Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Bí mật chiếc quần xám
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh, anh giữ chị ấy lại làm gì?” Cô gái khóa dưới định tỏ tình nhìn Mạnh Đường với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
“Chúng tôi là bạn, tôi có chuyện cần nói với cô ấy.” Ngụy Xuyên nói thẳng, “Còn em nữa, mau đi đi.”
“Anh, em còn chưa kịp tỏ tình mà anh đã đuổi em đi rồi.”
Ngụy Xuyên bất lực: “Bảo em đi nghĩa là tôi sẽ không chấp nhận lời tỏ tình của em, em hiểu chứ?”
“Nhưng mà…”
“Đừng có nhưng nhị gì nữa, tôi với bạn tôi còn có việc.” Giọng Ngụy Xuyên có chút mất kiên nhẫn, lông mày cũng nhíu chặt, dáng người cao lớn trông khá dữ tợn.
Cô gái khóa dưới miễn cưỡng rời đi, vừa đi vừa ngoảnh đầu nhìn lại không thôi.
Ngụy Xuyên thấy thế thì thở phào.
Mạnh Đường bật cười: “Vừa nãy cậu cố tình làm mặt lạnh đấy à?”
Ngụy Xuyên: “Từ chối nhiều rồi nên tôi rút ra kinh nghiệm, nếu không người ta cứ tưởng tôi dễ dãi.”
Mạnh Đường cười một tiếng, hiếm khi nói đùa: “Kịch cũng xem rồi, bia đỡ đạn cũng làm xong rồi, vậy tôi đi trước nhé?”
“Đợi đã.” Ngụy Xuyên chặn người lại, “Tôi thật sự có chuyện muốn nói với cậu. Mấy ngày này tôi không có mặt ở trường, cậu đừng đi ra sân bóng phía sau một mình. Nếu muốn tập luyện thì đến nhà thi đấu cũ, tôi có thể nhờ người nói giúp một tiếng.”
“Không cần đâu, không cần đâu.” Mạnh Đường vội vàng từ chối. “Mấy ngày nay tôi cũng bận rộn với cuộc thi, phải chuẩn bị tài liệu hình ảnh và bài viết, nên cũng chưa chắc có thời gian tập luyện.”
“Vậy thì đợi tôi về.” Ngụy Xuyên nheo mắt cười, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm.
Khóe mắt và đuôi mày tràn ngập ý cười rạng rỡ, làm dịu đi những đường nét cứng rắn trên khuôn mặt cậu.
So với Hứa Hạc Thanh, Ngụy Xuyên có thêm vẻ khí thế thanh xuân hừng hực, nụ cười vừa hiện lên đã khiến người ta nảy sinh hảo cảm.
Mạnh Đường hắng giọng: “Fan của cậu gọi cậu là ‘Ngụy Ngọt’ thật sao?”
“Hơ…” Ngụy Xuyên nhất thời không biết phản ứng thế nào, đành buông xuôi: “Cậu tự lên mạng tìm thử xem.”
Mạnh Đường “ồ” một tiếng, trên đường về ký túc xá liền mở ứng dụng video ngắn lên.
Cô tìm kiếm tên Ngụy Xuyên, có các từ khóa liên quan giúp cô nhanh chóng tìm ra đúng người.
Mạnh Đường bấm vào ảnh đại diện mặc áo đấu trắng đang úp rổ, vào trang chủ. Phần giới thiệu cơ bản chỉ có tên trường và cầu thủ CUBAL.
Đúng là Ngụy Xuyên rồi.
Cô tùy ý bấm vào một video, lượt thích thế mà lên đến 170 nghìn, bình luận 13 nghìn. Nhưng nội dung video lại rất bình thường, chỉ là Ngụy Xuyên làm mẫu vài động tác bóng rổ rồi đi từ xa lại gần.
Mạnh Đường lướt lên lướt xuống, so sánh thì thấy video này có độ hot cao nhất.
Cô tò mò bấm vào phần bình luận —
“Lại đang quyến rũ em.”
“Cái này cái này cái này… chậc chậc chậc…”
“Mặc rồi, nhưng cũng như không mặc (háo sắc).”
“Hu hu hu, tôi không nhìn tôi không nhìn.”
“Cháy quá!”
“Quần nỉ xám, tất đen của đàn ông, quả nhiên không làm tôi thất vọng.”
