Chiếc Áo Khoác Và Lời Trêu Ghẹo

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chiếc Áo Khoác Và Lời Trêu Ghẹo

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Đường nhớ rằng đây là trận mưa lớn đầu tiên trong năm. Từng hạt mưa nặng trĩu đập lộp bộp xuống mặt ô. Dù chiếc ô khá nhỏ, nhưng cô vẫn có cảm giác mơ hồ rằng mình đang được che chở, an toàn dưới tán ô.
Chân và ống quần cô ướt sũng, còn Ngụy Xuyên thì ướt hết cả người.
Chiếc ô của cậu ấy nghiêng hẳn sang một bên. Mạnh Đường đưa tay nắm lấy cán ô, đẩy nó về phía cậu: “Cậu ướt hết rồi.”
“Tôi đã ướt rồi, nếu cậu cũng ướt nữa thì cần ô làm gì?” Ngụy Xuyên giữ chặt cán ô không buông. “Cậu đừng đẩy nữa, tôi khỏe lắm, ít khi bị ốm vặt.”
“Nói gở,” Mạnh Đường ngước nhìn, “Phủi đi cho rồi.”
“Phủi phủi phủi.” Ngụy Xuyên làm động tác giả nhổ nước bọt ba cái, ánh mắt mong chờ được khen. “Thế này được chưa?”
Hành động hơi ngốc nghếch ấy khiến Mạnh Đường bật cười. Cậu ấy dường như có một sức hút đặc biệt, khiến người khác luôn cảm thấy vui vẻ khi ở bên.
Cô ngẩng đầu khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt tràn đầy ý cười, nhưng lại không để ý dưới chân, dẫm phải một viên gạch vỡ lởm chởm.
Thấy Mạnh Đường loạng choạng, Ngụy Xuyên nhanh như cắt ôm lấy vai cô, giúp cô tránh được một cú ngã sấp mặt.
“Không sao chứ?”
Cách một lớp áo khoác, Mạnh Đường vẫn cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ vai cậu ấy.
Cô lắc đầu, ngượng ngùng đẩy cậu ra: “Không sao, đi thôi.”
Tòa ký túc xá nữ số 19 cách nhà thi đấu không xa, nhưng vì mưa to nên họ mất thêm hơn mười phút so với bình thường để đến nơi.
Đến cửa ký túc xá Ngụy Xuyên đã ướt như chuột lột.
Cậu kéo mũ áo khoác trùm lên đầu cô, dặn dò: “Tôi không vào trong được. Mấy bước này cậu tự chạy vào nhé, cẩn thận một chút.”
Mạnh Đường vẫy tay: “Hôm nay cảm ơn cậu, bye bye.”
Ngụy Xuyên nhìn cô chạy vào dưới mái hiên ký túc xá nữ rồi mới quay người rời đi.
Về đến phòng, Mạnh Đường cởi áo khoác gió ngay ở cửa phòng.
Tạ Linh Âm nghe thấy tiếng động liền mang dép lê ra cho cô.
Mạnh Đường đứng ở cửa vừa thay dép vừa cảm ơn.
“Mau đi tắm đi, kẻo cảm lạnh.”
“Ừ.”
Đợi cô vào phòng tắm, Thạch Lam và Dương Khả tháo tai nghe xuống, xúm lại bên cạnh Tạ Linh Âm hỏi: “Cậu ấy không sao chứ?”
Tạ Linh Âm đáp: “Tớ nhìn thì thấy vẫn ổn.”
“Chuyện lớn như vậy mà cũng không kể cho bọn mình.” Dương Khả thở dài. “Cậu nói xem, có phải cậu ấy không coi chúng ta là bạn không?”
Tạ Linh Âm tặc lưỡi: “Nói thế hơi quá rồi. Ba đứa mình học chuyên ngành khác cậu ấy, cho dù cậu ấy có nói thì chúng ta cũng giúp được gì đâu. Mạnh Đường chắc là không muốn chúng ta quá lo lắng thôi.”
Dương Khả: “Ừ, tớ chỉ thấy nói ra thì dễ chịu hơn là giữ trong lòng.”
Thạch Lam: “Không sao đâu, tớ hỏi rồi, phía viện đang điều tra rồi. Mạnh Đường giờ toàn tâm toàn ý muốn sửa bức tượng gỗ, bận tối mắt tối mũi. Cậu ấy không nói thì cứ coi như không biết đi.”
