Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 158
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Xuyên ngồi xuống ghế đá đối diện Mạnh Ngộ Xuân, hỏi: “Ông muốn nói gì với cháu ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân phải ngẩng đầu mới nhìn rõ chàng trai to con đối diện, hỏi: “Cậu yêu đương với Mạnh Đường, gia đình có biết không?”
“Biết ạ.” Ngụy Xuyên nói, “Hôm chung kết, bố mẹ cháu cũng ở hiện trường.”
Thực ra trận đấu của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân cũng xem.
Ông không biết mở livestream, bèn đi đến tiệm may cách đó hai con phố, cháu trai của chủ tiệm đang nghỉ hè, ông nhờ cậu bé mở livestream giúp.
Bây giờ ông hỏi vậy chẳng qua là để xem thái độ của Ngụy Xuyên.
Quang minh lỗi lạc, khá lắm.
Mạnh Ngộ Xuân im lặng một lát, nói: “Chuyện bố của Mạnh Đường, cậu thấy thế nào?”
Nói đến chủ đề chính, Ngụy Xuyên lập tức nghiêm mặt, nói: “Cháu không có ý kiến gì, cháu là bậc con cháu, lại đang yêu Mạnh Đường, thái độ của cô ấy cũng chính là thái độ của cháu.”
“Điều ta muốn hỏi là quan điểm của người nhà cậu.” Mạnh Ngộ Xuân đi thẳng vào vấn đề.
Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “Cháu không muốn lừa ông, nếu biết chuyện thì sẽ hơi khó khăn.”
Dù trước đó đã tìm bà nội để đảm bảo, cậu cũng không mạo muội nói chuyện của Mạnh Hoài Chương cho bà biết.
Cậu chỉ giúp Mạnh Đường tạo chút thiện cảm trước mặt bà nội trước đã.
Đặc biệt là Sở Nhân, tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Thấy Ngụy Xuyên không nói lời hoa mỹ để lừa dối mình, Mạnh Ngộ Xuân vẫn thấy có chút an ủi, ông nói với Ngụy Xuyên: “Không vội, hai đứa còn đang học năm hai, cứ yêu đi đã.”
“Năm hai thì sao ạ?” Ngụy Xuyên hơi sốt ruột, “Cháu phát hiện người nhà cháu cũng bảo bọn cháu cứ yêu đi đã, cứ như thể bọn cháu chỉ yêu chơi đến khi tốt nghiệp rồi sẽ chia tay vậy.”
“Có một số việc giải quyết sớm một chút sẽ không gây ra tổn thương lớn hơn, chuyện của chú ấy, cháu sẽ tìm cơ hội nói với gia đình.”
Mạnh Ngộ Xuân nhướng mày: “Cậu biết Mạnh Đường sau này muốn ở Nhạn Thanh chứ?”
“Cháu biết.” Ngụy Xuyên nói, “Chuyện này cháu đã nói chuyện với cô ấy rồi, bản thân cháu có nhà có xe, ở đâu cũng như nhau, không cần bố mẹ lo.”
“Cũng không thể nói như vậy được.” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Với tính cách tốt đẹp được nuôi dưỡng như cậu, điều đó chứng tỏ bố mẹ cậu tôn trọng và yêu thương cậu, cậu cũng không thể vì Mạnh Đường mà làm tổn thương cha mẹ mình được.”
Ngụy Xuyên lập tức gật đầu: “Cháu đương nhiên hiểu đạo lý này, họ yêu cháu, chắc chắn cũng sẽ chấp nhận Mạnh Đường.”