“Gào ~~, mau đi thay cái quần khác đi, nếu không em không nhịn nổi mất.”
“Tôi có thể sở hữu người đàn ông như thế này không?”
“Xin link quần.”
“…”
Mạnh Đường không hiểu lắm, lại lướt xuống dưới xem thêm, nhưng ai cũng bàn tán về chiếc quần thể thao màu xám, chỉ rút ra được một kết luận: “Con trai đừng nên mặc quần màu xám.”
Về đến phòng, Thạch Lam vừa hay rửa sạch mùi thuốc vẽ trên người. Thấy Mạnh Đường vào, cô cười nói: “Tối nay về sớm thế, Linh Âm còn chưa về đâu.”
Dương Khả thở dài: “Linh Âm lại cãi nhau với người nhà rồi.”
“Lại cãi nhau à?” Mạnh Đường nhíu mày, “Vì chuyện gì thế?”
“Còn có thể vì chuyện gì nữa?” Thạch Lam đảo mắt. “Chuyện trọng nam khinh nữ ấy mà. Gia cảnh Linh Âm cũng khá giả nhưng lần nào xin tiền cũng phải nghe một tràng càm ràm và giáo huấn. Em trai cậu ấy ở nước ngoài một năm tiêu mấy triệu tệ nhưng bố mẹ cậu ấy chưa bao giờ nói một lời.”
Mạnh Đường không đưa ra ý kiến gì, bởi bố mẹ cô cũng chẳng tốt hơn là bao.
“Đừng lo,” Dương Khả nói, “Linh Âm không phải người cam chịu thiệt thòi đâu.”
Thạch Lam cũng nói chêm vào vài câu. Mạnh Đường thở dài, vừa định đi đến cuối hành lang quẹt thẻ lấy nước, lại chợt nhớ ra gì đó bỗng quay đầu lại:
“Đúng rồi, Thạch Lam, tớ hỏi cậu chuyện này.”
Thạch Lam quay mặt sang: “Cậu nói đi.”
“Cậu có biết quần thể thao màu xám không?” Vẻ mặt Mạnh Đường ngây thơ: “Đây là cái meme gì à? Tại sao con trai không nên mặc?”
“Phụt —” Nước Dương Khả vừa uống đến cổ họng phun hết ra ngoài, ho sặc sụa: “Khụ khụ khụ khụ…”
Mạnh Đường bước tới vỗ vỗ lưng cô ấy, vẻ mặt lo lắng: “Tớ nói sai gì à?”
“Ha ha ha…” Thạch Lam cười đến chảy cả nước mắt: “Cậu không biết thật sao?”
Mạnh Đường thấy nụ cười của Thạch Lam hơi điên cuồng, càng tò mò hơn: “Biết cái gì?”
Thạch Lam cười xấu xa với Mạnh Đường: “Bởi vì quần thể thao màu xám sẽ làm lộ rõ… hình dáng ‘cái đó’ của con trai, trông rất to.”
“Hình dáng gì?”
“Thạch Lam, cậu đừng trêu Mạnh Đường nữa, cậu ấy là khúc gỗ đấy.”
Dương Khả dở khóc dở cười, kéo Mạnh Đường lại, ghé vào tai giải thích cho cô.
Mạnh Đường ngẩn người hồi lâu, bỗng ôm mặt ngồi xổm xuống, đúng là cô đã lạc hậu rồi.
Thạch Lam cũng ngồi xổm xuống ôm lấy Mạnh Đường lắc lắc: “Đừng xấu hổ nữa, mau nói cho tớ nghe, cậu xem cái video nào? Có to không? To thì tớ cũng follow.”
Mạnh Đường quay đầu đẩy cô ấy một cái. Có chết cô cũng không nói chuyện mình xem video của Ngụy Xuyên đâu.
“Tớ đi lấy nước đây.”
Nhìn bóng lưng Mạnh Đường bỏ chạy thối chết, Thạch Lam cười đến mức mất kiểm soát.
Mạnh Đường nắm chặt thẻ, cổ và tai đỏ bừng.
Lấy nước xong mà cảm xúc vẫn chưa bình ổn lại, Mạnh Đường vỗ vỗ má rồi đi về.
Khi đi ngang qua cầu thang, cô khựng lại. Tạ Linh Âm đang đứng bên cửa sổ lau nước mắt.
