Hoài Chi, tự cho là mặt không đổi sắc mà chen chúc với người ta.
Cảm nhận được những hạt trân châu nhỏ trên váy nàng lăn qua ống tay áo của mình, Giang Hoài Chi dừng lại một khắc. Điều ngoài ý muốn là hắn không hề rụt tay áo lại.
Hắn ngầm đồng ý.
Ngược lại là khá kỳ lạ.
Mặc dù hắn không phải thánh nhân câu nệ lễ nghĩa gì, nhưng từ trước đến nay bề ngoài vẫn luôn tuân thủ lễ nghi. Thế mà hiện tại, hắn lại lần lượt cho phép nàng vượt qua khuôn phép, cho phép chính mình vượt qua khuôn phép, thật đúng là chuyện khó có thể lý giải được.
Có lẽ từ lần đầu tiên hắn nhìn thấy nàng tới nay, hắn đã coi nàng là một đứa trẻ ngây thơ trong sáng, mà nếu đã là đứa trẻ thì dù làm ra bất cứ chuyện hồ đồ nào cũng có thể được tha thứ.
Cho nên hắn chiều theo nàng, hắn cũng lần lượt kéo thấp điểm mấu chốt của mình, đến cuối cùng, trong vô thức, nó lại trở thành chuyện thuận lý thành chương.
Nhưng gần đây hắn dần dần không còn cảm thấy nàng là một đứa trẻ nữa, dù thế hắn vẫn nuông chiều nàng. Hình như hắn đã hình thành thói quen, ngay cả những lời tức chết người mà thuở mới đầu hay nói cũng không còn nói được nữa.
Có hôm Oanh Nguyệt trò chuyện với hắn, nàng ấy nói hắn rất cưng chiều nàng.
Là như vậy sao?
Hắn chưa từng làm Tiên sinh của tiểu nương tử nhà ai, hắn không biết làm thế nào mới tốt, nhưng cũng không thể dùng thái độ đối với Lý Càn Cảnh để đối xử với nàng.
Dù sao Lý Càn Cảnh muốn khóc thì cứ khóc, khóc thì cứ đánh là được, nhưng nếu là Phù gia tiểu nương tử này khóc nháo...
Hắn lại không kiềm được mà đau lòng.
Họ vừa ngồi xuống không lâu thì phần thịt bò mỏng manh liền được bưng lên. Ngay sau đó là vây cá hoa quế, nhung hươu tam trân, mười tám món trân phẩm hình dáng đẹp nhất được mười tám nha hoàn nối đuôi nhau bưng vào, chúng được xếp hàng vững vàng trên bàn gỗ ngô đồng. Còn có thịt anh đào tròn như mã não đỏ, do tiểu nương tử cố ý dặn dò phòng ăn làm thêm, được Mộc Lan tự tay bưng vào, đặt ở trước mặt Giang Hoài Chi.
Giang Hoài Chi đang suy nghĩ thì bỗng ngước mắt nhìn thấy món thịt anh đào thượng thừa này, trong mắt hắn không khỏi mềm mại thêm ba phần.
Hắn có thể cảm nhận được những viên trân châu kia lại cọ qua ống tay áo của hắn liên tiếp ba lần, tựa như đang làm nũng muốn được khen ngợi.
Hắn cũng không mắc mưu.
Hắn chỉ cố ý nhẹ nhàng gật đầu.
Nhưng ngay cả cử chỉ nhỏ nhặt đó cũng đủ khiến ánh mắt nàng bừng sáng lên vì vui sướng.
Bên kia, Phù Tòng Nam thấy đồ ăn đã được mang lên đầy đủ nên cũng ngừng lời hàn huyên.
“Đại nhân mau dùng khi còn nóng, đồ ăn quê mùa cũng không biết có hợp khẩu vị của ngài hay không.”
Ông mời mọi người dùng bữa, thuận thế cũng gọi Vương ma ma lại đây.
“Đóng cửa sổ lại đi, hôm nay trời lạnh mà Giang Thái phó cũng vừa mới khỏi bệnh, không thể để gió lùa nữa.”
“Không được, không được!”
Phù Dữu vô thức thốt ra, chọc cho cả nhà đều nhìn về phía nàng.
“Tiểu Phù Dữu ngoan.”
Phù Thận Viễn hiếm khi nói chuyện với nàng bằng giọng điệu như vậy.
