Ngụy Xuyên giãi bày

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Đường nhìn người trước mặt, theo bản năng kéo tấm chăn lên che kín hơn.
Ngụy Xuyên liếc nhìn cô, khẽ cười một tiếng: “Nằm dịch vào trong chút, nhường chỗ cho anh.”
Mạnh Đường vừa lùi vào trong vừa làu bàu: “Đi đường vòng lớn thế, cuối cùng vẫn bắt em nhường chỗ, sao anh không trèo lên từ bên trái luôn đi?”
“Anh thích thế đấy.” Ngụy Xuyên hừ một tiếng, cố tình trêu cô, làm trái ý cô.
Mạnh Đường cũng hừ một tiếng, quay đầu định đưa lưng về phía anh thì bị Ngụy Xuyên giữ lại: “Anh trêu em thôi mà, quay lại đây nào.”
Mạnh Đường không vui: “Em muốn ngủ rồi.”
“Đừng tưởng anh không biết em hoàn toàn không ngủ được đâu.” Ngụy Xuyên xoay người cô lại, “Anh cũng không ngủ được, nói chuyện với em một chút đi.”
“Sao anh lại còn ép người ta nói chuyện thế này?” Mạnh Đường đảo mắt: “Anh cũng không nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi chứ.”
“Vậy em cứ ngủ đi.” Ngụy Xuyên kéo rèm cửa, bật dải đèn đầu giường lên: “Chỉ cần trong vòng nửa tiếng mà em ngủ được thì anh sẽ không làm phiền em nữa.”
Mạnh Đường nhắm mắt lại: “Anh cố tình đúng không? Cái đèn này lúc nằm xuống hơi chói mắt, bật lên làm gì chứ?”
Ngụy Xuyên nằm nghiêng nhìn cô, một lúc sau mới lên tiếng: “Chuyện ở phòng khách ban nãy…”
“Đừng nói nữa.” Ngón tay Mạnh Đường hờ hững chặn miệng anh lại: “Ngày mai chẳng phải chúng ta còn phải đi chơi sao.”
Ý cô là thật sự nên ngủ rồi, mấy chuyện xấu hổ cũng đừng nhắc lại nữa.
Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng đặt xuống, rồi nói: “Anh không thể không nói rõ. Anh không phải lợi dụng lúc em uống rượu để chiếm tiện nghi đâu, mà là vì nhất thời hưng phấn không kìm lại được.”
“Em phải biết con trai và con gái không giống nhau. Đa số con trai khi yêu đương, có một 'tính xấu' là thường quan tâm đến ham muốn thể xác đằng sau sự ngọt ngào.”
“Con gái thì thiên về tình yêu thuần khiết hơn. Anh chỉ muốn nói rằng, anh thích em, nên cả hai điều đó anh đều có.”
“Anh cũng chưa đến mức đầu óc mụ mị, chỉ là vì thích em nên mới có những ham muốn đó.”
Một chàng trai hơn hai mươi tuổi vốn dĩ đã tràn đầy năng lượng, chưa kể Ngụy Xuyên từ nhỏ đã là người có tinh lực dồi dào.
“Em biết mà.” Mạnh Đường nhướng mi mắt: “Không phải em không tin anh đâu.”
Ngụy Xuyên thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Mạnh Đường vào lòng: “Làm anh sợ chết khiếp, chưa nghe anh giải thích mà em đã bỏ chạy rồi.”