Món nợ cũ, người mẫu mới

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Món nợ cũ, người mẫu mới

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Hạc Thanh là "bộ mặt" của Viện Thể thao, nhưng không phải kiểu vận động viên chuyên nghiệp như Ngụy Xuyên. Cậu ấy là một công tử dịu dàng của khoa Quản lý Kinh tế Thể thao.
Với vẻ ngoài nho nhã, cách nói chuyện khéo léo cùng gương mặt tuấn tú và chiếc áo sơ mi trắng, cậu ấy đã trở thành nam thần của trường.
Mạnh Đường có tình cảm với Hứa Hạc Thanh, chuyện này bắt đầu từ năm nhất.
Không lâu sau kỳ quân sự, lần đầu tiên cô ăn món thịt bò xào ở căng tin trường.
Ai ngờ, thịt bò lại được ướp bằng kiwi – loại quả mà cô bị dị ứng.
Ăn xong, khoang miệng cô liên tục tiết nước bọt, vừa ra khỏi căng tin đã không chịu nổi, ôm lấy thùng rác nôn thốc nôn tháo.
Hứa Hạc Thanh chính là người đã đi ngang qua lúc đó, giúp cô thoát khỏi những ánh mắt tò mò, chỉ trỏ xung quanh.
Sau đó, cô được Hứa Hạc Thanh đưa đến bệnh viện trực thuộc Đại học Z.
Cậu ấy đã đi cùng cô suốt chặng đường, vô cùng kiên nhẫn, thậm chí còn lỡ cả giờ ăn.
Mạnh Đường muốn mời cậu ấy dùng bữa nhưng bị cậu ấy ôn tồn từ chối.
Vì khác khoa nên sau đó hai người rất ít khi gặp nhau. Mỗi lần gặp lại, Hứa Hạc Thanh đều đang đứng trên bục cao.
Còn Mạnh Đường, dù có thích đến mấy cũng chỉ biết giữ kín trong lòng.
Thạch Lam nghiêng người sang, nói: “Ngụy Xuyên đẹp trai thật đấy.”
Mạnh Đường đang dồn hết sự chú ý vào Hứa Hạc Thanh, nghe vậy cô vô thức “ừm” một tiếng.
“Cậu cũng thấy cậu ấy đẹp trai à?” Thạch Lam như tìm được đồng minh, tiếp lời: “Dương Khả thích Hứa Hạc Thanh hơn, nhưng tớ thấy cậu ta trông thì dịu dàng nhưng thực ra khó gần lắm, vẫn là Ngụy Xuyên dễ gần hơn.”
Vừa dứt lời, trận đấu bắt đầu. Khoa Huấn luyện cướp được bóng và tấn công trước, nhưng khoa Giáo dục phòng thủ nghiêm ngặt, không nhường nửa bước.
Bóng chuyền qua hai người rồi rơi vào tay Ngụy Xuyên.
Chỉ thấy cậu ta nhẹ nhàng bật nhảy, bóng rơi gọn vào rổ, khiến cả sân đấu lập tức vỡ òa.
Mở màn bằng cú ném ba điểm, Ngụy Xuyên toét miệng cười, vẻ mặt vừa ngông nghênh vừa có chút thách thức.
“Á á á, Ngụy Xuyên!”
“Đẹp trai quá, trận đấu mới mở màn có mười giây thôi!”
“Khoa Giáo dục phòng thủ cũng không tệ đấy chứ, nhưng Ngụy Xuyên là sinh viên chuyên bóng rổ, lợi hại như vậy cũng là chuyện bình thường mà.”
“Đội CUBAL của Đại học Z mấy năm gần đây đều dừng chân ở top 8 toàn quốc. Năm ngoái Ngụy Xuyên là tân sinh viên năm nhất, bất ngờ tỏa sáng, bốc phải bảng tử thần mà vẫn vào được bán kết. Không biết năm nay có trụ được đến chung kết không.”
“Vẫn hơi nguy hiểm đấy, nhưng trận đấu năm ngoái xem đã thật.”
“…”
Một trận đấu kéo dài đến gần chín giờ tối mới kết thúc, kết quả không nằm ngoài dự đoán, khoa Huấn luyện giành chiến thắng.
Ngụy Xuyên, người ghi điểm cao nhất trận, bị đám đông vây quanh. Cậu ta vén vạt áo đấu lên, lau qua loa khuôn mặt đẫm mồ hôi.
“Á á á, cơ bụng, cơ bụng! Tớ xỉu mất thôi!”
“Haha… đúng là một đám mê trai, cậu ấy dám khoe thật kìa.”