“Gió lạnh như vậy, nếu gió lùa vào khiến ngài bị cảm lạnh thì làm sao bây giờ? Hơn nữa, đồ ăn trên bàn cũng sẽ bị nguội, ăn vào dễ đau bụng. Vậy thì tại sao không thể đóng?”
Mặc dù ca ca yêu thương nàng nhưng cũng là người hiểu chuyện.
Dù nói thế nào, Giang Hoài Chi cũng là khách, nào có chuyện chủ nhà không lo lắng cho khách nhân.
“Thì, là không thể đóng được!”
Trong lòng tiểu nương tử biết rõ, nhưng lại không thể nói ra lý do cụ thể, trông có vẻ như đang làm loạn.
“Đóng lại... đóng lại thì quá nóng, cứ phải mở ra!”
Sắc mặt Tiên sinh nhà mình khó khăn lắm mới khá hơn một chút, nàng thật sự không muốn lại nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy của hắn. Cho dù bị phụ thân mẫu thân hợp sức mắng chết, hôm nay nàng cũng không thể đóng cửa sổ này.
Câu chuyện mà hắn tự mình kể ra ngày hôm qua, nhất định mỗi khi bệnh tái phát sẽ lại nhớ lại một lần. Nàng chỉ ngồi bên cạnh nghe mà còn cảm thấy đau lòng không chịu nổi, huống hồ hắn phải tự mình trải qua cơn ác mộng ấy, chắc hẳn tuyệt vọng đến nhường nào.
“Trong phòng oi bức, gió thổi chút cũng được.”
Giang Hoài Chi cảm thấy nhẹ nhõm, tiếp nhận lời nói của tiểu nương tử để xuống nước.
“Cứ nghe Dữu Nhi đi, đừng la nàng.”
Phù Tòng Nam đành phải gật đầu, trừng mắt nhìn nữ nhi bé bỏng của mình một cái. Giờ ông cũng không tiện răn dạy gì thêm.
“Chuyện hôm qua quả thật là trách nhiệm của tiểu nữ, Phù mỗ đa tạ đại nhân đã xả thân bảo vệ, xin kính đại nhân một chén.”
“Làm một người thầy, việc thuộc bổn phận thôi.”
Người trong kinh đều biết Giang Hoài Chi chưa bao giờ uống rượu, cho nên trước mặt hắn cũng đã sớm chuẩn bị loại trà mới nhất từ Giang Nam.
Hắn lấy trà thay rượu, nhấp nhẹ một ngụm, ấm áp đáp lời.
“Ngoài việc này ra, hôm qua ở Hương Thành, Dữu Nhi chỉ với một nét bút đã phác họa được thần thái linh động của Cửu công tử, quả thật khiến mọi người ở đó đều phải kinh ngạc. Phù đại nhân cần phải khen ngợi nàng nhiều hơn mới đúng.”
Nhắc tới việc này, Phù tướng liền lộ vẻ vui rạo rực.
“Còn phải nhờ đại nhân dạy dỗ tốt, hôm nay sau khi tan triều, Bệ hạ còn cố ý gọi ta để nói về việc này, nói gần đây Dữu Nhi liên tiếp xuất sắc ở mọi phương diện, ngay trong cung cũng thường xuyên nghe nhắc đến.”
“Thật sự như thế?”
Trưởng Công chúa nghe vậy cũng vui vẻ.
“Loại chuyện tốt này sao không nói với ta trước?”
“Phu nhân thứ lỗi, thực sự là chưa kịp kể với nàng.”
Trong lòng có chuyện vui, Phù Tòng Nam uống cũng tận hứng, ông bưng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
“Hoàng hậu nương nương cũng gửi lời, nói Thái tử điện hạ cùng Dữu Nhi cũng không còn nhỏ. Lẽ ra hôn sự này phải được cử hành từ năm ngoái, nhưng lại trì hoãn hơn một năm trời. Giờ đây danh tiếng của Dữu Nhi càng ngày càng tốt, thi văn, lễ nghi cũng tiến bộ vượt bậc, Hoàng hậu nương nương nghĩ nên sớm đưa chuyện này vào kế hoạch chính thức.”
Phù Dữu nghe xong sắc mặt đột nhiên thay đổi: “Cái gì?!”
“Dữu Nhi không cần sợ.”
Trưởng Công chúa hiểu lầm là nàng đang lo lắng, cười dỗ dành.
