Chương 100

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dương Khả hơi sốt ruột, thấy hai người mãi không thấy quay lại liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung, cô ấy lập tức rụt chân lại.
Cô ấy rùng mình nổi da gà, lẩm bẩm: “Tình tứ quá đi mất.”
Thôi, về ăn lẩu của mình thì hơn.
Mạnh Đường vỗ nhẹ vào cánh tay Ngụy Xuyên, hỏi: “Xong chưa?”
Chỉ thấy hơi ửng đỏ, Ngụy Xuyên đoán là cô ấy bây giờ hơi đau rát nhưng chắc vẫn chịu được.
Khóe mắt Ngụy Xuyên đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng, cậu ấy cúi người thổi nhẹ một cái. Mạnh Đường giật mình, cả người lùi lại phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.
Đau!
Cô khom người ôm lấy cổ tay. Trong khoảnh khắc đó, lục phủ ngũ tạng cô như muốn co rút lại vì đau.
“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên tức muốn chết, “Tôi là ôn thần hay sao? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được à?”
“Cậu ăn nói cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy đâu.”
Thấy cô còn tâm trí sửa lưng mình về từ “chia tay”, Ngụy Xuyên vừa tức vừa buồn cười:
“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè mà thích cậu thì có thể sẽ không kìm lòng được!”
Dương Khả hơi sốt ruột, thấy hai người mãi không thấy quay lại liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung, cô ấy lập tức rụt chân lại.
Cô ấy rùng mình nổi da gà, lẩm bẩm: “Tình tứ quá đi mất.”
Thôi, về ăn lẩu của mình thì hơn.
Mạnh Đường vỗ nhẹ vào cánh tay Ngụy Xuyên, hỏi: “Xong chưa?”
Chỉ thấy hơi ửng đỏ, Ngụy Xuyên đoán là cô ấy bây giờ hơi đau rát nhưng chắc vẫn chịu được.
Khóe mắt Ngụy Xuyên đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng, cậu ấy cúi người thổi nhẹ một cái. Mạnh Đường giật mình, cả người lùi lại phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.
Đau!
Cô khom người ôm lấy cổ tay. Trong khoảnh khắc đó, lục phủ ngũ tạng cô như muốn co rút lại vì đau.
“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên tức muốn chết, “Tôi là ôn thần hay sao? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được à?”
“Cậu ăn nói cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy đâu.”
Thấy cô còn tâm trí sửa lưng mình về từ “chia tay”, Ngụy Xuyên vừa tức vừa buồn cười:
“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè mà thích cậu thì có thể sẽ không kìm lòng được!”
Dương Khả hơi sốt ruột, thấy hai người mãi không thấy quay lại liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung, cô ấy lập tức rụt chân lại.
Cô ấy rùng mình nổi da gà, lẩm bẩm: “Tình tứ quá đi mất.”
Thôi, về ăn lẩu của mình thì hơn.
Mạnh Đường vỗ nhẹ vào cánh tay Ngụy Xuyên, hỏi: “Xong chưa?”
Chỉ thấy hơi ửng đỏ, Ngụy Xuyên đoán là cô ấy bây giờ hơi đau rát nhưng chắc vẫn chịu được.
Khóe mắt Ngụy Xuyên đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng, cậu ấy cúi người thổi nhẹ một cái. Mạnh Đường giật mình, cả người lùi lại phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.
Đau!
Cô khom người ôm lấy cổ tay. Trong khoảnh khắc đó, lục phủ ngũ tạng cô như muốn co rút lại vì đau.
“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên tức muốn chết, “Tôi là ôn thần hay sao? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được à?”
“Cậu ăn nói cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy đâu.”
Thấy cô còn tâm trí sửa lưng mình về từ “chia tay”, Ngụy Xuyên vừa tức vừa buồn cười:
“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè mà thích cậu thì có thể sẽ không kìm lòng được!”
Dương Khả hơi sốt ruột, thấy hai người mãi không thấy quay lại liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung, cô ấy lập tức rụt chân lại.
Cô ấy rùng mình nổi da gà, lẩm bẩm: “Tình tứ quá đi mất.”
Thôi, về ăn lẩu của mình thì hơn.
Mạnh Đường vỗ nhẹ vào cánh tay Ngụy Xuyên, hỏi: “Xong chưa?”
Chỉ thấy hơi ửng đỏ, Ngụy Xuyên đoán là cô ấy bây giờ hơi đau rát nhưng chắc vẫn chịu được.
Khóe mắt Ngụy Xuyên đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng, cậu ấy cúi người thổi nhẹ một cái. Mạnh Đường giật mình, cả người lùi lại phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.
Đau!
Cô khom người ôm lấy cổ tay. Trong khoảnh khắc đó, lục phủ ngũ tạng cô như muốn co rút lại vì đau.