Tắm xong, Thạch Lam và Dương Khả đã kéo rèm giường của mình.
Thấy Tạ Linh Âm vẫn còn ngồi dưới, Mạnh Đường vừa lau tóc vừa hỏi: “Sao cậu còn chưa lên giường?”
Tạ Linh Âm liếc mắt: “Ngụy Xuyên đưa cậu về à?”
“Ừ, trong nhà thi đấu có mỗi một cái ô.”
“Cái áo khoác gió treo ở cửa cũng là của cậu ấy à?”
“Không phải,” Mạnh Đường giải thích, “Là của huấn luyện viên đội bóng, mua bị rộng quá nên để ở đó cho đội bóng rổ thử đồ. Ngụy Xuyên mượn cho tớ dùng tạm. Cậu ngủ trước đi, tớ còn phải giặt cái áo này đã.”
Tạ Linh Âm: “… Cậu đưa áo cho tớ xem nào.”
Mạnh Đường tuy nghi hoặc nhưng vẫn đưa áo cho Tạ Linh Âm.
Thấy Tạ Linh Âm ngắm nghía một lúc lâu, Mạnh Đường tò mò hỏi: “Sao thế? Áo có vấn đề gì à?”
Tạ Linh Âm cười nói: “Cậu chắc chắn áo này là của huấn luyện viên? Không phải của Ngụy Xuyên?”
Mạnh Đường: “Sao cậu lại hỏi thế?”
Tạ Linh Âm: “Mẫu hợp tác với Balenciaga, màu xám tro núi lửa, phiên bản giới hạn. Cậu nghĩ huấn luyện viên nỡ bỏ tiền mua sao? Tạm cho là ông ấy nỡ, hoặc có tiền mua, thì ai đời lại mua một chiếc áo đắt tiền thế này mà không chọn đúng kích cỡ chứ?”
“…” Mạnh Đường không nói nên lời.
Vậy nên, chiếc áo này là của Ngụy Xuyên?
“Không trách cậu được, cậu có quan tâm mấy thứ này đâu.” Tạ Linh Âm trả lại áo cho cô. “Nhưng mà Ngụy Xuyên cũng được đấy chứ.”
Hả? Động tác lau tóc của Mạnh Đường khựng lại: “Cậu thấy cậu ấy được?”
“Ừ.” Tạ Linh Âm gật đầu, “Thì cũng ổn mà.”
“Vậy…” Mạnh Đường nhìn Tạ Linh Âm, ánh mắt dò hỏi, “Cậu thấy cậu ấy làm bạn trai thì thế nào?”
Tạ Linh Âm cười tủm tỉm, ra vẻ đã hiểu rõ mọi chuyện: “Bạn trai à… Tớ thấy cũng được. Ở bên cạnh cậu ấy chắc sẽ có cảm giác an toàn lắm.”
Mạnh Đường trầm ngâm một lát: “Tớ biết rồi, tớ đi sấy tóc đây.”
Tạ Linh Âm quay đầu leo lên giường, tiếp tục tán gẫu với Hứa Hạc Thanh.
Giặt xong áo đã là mười rưỡi. Mạnh Đường nói một tiếng rồi tắt đèn đi ngủ.
Cô leo lên giường, mở điện thoại, nhắn tin cho Ngụy Xuyên: [Cậu về phòng chưa?]
Ngụy Xuyên vừa tắm xong ở phòng tắm nhà thi đấu. Cậu mặc áo vào, dựa vào tủ quần áo trả lời: [Chưa, vẫn đang ở nhà thi đấu.]
Mạnh Đường trước giờ vẫn hay vòng vo, lại khách sáo hỏi cậu: [Mấy giờ các cậu về phòng ngủ thế?]
Ngụy Xuyên: [Tùy buổi tập, tối nay coi như sớm, sắp được về rồi.]
Mạnh Đường: [Bên ngoài trời vẫn đang mưa.]
Ngụy Xuyên: [Không sao, Hứa Hạc Thanh mang mấy cái ô tới rồi.]
Thế thì tốt. Mạnh Đường gõ vào khung trò chuyện, muốn hỏi chuyện cái áo, nhưng lại viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, do dự mãi không thôi.
