Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 183
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 183 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngụy Xuyên cúi đầu, nhẹ nhàng chạm mũi vào Mạnh Đường: “Đội vẫn được nghỉ ba ngày lễ Quốc khánh, đến lúc đó anh sẽ đi cùng em về.”
“Được.” Mạnh Đường nhắm mắt lại, “Hơi buồn ngủ rồi.”
“Đừng ngủ.” Ngụy Xuyên cố ý vén mí mắt cô lên, “Sắp đến giờ cơm rồi, ngủ giờ này tối dễ bị đói bụng đánh thức đấy.”
Mạnh Đường vỗ nhẹ vào tay anh một cái, nghiêng người: “Vậy anh mở tivi đi, tìm đại một bộ phim tài liệu nào đó để xem.”
Ngụy Xuyên bật cười: “Người khác thì cày phim hoặc xem show giải trí, còn em thì hay thật, xem phim tài liệu.”
“Hồi bé em xem không ít đâu.” Mạnh Đường nói, “Lúc đầu cũng không xem nổi, sau rồi quen, ông Mạnh tuyển chọn kỹ lưỡng lắm.”
Lần đầu thấy Mạnh Đường phàn nàn về Mạnh Ngộ Xuân, Ngụy Xuyên thấy buồn cười, vừa mở tivi vừa bảo Mạnh Đường kể chuyện hồi nhỏ cho anh nghe.
“Hai hôm nữa về anh tự đi mà hỏi.” Mạnh Đường không biết phải kể từ đâu, “Em nhớ trong nhà cũng có một cuốn album ảnh hồi nhỏ.”
“Cũng?” Ngụy Xuyên nắm được điểm mấu chốt, “Còn ai có album ảnh hồi nhỏ nữa?”
“Anh chứ ai.” Mạnh Đường lấy điện thoại mở album ảnh cho Ngụy Xuyên xem, “Mấy hôm trước chung kết CUBAL, em chụp ở biệt thự của chị Gia Gia, đó cũng là phòng cũ của anh.”
Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, phát hiện cô chụp ảnh hồi trung học của anh, cười một tiếng: “Đẹp trai không?”
Mạnh Đường gật đầu: “Không khác bây giờ lắm, gầy hơn bây giờ một chút.”
Ngụy Xuyên nói: “Hồi đó chưa cao như bây giờ nhưng trong lớp đã là cao nhất rồi, lúc nào cũng ngồi bàn cuối.”
Phim tài liệu đang chiếu làm nền, Mạnh Đường nằm trên đùi Ngụy Xuyên quay đầu lại, lông mày hơi nhíu lại như đang suy nghĩ.
Ngụy Xuyên rũ mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Mạnh Đường nói: “Em đang nghĩ, hồi em học cấp ba, mấy nam sinh ngồi bàn cuối trông như thế nào.”
“Còn có thể như thế nào nữa?” Ngụy Xuyên lấy mình làm ví dụ, “Trêu chọc lung tung chứ sao, cái này chê cái kia cũng chê, không động tay động chân thì cũng lắm lời.”
Mạnh Đường dùng ngón tay chạm vào miệng anh: “Anh thì sao? Động tay hay lắm lời?”
Ngụy Xuyên nắm lấy cổ tay cô, nhẹ nhàng xoa trong lòng bàn tay mình, nói: “Anh cái nào cũng không, vì động tay hay lắm lời đều là do có người mình thích thôi.”
Lời này quá có lý, Mạnh Đường không thể phản bác, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy thật.
Mạnh Đường vịn vai anh ngồi dậy, gần như nhìn thẳng vào mắt anh hỏi: “Anh chưa từng yêu thầm ai sao?”
Ngụy Xuyên khẽ bật cười trong cổ họng, vòng tay dài ôm lấy, kéo Mạnh Đường ngồi hẳn vào lòng mình, trên đùi anh.