“Đứa nhỏ Càn Cảnh kia cũng là người nhân hậu, hôn sự này lại là chuyện môn đăng hộ đối, đã thân lại càng thêm thân. Mặc dù mẹ cũng không nỡ xa con, nhưng sẽ cố gắng hết sức để con được hạnh phúc.”
“Con là tiểu thư nhà họ Phù, cứ yên tâm mà gả đi. Ngày nào cha còn sống, ngày đó cha sẽ không để con phải chịu chút ấm ức nào trong cung!”
Rượu trên bàn rất mạnh, ông lại uống rất nhanh nên rượu đã ngấm rất mau.
“Phù mỗ không bằng đại nhân tài học xuất chúng, cũng không biết rốt cuộc nên chọn ngày nào là cát tường nhất. Giang Thái phó có đề nghị gì đối với hai đứa trẻ này không?”
“…”
Giang Hoài Chi hiếm khi im lặng.
“Việc này có gấp lắm không?”
Hắn mở miệng dò hỏi, nếu không nghe kỹ thì hầu như không ai có thể nghe ra trong giọng nói của hắn có chút mất tự nhiên.
“Việc học của Dữu Nhi cũng đã có một ít hiệu quả ban đầu, chuyện hôn nhân này có thể chậm lại một chút.”
Phù Tòng Nam thật sự không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy, thoáng giật mình.
“Tất nhiên là càng nhanh càng tốt. Các nương tử ở tuổi như nàng trong kinh đều đã xuất giá, người làm cha mẹ trong lòng cũng không khỏi sốt ruột.”
Trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh.
Phù Dữu cúi đầu, bàn tay nhỏ bé không ngừng vuốt ve vòng trân châu nhỏ trên tay áo mình, cơ hồ sắp làm đứt nó ra luôn rồi.
Nàng còn chưa nói gì thì hốc mắt đã hơi đỏ hoe, dường như nàng đang không ngừng tự trấn an mình.
Nàng không muốn gả cho Lý Càn Cảnh.
Việc này nếu không nói, sợ là không còn cơ hội nữa.
Mặc dù mẫu thân đã nói nàng muốn làm gì thì làm, mẫu thân vĩnh viễn ủng hộ nàng. Nhưng nàng nhìn mẫu thân đang cười vui vẻ như vậy, liệu có thật sự sẽ không lừa gạt nàng không?
Hẳn là sẽ không!
Mẫu thân nàng trước khi xuất giá chính là một vị Công chúa mạnh mẽ vang dội, xưa nay bà khinh thường việc nói dối lừa gạt người, đến lúc đó chắc chắn sẽ giúp đỡ nàng.
Tiểu nương tử cắn chặt môi, đôi môi đỏ mọng mỏng manh kia gần như bị cắn nát.
Phù Tòng Nam chú ý tới sự khác thường của nàng, mở miệng nhắc nhở.
“Thái phó đại nhân vốn đã ở Đông cung từ lâu. Mặc dù thành thân nhưng nếu con còn muốn đi theo học, cha mẹ sẽ đi xin một ân điển cho con, sẽ không có gì khác biệt với trước khi thành thân.”
“Con biết rồi.”
Đầu nàng cúi rất thấp, giọng nói cũng rầu rĩ.
“Vậy con làm sao vậy?”
Ông là một phụ thân nên khi nhìn thấy bộ dạng của nàng thì tất nhiên cũng lo lắng.
“Con…”
Phù Dữu hít sâu một hơi, hai nắm đấm siết chặt, nàng bỗng chốc đứng phắt dậy, như thể có vị tướng quân dũng mãnh nhất chiến trường nhập vào người.
“Con không muốn gả cho Lý Càn Cảnh!”
Giọng điệu của nàng vẫn ngọt ngào mềm mại như thường, nhưng lúc này âm thanh phát ra lại cực lớn, giống như một tiếng sét đánh ngang tai, ầm ầm nổ tung trong lòng tất cả mọi người có mặt ở đây.
Ngay cả Trưởng Công chúa, người vốn luôn điềm tĩnh trước mọi chuyện, cũng bị nàng làm cho kinh ngạc đến mức há hốc mồm, không nói nên lời.
Giữa bầu không khí chết lặng, nàng đột nhiên lại ngồi xuống, cánh tay nhỏ nhắn đưa sang một bên, thẳng thừng ôm chặt lấy cánh tay Giang Hoài Chi!
Cảm giác ấm áp chưa từng có này trong khoảnh khắc khiến đầu óc nàng gần như quay cuồng.
“Cha, con muốn gả cho Tiên sinh!”