“Anh Xuyên, xong chưa, về ký túc xá thôi.”
Ngụy Xuyên vẫn luôn nhìn chằm chằm điện thoại, nghe vậy đầu cũng không quay lại: “Mấy cậu về trước đi.”
Đợi hai phút mà Mạnh Đường vẫn chưa nhắn lại, Ngụy Xuyên không thể chờ đợi thêm nữa, chủ động hỏi: [Cậu có chuyện gì à?]
Dù sao Mạnh Đường cũng chưa bao giờ chủ động tìm cậu nói chuyện, vừa nãy đưa cô về cô cũng đã cảm ơn rồi.
Mạnh Đường bị nhìn thấu, gửi cho cậu một cái sticker gật đầu ngoan ngoãn, kèm chữ “Ừ”.
Ngụy Xuyên tự động hình dung Mạnh Đường với cái sticker đó, tiếng cười trầm thấp của cậu vang vọng trong phòng thay đồ.
[Linh Âm bảo cái áo không giống của huấn luyện viên, là của ai thế?]
Ngụy Xuyên nhướng mày, bị vạch trần nhanh vậy sao.
Tay cậu nhanh chóng trả lời: [Cậu nghĩ sao?]
Mạnh Đường: [… Của cậu à?]
Ngụy Xuyên: [Ừ.]
Mạnh Đường: [Sao cậu không nói thật.]
Ngụy Xuyên: [Lần trước trên tàu cao tốc cậu từ chối áo khoác tôi đưa nên tôi mới tìm lý do khác. Chủ yếu là mưa to quá, cái áo len mỏng dính của cậu chẳng thấm vào đâu.]
Mạnh Đường: [Nhưng Linh Âm sẽ hiểu lầm.]
Ngụy Xuyên: [Hiểu lầm cái gì?]
Mạnh Đường: [… Cậu nghĩ còn hiểu lầm thế nào được nữa? Quần áo là đồ dùng cá nhân, tôi mặc áo của cậu, cậu ấy sẽ nghĩ gì?]
Ngụy Xuyên chợt nhận ra, trong lòng cảm thấy bối rối.
Mạnh Đường thấy cậu mãi không trả lời, biết cậu đã hiểu nên nhắn: [Cậu yên tâm, tôi giải thích cho cậu ấy rồi. Cậu ấy còn bảo cậu là người tốt.]
Ngụy Xuyên: [… Cậu ấy nói thế nào?]
Mạnh Đường: [Bảo là nếu cậu làm bạn trai thì sẽ có cảm giác an toàn. Tôi thấy cậu có triển vọng lớn đấy, cố lên nhé.]
Cảm xúc càng thêm khó tả, Ngụy Xuyên theo bản năng cau mày, nhưng lại cảm thấy mình không nên có biểu hiện như vậy.
Cậu suy nghĩ một lát rồi cúi đầu gõ chữ: [Có cần tôi nói tốt cho cậu trước mặt Hứa Hạc Thanh không?]
Mạnh Đường thật sự không có ý đó, chẳng qua thời gian này cô thân thiết với Ngụy Xuyên, cảm thấy nhân phẩm của cậu ấy không có gì để chê trách.
Tạ Linh Âm khen cậu một câu, cô cũng thuận miệng mà hỏi thôi.
[Tôi không có ý đó. Sáng mai áo của cậu chắc là khô rồi, buổi sáng cậu học môn gì?]
Đây là muốn đến trả áo?
Ngụy Xuyên suy nghĩ, đáp: [Để tôi đi tìm cậu, cậu học môn gì?]
Mạnh Đường: [Sáng có 4 tiết lý thuyết, chiều ở xưởng điêu khắc gỗ.]
Ngụy Xuyên: [Sáng tôi không rảnh, chiều tôi tìm cậu nhé.]
Mạnh Đường: [Hay là tối? Tiện thể lúc chạy bộ tôi đưa cho cậu.]
Ngụy Xuyên: [Tối tôi không ở trường.]
Mạnh Đường: [Vậy thì chiều đi.]
Chúc ngủ ngon xong, Mạnh Đường mở mắt thao láo, không sao ngủ được. Cô tự hỏi không biết ngày mai đã có kết quả điều tra chưa.