“Đẹp trai quá! Bao giờ mình mới yêu được một người như thế này nhỉ.”
Các nữ sinh xung quanh nghiêng đầu nhìn ngắm si mê. Mạnh Đường từ khe hở đám đông nhìn rõ cơ bụng cuồn cuộn của Ngụy Xuyên.
Chỉ trong thoáng chốc, áo lại được kéo xuống che kín mít, xung quanh vang lên tiếng tiếc nuối.
Ngụy Xuyên không chút lưu luyến vẫy tay một cái, rồi kề vai sát cánh cùng đồng đội rời đi.
“Tớ còn chút việc, các cậu về trước đi.” Mạnh Đường vỗ vai Thạch Lam rồi đuổi theo.
Trận đấu bóng rổ vừa tan, trên đường quá đông người nên Mạnh Đường chỉ có thể đi theo sau cậu ta.
Mãi đến khi cậu ta sắp vào ký túc xá nam, cô mới liều mình đuổi tới: “Ngụy Xuyên, đợi đã!”
Ngụy Xuyên và mấy người bạn quay người lại. Không thấy bóng dáng Hứa Hạc Thanh đâu, Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm.
“Sao lại là cậu?” Ngụy Xuyên né sang bên cạnh, nói: “Cách xa tôi ra chút, người tôi toàn mùi mồ hôi, kẻo ám sang cậu.”
“Ái chà, anh Xuyên nhà ta chu đáo thế cơ đấy.”
Ngụy Xuyên dùng khuỷu tay huých vào người đang trêu chọc: “Cười cái gì, cút vào trong!”
“Có thể nói chuyện riêng một chút không?” Mạnh Đường cầu khẩn.
Giáo sư đã đưa thông tin thì chắc chắn phải là Ngụy Xuyên.
Hơn nữa, thời gian gấp gáp thế này, cô cũng không đủ thời gian đi tìm người khác.
Ngụy Xuyên bất lực: “Tôi thực sự không có thời gian.”
Mạnh Đường cắn răng thú nhận: “Khai giảng năm nhất, cậu làm hỏng vali của tôi, còn nhớ không?”
“…” Đồng tử Ngụy Xuyên co rút: “Là cậu sao?”
“Năm nhất? Anh Xuyên, hai người có chuyện cũ à nha.” Mấy người kia chưa đi hẳn, bám lấy cửa hóng hớt.
“Người anh định tỏ tình không phải là cô ấy chứ?”
Ngụy Xuyên quay đầu chỉ tay: “Không phải cô ấy, đừng có nói bậy!”
Thấy Ngụy Xuyên có dấu hiệu nổi cáu, mấy người kia đùn đẩy nhau đi vào.
Ngụy Xuyên xấu hổ đến mức đỏ bừng cả tai và cổ, rõ ràng không ngờ đã qua một năm rồi mà vẫn bị lôi chuyện cũ ra tính sổ.
Cậu ta túm lấy cổ tay Mạnh Đường, giọng cục cằn: “Đi theo tôi trước đã.”
Đi về phía trước một đoạn dài, dừng lại dưới một gốc cây long não cao ngang ngửa tòa nhà ký túc nam, Ngụy Xuyên không tự nhiên hắng giọng: “Chẳng phải tôi đã đền vali cho cậu rồi sao?”
Mạnh Đường cũng thấy ngại nhưng cô không biết nói gì, chỉ đành nhìn cậu ta với vẻ khó xử.
“Tôi phục cậu thật đấy, coi như tôi nợ cậu.” Ngụy Xuyên vò mái tóc ngắn, hỏi: “Khi nào?”
Mắt Mạnh Đường sáng lên: “Thứ Hai, ngày kia.”
Ngụy Xuyên lấy điện thoại ra: “Kết bạn WeChat đi, đến lúc đó chúng ta liên lạc. Cậu tên gì?”
“Mạnh Đường. Mạnh trong Mạnh Tử, Đường trong Hải Đường.” Mạnh Đường vừa nói vừa lấy điện thoại ra kết bạn với cậu ta.
Ngụy Xuyên lầm bầm: “Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ.”
Mạnh Đường không nghe thấy, cúi đầu đổi tên gợi nhớ trên WeChat của cậu ta thành: Ngụy Xuyên.
“Cảm ơn cậu, hôm nay đã làm phiền rồi.” Mạnh Đường không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, dù là theo kiểu “tự tổn hại tám trăm”. Cô nói tiếp: “Tôi về trước đây.”
“Đợi đã!” Ngụy Xuyên giơ cánh tay dài ra chặn cô lại, nói: “Hình như tôi từng nghe tên cậu, có phải cậu khắc gỗ rất giỏi không? Từng khắc tượng nhỏ cho người ta?”
