Kẹp Sách Độc Nhất Vô Nhị

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Kẹp Sách Độc Nhất Vô Nhị

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lúc quay lại bảo tàng đã gần hai giờ chiều, Ngụy Xuyên đi theo sau Mạnh Đường với vai trò khuân vác, tay xách một đống thú bông.
Mạnh Đường trao đổi về việc tặng thú bông cho các bạn nhỏ với chuyên viên phụ trách chương trình, đối phương vui vẻ đồng ý. Nhờ vậy, Ngụy Xuyên cũng được Mạnh Đường ghi nhận công lao.
Cậu cũng tiện thể ở lại, tự phong mình làm trợ lý của Mạnh Đường.
Đống thú bông được đặt ở một góc khuất, các bạn nhỏ đi vào sẽ không nhìn thấy. Ngụy Xuyên nói rằng như vậy có thể tạo một bất ngờ nho nhỏ.
Sau khi sắp xếp chỗ ngồi cho các bạn nhỏ xong, Mạnh Đường giơ lên một miếng gỗ và nói to:
“Đây là miếng gỗ đoạn mà bảo tàng đã chuẩn bị sẵn. Chị thấy kích thước và độ dày này rất thích hợp để khắc thành một chiếc kẹp sách. Các em thấy sao?”
“Được ạ~” Các bạn nhỏ đồng thanh kéo dài giọng.
“Chị ơi, chị định khắc hình gì thế ạ?”
Mạnh Đường mỉm cười: “Các em thích hình gì nào?”
“Khủng long.”
“Cỏ bốn lá.”
“Mẹ em.”
“Na Tra.”
“Không chịu, em muốn Ngao Bính.”
“Em muốn bố của Ngao Bính.”
“…”
Mạnh Đường dở khóc dở cười, xem ra bọn trẻ đã xem phim không phí công chút nào.
Đúng là một đám tiểu yêu, Ngụy Xuyên giả vờ nghiêm túc ho khan hai tiếng: “Đừng ồn nữa.”
Nói gì thì nói, dáng người cao to của cậu đứng sừng sững ở đó quả nhiên cũng có tác dụng đáng kể.
Thấy bọn trẻ quả nhiên có vẻ sợ hãi, Mạnh Đường khẽ cong môi.
“Chúng ta khắc cá chép Koi nhé.” Mạnh Đường nhìn các bạn nhỏ, “Cá chép Koi nô đùa với sóng nước.”
Bọn trẻ nghe xong lại bàn tán sôi nổi về hình dáng của cá chép Koi, nhưng đều thống nhất ý kiến rằng chúng phải thật mũm mĩm.
Mạnh Đường đáp lại bằng một tiếng ừ, rồi men theo thớ gỗ đoạn bắt đầu khắc họa, thỉnh thoảng còn giải thích cho các bạn nhỏ.
Từ việc phác họa hình dáng đến tạo khối, Ngụy Xuyên cũng xem cực kỳ chăm chú.
Đến phần khắc mắt, có một bạn nhỏ hỏi rất nhiều, Mạnh Đường kiên nhẫn giải thích cho bé.
Ngụy Xuyên chăm chú nhìn, cảm thấy cô giống như một món đồ sứ men ngọc sáng bóng dưới ánh đèn, toát lên vẻ trầm tĩnh và dịu dàng.
Thời gian trôi qua lúc nào chẳng hay, đã hơn ba giờ. Mạnh Đường cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, cô cho các bạn nhỏ xem món đồ đã khắc xong.
“Oa, đẹp quá, giống y như thật ấy.”
“Chị ơi, cho em được không ạ?”
“Em cũng muốn.”
“Còn em nữa, xin chị đấy, chị ơi.”
Ngụy Xuyên cũng chen vào: “Tôi cũng muốn.”
“…” Mạnh Đường ngước nhìn cậu: “Cậu tranh giành đồ với trẻ con à?”
Ngụy Xuyên cười hừ một tiếng: “Một cái kẹp sách mỏng manh thế này đâu thể chia ra làm hai mươi hai phần được, chi bằng cứ đưa cho tôi đi.”
Mạnh Đường khó xử nhìn những cánh tay đang giơ lên tua tủa.
Chiếc kẹp sách chỉ có một cái, quả thực nếu cho ai cũng không ổn.