“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên tức muốn chết, “Tôi là ôn thần hay sao? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được à?”
“Cậu ăn nói cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy đâu.”
Thấy cô còn tâm trí sửa lưng mình về từ “chia tay”, Ngụy Xuyên vừa tức vừa buồn cười:
“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè mà thích cậu thì có thể sẽ không kìm lòng được!”
Dương Khả hơi sốt ruột, thấy hai người mãi không thấy quay lại liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung, cô ấy lập tức rụt chân lại.
Cô ấy rùng mình nổi da gà, lẩm bẩm: “Tình tứ quá đi mất.”
Thôi, về ăn lẩu của mình thì hơn.
Mạnh Đường vỗ nhẹ vào cánh tay Ngụy Xuyên, hỏi: “Xong chưa?”
Chỉ thấy hơi ửng đỏ, Ngụy Xuyên đoán là cô ấy bây giờ hơi đau rát nhưng chắc vẫn chịu được.
Khóe mắt Ngụy Xuyên đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng, cậu ấy cúi người thổi nhẹ một cái. Mạnh Đường giật mình, cả người lùi lại phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.
Đau!
Cô khom người ôm lấy cổ tay. Trong khoảnh khắc đó, lục phủ ngũ tạng cô như muốn co rút lại vì đau.
“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên tức muốn chết, “Tôi là ôn thần hay sao? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được à?”
“Cậu ăn nói cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy đâu.”
Thấy cô còn tâm trí sửa lưng mình về từ “chia tay”, Ngụy Xuyên vừa tức vừa buồn cười:
“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè mà thích cậu thì có thể sẽ không kìm lòng được!”
Dương Khả hơi sốt ruột, thấy hai người mãi không thấy quay lại liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung, cô ấy lập tức rụt chân lại.
Cô ấy rùng mình nổi da gà, lẩm bẩm: “Tình tứ quá đi mất.”
Thôi, về ăn lẩu của mình thì hơn.
Mạnh Đường vỗ nhẹ vào cánh tay Ngụy Xuyên, hỏi: “Xong chưa?”
Chỉ thấy hơi ửng đỏ, Ngụy Xuyên đoán là cô ấy bây giờ hơi đau rát nhưng chắc vẫn chịu được.
Khóe mắt Ngụy Xuyên đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng, cậu ấy cúi người thổi nhẹ một cái. Mạnh Đường giật mình, cả người lùi lại phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.
Đau!
Cô khom người ôm lấy cổ tay. Trong khoảnh khắc đó, lục phủ ngũ tạng cô như muốn co rút lại vì đau.
“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên tức muốn chết, “Tôi là ôn thần hay sao? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được à?”
“Cậu ăn nói cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy đâu.”
Thấy cô còn tâm trí sửa lưng mình về từ “chia tay”, Ngụy Xuyên vừa tức vừa buồn cười:
“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè mà thích cậu thì có thể sẽ không kìm lòng được!”
Dương Khả hơi sốt ruột, thấy hai người mãi không thấy quay lại liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Vừa bước một chân vào cửa khu vực chung, cô ấy lập tức rụt chân lại.
Cô ấy rùng mình nổi da gà, lẩm bẩm: “Tình tứ quá đi mất.”
Thôi, về ăn lẩu của mình thì hơn.
Mạnh Đường vỗ nhẹ vào cánh tay Ngụy Xuyên, hỏi: “Xong chưa?”
Chỉ thấy hơi ửng đỏ, Ngụy Xuyên đoán là cô ấy bây giờ hơi đau rát nhưng chắc vẫn chịu được.
Khóe mắt Ngụy Xuyên đọng lại vẻ xót xa, theo bản năng, cậu ấy cúi người thổi nhẹ một cái. Mạnh Đường giật mình, cả người lùi lại phía sau, cổ tay đập mạnh vào cạnh bồn rửa tay cứng ngắc.
Đau!
Cô khom người ôm lấy cổ tay. Trong khoảnh khắc đó, lục phủ ngũ tạng cô như muốn co rút lại vì đau.
“Trốn cái gì?” Ngụy Xuyên tức muốn chết, “Tôi là ôn thần hay sao? Chia tay rồi thì bạn bè cũng không làm được à?”
“Cậu ăn nói cho cẩn thận.” Mạnh Đường ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu, “Hơn nữa, bạn bè sẽ không làm những hành động mập mờ như vừa nãy đâu.”
Thấy cô còn tâm trí sửa lưng mình về từ “chia tay”, Ngụy Xuyên vừa tức vừa buồn cười:
“Bạn bè đương nhiên sẽ không làm hành động mập mờ với cậu, nhưng bạn bè mà thích cậu thì có thể sẽ không kìm lòng được!”