Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 125
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ba ngày cuối cùng trôi qua thật chậm chạp.
Không chỉ Mạnh Đường mà tất cả mọi người đều cảm thấy nôn nao, bồn chồn chờ đợi kỳ nghỉ sắp đến, không thể nào kìm nén được.
Trên đường phố, đâu đâu cũng nghe thấy những cuộc bàn tán về việc đi đâu chơi trong kỳ nghỉ lễ.
Với tâm trạng bồn chồn như vậy, thật khó mà tập trung ở xưởng điêu khắc gỗ.
Mạnh Đường dứt khoát rủ mọi người trong nhóm đi dạo phố.
Thạch Lam là người đầu tiên trả lời: [Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao, cậu mà cũng muốn đi dạo phố à?]
Mạnh Đường: [Đi chơi không có quần áo phù hợp nên tớ muốn đi mua vài bộ.]
Dương Khả: [Cậu không nói tớ cũng quên mất, tớ cũng chẳng có đồ gì hợp cả, đồ năm ngoái thì không muốn mặc lại.]
Tạ Linh Âm: [Kem chống nắng của tớ dùng hết rồi, tiện đường đi mua thêm một cái túi đựng mỹ phẩm luôn.]
Mạnh Đường: [Đi không? Chiều nay tớ không có tiết học.]
Tạ Linh Âm: [Đi.]
Thạch Lam: [Về ký túc xá trước đã, tớ phải về thay bộ quần áo, bộ này lúc vẽ bị bẩn rồi.]
Mạnh Đường: [Tớ ở ký túc rồi, mọi người cứ về đi.]
Khoảng 20 phút sau, nhóm Tạ Linh Âm về đến ký túc xá.
Họ thường có những địa điểm cố định để đi dạo phố. Mạnh Đường không mấy thích mua sắm trực tuyến, mỗi khi cần gì, cô lại ghé các trung tâm thương mại để tìm mua.
Tạ Linh Âm khoác tay Mạnh Đường, nói: “Sắp đến hè rồi, quần áo trong cửa hàng ngập tràn những gam màu tươi sáng hẳn lên.”
Mạnh Đường nhìn một loạt màu sắc rực rỡ, đáp: “Đi biển thì không hợp mặc đồ màu tối đâu, nếu không lên hình sẽ không đẹp.”
“Thử cái này xem?” Tạ Linh Âm chỉ vào chiếc áo hai dây họa tiết hoa nhí màu đỏ cách đó không xa, “Cậu mặc chắc đẹp lắm, da cậu trắng mà.”
Mạnh Đường nhìn màu sắc đó là đã muốn thoái lui, ngược lại chỉ vào chiếc váy dài màu đen bên cạnh: “Hay là cái này đi?”
Tạ Linh Âm: “… Màu này thì hợp đi biển chỗ nào? Cậu không chọn màu đỏ thì cũng phải chọn màu xanh hoặc vàng nhạt chứ.”
Thạch Lam cũng khuyên cô: “Cậu cứ thử đi, tháng 5 ở biển thực ra vẫn còn lạnh đấy, cái áo hai dây này bên ngoài còn có áo len mỏng màu trắng, có thể mua cả bộ luôn.”
Dương Khả nói: “Cũng được đấy, quần áo chỉ nhìn không thì vô dụng, hay cậu thử xem?”
Mạnh Đường nhìn lại họ lần nữa: “Hợp với tớ thật à? Các cậu không phải đang lừa tớ đấy chứ?”