“Cậu đợi chút.” Ngụy Xuyên nói xong, đi đến góc phòng xách túi thú bông ra giơ lên: “Ai muốn cái này?”
“Em em em em em…”
Trong nháy mắt, chỗ Mạnh Đường đứng không còn một bóng người nào.
Ngụy Xuyên mở túi ra nói: “Xếp hàng nào, mỗi người một con, hôm nay các em rất ngoan.”
Các bạn nhỏ ngoan ngoãn xếp hàng. Ngụy Xuyên lách qua đám trẻ, giật lấy chiếc kẹp sách trong tay Mạnh Đường rồi tự tin nói: “Lần này thì có thể đưa cho tôi rồi chứ.”
Mạnh Đường chỉ có thể đưa cho cậu, chẳng lẽ cô còn có thể giật lại sao?
Mỗi bạn nhỏ đều nhận được một món quà nhỏ bất ngờ, nên khi ra về, ai nấy đều hưng phấn đến mức mặt đỏ bừng.
Mạnh Đường thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng xong việc.
“Đi thôi, về trường.” Cô quay sang nói với Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên nhìn điện thoại, thấy chưa đầy bốn giờ liền đề nghị: “Hay là bọn mình đi dạo một chút? Chẳng phải cậu có tác phẩm trưng bày ở đây sao?”
“Không ở khu này.” Mạnh Đường nói, “Giờ đi dạo cũng không kịp nữa, ở đây rộng lắm. Hơn nữa, chẳng phải cậu bảo tối nay mời mọi người ăn cơm sao? Chúng ta đi tàu điện ngầm về cũng phải mất mấy chục phút di chuyển đấy.”
Ngụy Xuyên nhìn đống thú bông còn lại, mang theo đúng là đi dạo cũng không tiện, bèn nghe theo lời Mạnh Đường: “Vậy thì về thôi.”
Chào tạm biệt nhân viên trong bảo tàng, Mạnh Đường vừa rời đi thì Tuân Lễ An đột nhiên đuổi theo gọi cô lại.
Mạnh Đường nghi hoặc quay đầu lại: “Giám đốc Tuân, ngài còn có việc gì sao ạ?”
Tuân Lễ An nói: “Vị nghệ nhân thủ công mà chúng tôi dự định mời ban đầu đã gọi điện đến cảm ơn sự giúp đỡ của cháu, và muốn xin số liên lạc của cháu.”
“Không cần đâu ạ.” Mạnh Đường mỉm cười, “Cháu tin vào duyên phận. Giám đốc cứ làm việc đi ạ, cháu và bạn về trước đây.”
Rời khỏi bảo tàng, Ngụy Xuyên tò mò hỏi cô: “Sao cậu không cho số liên lạc? Sợ người ta là kẻ lừa đảo sao?”
Mạnh Đường bật cười: “Cậu nhìn ra ở đâu mà bảo người ta là kẻ lừa đảo? Người mà bảo tàng mời đến chắc chắn không có vấn đề gì đâu, chỉ là tôi không muốn vướng vào những giao thiệp phiền phức mà thôi.”
Từ bảo tàng về trường, giữa đường phải chuyển tuyến tàu điện ngầm một lần.
Buổi chiều người cũng không quá đông. Ngụy Xuyên cầm chiếc kẹp sách ngồi bên cạnh Mạnh Đường, tỉ mỉ lật qua lật lại ngắm nghía.
Ông bác bên cạnh không nhịn được bèn xán lại gần hỏi cậu: “Chàng trai, chiếc kẹp sách này mua ở đâu thế?”
Ngụy Xuyên nghiêng đầu nhìn Mạnh Đường, rồi nói: “Không mua được đâu ạ, đây là chiếc duy nhất trên thế giới đấy.”
“Chà, đẹp thật đấy.” Ông bác không hề che giấu vẻ tán thưởng, “Vết dao như tơ, đuôi cá như cánh ve.”
Ngụy Xuyên rất thích được người khác khen ngợi, bèn tiếp lời: “Cháu cũng thấy vậy.”
Cậu cúi đầu khẽ lắc chiếc kẹp sách. Góc độ thay đổi, tạo ra ảo giác sóng nước đang dập dờn.
