207. Mạnh Đường bỏ về trường

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Mạnh Đường bỏ về trường

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 207 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Xuyên nhìn căn phòng trống không, ngây người hồi lâu.
Sau khi định thần lại, anh vào phòng ngủ lấy điện thoại. Bên phía Mạnh Đường, chuông đổ mấy hồi mới có người nhấc máy.
“Em đâu rồi?” Ngụy Xuyên hỏi, giọng nói mang theo chút dỗ dành và dò hỏi cẩn trọng.
Cô ấy đi mà chẳng chào anh một tiếng, xem ra giận anh không ít.
Mạnh Đường đáp: “Em về trường rồi.”
Ngụy Xuyên vừa thấy buồn cười vừa không quên quan tâm: “Em ăn sáng chưa?”
Trái tim Mạnh Đường đâu phải làm bằng đá, nghe lời quan tâm của anh, thái độ cô cũng dịu đi: “Em vừa đến căng tin lấy cơm.”
“… Vẫn kịp ăn cơm ở căng tin trường, rốt cuộc em dậy lúc mấy giờ vậy?” Ngụy Xuyên hỏi.
Mạnh Đường đáp: “Tự nhiên tỉnh giấc thôi.”
Ngụy Xuyên hắng giọng: “Hôm nay em có việc gì à?”
Mạnh Đường đáp: “Có, nhưng em không muốn đến xưởng điêu khắc gỗ, không có hứng làm gì cả, định về tháo ga giường vỏ chăn ra giặt.”
Thời gian còn lại thì cô sẽ ở ký túc xá.
“Được, vậy em cứ nghỉ ngơi cho khỏe nhé.” Ngụy Xuyên nói, “Lát nữa anh cũng về trường, giải toàn quốc sắp bắt đầu rồi, anh còn phải huấn luyện nữa.”
Hôm nay vốn dĩ anh cũng không định ở lại Khang Bạc, nhưng tối qua “hành sự” vội vàng, không nói rõ với Mạnh Đường nên mới khiến cô sáng sớm tinh mơ đã bỏ đi.
Nghĩ thông suốt nguyên nhân, Ngụy Xuyên đúng là dở khóc dở cười.
Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Được, em ăn cơm trước đây, cúp máy nhé.”
Mỗi lần cúp điện thoại, Ngụy Xuyên đều để Mạnh Đường cúp trước.
Sau khi Mạnh Đường cúp máy, cô vừa cầm đũa lên lại đặt xuống, rồi lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh bàn ăn rồi tải lên album chia sẻ.
Ngụy Xuyên nhìn thấy liền bình luận: “Ngoan, ăn cơm cho giỏi.”
Mạnh Đường mỉm cười, thong thả ăn xong bữa sáng rồi quay về ký túc xá.
Thạch Lam nhìn thấy Mạnh Đường, giơ tay ôm chầm lấy cô: “Trời ơi, cuối cùng cậu cũng về rồi, cứ như lâu lắm không gặp cậu vậy.”