Mạnh Đường gật đầu: “Đúng là có khắc.”
Hồi tuyển thành viên câu lạc bộ, cô từng dùng kỹ năng này để chiêu mộ.
Ngụy Xuyên lập tức thay đổi thái độ thành nịnh nọt, mắt cười cong cong: “Vậy cậu giúp tôi khắc một cái được không? Tôi muốn dùng nó để tỏ tình.”
“Tôi không rảnh.” Mạnh Đường yếu ớt trả lời: “Bài tập nhiều lắm.”
“Tôi không vội,” Ngụy Xuyên nói, “Vậy thế này đi, sau này bất cứ khi nào cậu thiếu người mẫu, tôi sẽ có mặt ngay lập tức.”
Mạch não Mạnh Đường đột nhiên rẽ sang hướng khác: “Cởi hết… cũng được sao?”
Ngụy Xuyên im lặng vài giây: “… Hóa ra cậu nhắm trúng cơ thể tôi à?”
“Không phải, không phải,” Mặt Mạnh Đường đỏ bừng, nói: “Tôi không có ý đó.”
“Thế ý cậu là gì?”
“Tôi muốn xem mức độ chấp nhận của cậu.” Mạnh Đường vụng về, nghĩ mãi mới tìm được lý do này.
Ngụy Xuyên cười khẩy: “Chỉ chấp nhận bán khỏa thân thôi.”
Mạnh Đường mím chặt môi, sợ mình lại buột miệng hỏi một câu “cởi bên trên hay bên dưới”.
Bạn cùng phòng hay trêu cô nói năng gây sốc, thực ra Mạnh Đường biết tật xấu của mình, chẳng qua là cô chưa kịp phản ứng, miệng đã nhanh hơn não.
“Cân nhắc xong chưa?” Ngụy Xuyên giục.
Sợ cậu ta đổi ý, Mạnh Đường vội vàng gật đầu: “Được thì được, nhưng tiền gỗ chắc chắn cậu phải tự bỏ ra.”
“Tôi không hiểu mấy cái đó,” Ngụy Xuyên hùng hồn nói, “Cứ lấy loại gỗ tốt nhất của cậu đi. Tôi sẽ không để cậu làm không công đâu, bao nhiêu tiền thì tính bấy nhiêu.”
Mạnh Đường nói trước để cậu ta chuẩn bị: “Nếu là tôi khắc thì giá có thể sẽ không thấp đâu.”
“Được.” Ngụy Xuyên có tiền nên đồng ý ngay tắp lự nhưng vẫn tò mò: “Tại sao cậu khắc thì giá lại không thấp?”
Mạnh Đường không hề kiêu ngạo về tay nghề của mình nhưng cũng không nói sai sự thật: “Giá trị bao nhiêu thì tính bấy nhiêu.”
Nghĩa là cô rất tự tin vào tay nghề của mình, Ngụy Xuyên gật đầu.
Mạnh Đường hỏi: “Cậu muốn khắc cái gì?”
Ngụy Xuyên nhớ đến móc treo ba lô hình Hoàng tử bé và hoa hồng của Tạ Linh Âm, nói: “Khắc một món đồ trưng bày, hình Hoàng tử bé và hoa hồng, được không?”
Mạnh Đường sững sờ, người cậu ta muốn tỏ tình cũng thích “Hoàng tử bé” sao?
“Được không?”
Mạnh Đường hoàn hồn: “Được, nhưng chỉ có thể lấy cảm hứng từ đó thôi, nếu không sẽ vi phạm bản quyền.”
“Được.”
Hai người cứ thế chốt hạ.
Khi về đến ký túc xá, Tạ Linh Âm không có trong phòng. Mạnh Đường không bao giờ nhiều chuyện, ngược lại Thạch Lam lại hỏi cô đi đâu.
Mạnh Đường nói: “Thứ Hai có tiết, đi tìm người mẫu.”
Hai người trò chuyện vài câu về chủ đề đó.
Mạnh Đường dùng tay nhiều, không dám ngày nào cũng dùng sức, nên Chủ nhật cô nghỉ ngơi ở ký túc xá một ngày.
Tối ăn cơm xong, cô gửi thời gian lên lớp cho Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên gửi cho cô một bao lì xì.
Ngay lúc Mạnh Đường đang thắc mắc, tin nhắn thoại của cậu ta gửi tới: “Sáng mai phiền cậu mua giúp tôi bữa sáng được không? Tôi không dậy nổi.”
“…”
Đúng là đại gia, Mạnh Đường nhận bao lì xì bữa sáng của cậu ta.