Ông bác lại tán thán: “Mỗi vết khắc đều được kiểm soát chính xác, đuôi cá dường như có gió, sống động như thật, tay nghề khá lắm.”
Mạnh Đường hơi nghiêng người hỏi: “Bác ơi, bác hiểu về điêu khắc gỗ ạ?”
Ông bác đáp: “Cũng không hẳn, chỉ là thích đi dạo mấy sạp hàng đồ thủ công thôi.”
Nghe giọng điệu, Ngụy Xuyên nhận ra ông bác cũng là người miền Bắc, như tìm được tri kỷ. Cậu nói quê gốc mình cũng ở miền Bắc, đời ông nội mới chuyển đến đây, còn bà nội và mẹ đều là người miền Nam.
Mạnh Đường liếc nhìn Ngụy Xuyên, thầm nghĩ thảo nào cậu ta cao lớn như vậy, nhưng tướng mạo lại không hề thô kệch.
Có thể thấy gen Bắc Nam dung hòa rất tốt.
Sau khi chuyển tuyến, hai người tạm biệt ông bác.
Ngụy Xuyên cẩn thận cất chiếc kẹp sách vào túi, sợ đám bạn cùng phòng không biết trân trọng kia sẽ cướp mất như thổ phỉ.
Mạnh Đường nhận ra động tác của cậu, cười nói: “Quý giá đến vậy sao? Cậu thích đọc sách à?”
Ngụy Xuyên đầu tiên lắc đầu, sau đó lại gật đầu lia lịa, khiến Mạnh Đường không hiểu.
“Rốt cuộc là thích hay không thích?”
Ngụy Xuyên ho khan một tiếng: “Giờ thì tôi bắt đầu thích rồi. Hay là lát nữa bọn mình ghé qua hiệu sách Tân Hoa dạo một chút nhé?”
Mạnh Đường “hừ” một tiếng: “Thôi, về trường đi.”
Ngụy Xuyên có chút ngượng ngùng trong chốc lát.
Trong sách tự có nhà vàng, trong sách tự có người đẹp như ngọc. Giờ cậu đã có một con cá sống động như thật, sau này đọc sách chắc sẽ không đến nỗi buồn ngủ nữa.
Cuối cùng cũng đến trạm Đại học Z, Mạnh Đường và Ngụy Xuyên đi về phía cửa ra.
Dọc đường ra có người bày sạp, đủ mọi loại sạp hàng. Ngụy Xuyên vô tình liếc thấy một sạp bán đồ trang sức liền chỉ tay nói:
“Chiếc móc khóa kia giống hệt cái trên ba lô của Tạ Linh Âm, chỉ là không tinh xảo bằng cái của cậu ấy.”
Mạnh Đường nhìn theo hướng cậu chỉ, cười một tiếng: “Đó là hàng nhái, đương nhiên không tinh xảo bằng của Linh Âm rồi. Cái của cậu ấy là phiên bản hợp tác của một thương hiệu, giá đắt gấp mấy lần cái ở sạp nhỏ này.”
Ngụy Xuyên phớt lờ ánh mắt nhiệt tình của các chủ sạp, nói: “Cậu biết rõ ghê nhỉ.”
Mạnh Đường nói: “Vì đó là của tôi, đương nhiên tôi biết rồi.”
Bụng cô hơi đói, nhìn chằm chằm vào mấy sạp hàng dọc đường, định mua chút gì đó lót dạ.
Không ngờ Ngụy Xuyên đột nhiên níu vai cô lại: “Của cậu sao?”
“Đúng vậy, tôi cho cậu ấy mà.” Mạnh Đường nói, “Có một lần cậu ấy quên mang chìa khóa, đến xưởng điêu khắc tìm tôi lấy, tiện miệng khen một câu, tôi bèn cho cậu ấy luôn.”
Ngụy Xuyên: “… Cậu ấy nhận luôn sao?”
Cậu cứ tưởng đó là móc trang trí ba lô, không ngờ lại là móc chìa khóa.
Mạnh Đường ngẩn ngơ gật đầu: “Cũng không đắt lắm mà.”
Ngụy Xuyên: “…”
Vậy bông hoa hồng trên món quà tỏ tình mà cậu nhờ cô khắc thì tính là sao?
Hóa ra, người thật sự thích Hoàng tử bé và hoa hồng lại là Mạnh Đường?