Mạnh Đường đặt bình nước vào góc, bước tới, cố ý gây ra chút tiếng động.
Tạ Linh Âm lau nước mắt, quay đầu nhìn thấy Mạnh Đường, miễn cưỡng cong môi: “Đi lấy nước à.”
Mạnh Đường gật đầu: “Thời gian còn sớm, tớ đi dạo với cậu ở sân vận động nhé?”
Cô ấy vừa khóc xong, nếu muốn về thì đã về từ sớm rồi.
Mạnh Đường lo lắng cô ấy ở một mình, chi bằng rủ cô ấy ra sân vận động giải tỏa cảm xúc.
Tạ Linh Âm “ừ” một tiếng.
Sân vận động vẫn còn khá nhiều người, hai người đi dọc theo mép sân.
“Trước đây cậu có giận thế nào cũng không khóc.” Mạnh Đường nói. “Lần này có phải rất nghiêm trọng không?”
Tạ Linh Âm thở dài: “Thực sự phiền lắm rồi. Trước đây tớ dỗ dành họ, đương nhiên là không cam tâm tiền đều cho em trai tớ, nhưng giờ tớ hơi mệt rồi.”
Mạnh Đường không biết nói lời an ủi, bèn hỏi: “Vậy cậu định làm thế nào?”
“Còn làm thế nào được nữa?” Tạ Linh Âm cười khổ. “Nhịn thôi, không nhịn thì không có tiền. Đằng nào cũng bị ghét bỏ, chi bằng cứ cầm tiền đã.”
Mạnh Đường nghiêng đầu, có chút lo lắng: “Vậy Quốc Khánh cậu có về không?”
Sắp nghỉ lễ rồi, năm ngoái Tạ Linh Âm đã không về.
Quả nhiên, cô ấy lắc đầu: “Không về.”
Mạnh Đường khựng lại, nói: “Hay là… cậu về cùng tớ đi?”
“Về cùng cậu?” Tạ Linh Âm ngạc nhiên.
Mạnh Đường: “Ông nội tớ không nghiêm khắc đâu, hiếu khách lắm. Cậu cũng có hứng thú với điêu khắc gỗ mà.”
“Thật sự được sao?” Tạ Linh Âm đương nhiên là mừng còn không hết.
“Được chứ,” Mạnh Đường nói. “Nếu cậu đồng ý, tớ sẽ nói với ông một tiếng.”
Tạ Linh Âm hơi ngại: “Có làm phiền quá không?”
Mạnh Đường: “Không đâu, cậu yên tâm đi.”
Tạ Linh Âm không phải người do dự thiếu quyết đoán, lòng vừa động liền đồng ý: “Được.”
Gần đến Quốc Khánh, sinh viên trong lòng rạo rực còn Mạnh Đường tĩnh tâm bổ sung bản thảo.
Cô về ký túc xá cũng muộn. Hôm nay hiếm khi cô ra khỏi xưởng lúc hoàng hôn, lại bị cậu em khóa dưới năm nhất chặn đường.
Chỉ là hỏi bài, Mạnh Đường đương nhiên vui vẻ trò chuyện với cậu ta vài câu.
Chính lúc này, Ngụy Xuyên lái xe dừng vững vàng ở cửa Bắc, liếc mắt liền thấy Mạnh Đường và nam sinh bên cạnh cô.
Mạnh Đường nhìn chiếc xe quen thuộc, quay đầu định trốn. Bất lực thay, cậu em khóa dưới lại đứng ngay sau lưng, khiến hai người suýt va vào nhau.
Từ chỗ Ngụy Xuyên nhìn qua, góc độ có vẻ lắt léo mập mờ.
Cậu hạ cửa kính xe xuống, gọi: “Mạnh Đường.”
Mạnh Đường không còn chỗ nào để trốn, đành quay đầu cười cười.
Ngụy Xuyên xuống xe, ánh mắt Mạnh Đường di chuyển, thấy cậu mặc quần đen liền thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cô chợt nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào quần người ta, mặt đỏ bừng sánh ngang với ráng chiều nơi chân trời.
“Tôi tôi tôi… tôi còn có việc, tôi đi trước đây.”
Ngụy Xuyên vòng qua đầu xe chắn trước mặt cô, ánh mắt không thiện chí: “Cậu trốn cái gì?”