Chương 44

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Linh Âm được Thạch Lam và Dương Khả đặt ngồi lên ghế. Thấy Mạnh Đường, Thạch Lam bất lực chỉ tay lên phía trên:
“Không đưa cô ấy lên được, làm sao bây giờ?”
Mạnh Đường nói: “Gọi cậu ấy dậy đi, nhân lúc trà gừng còn nóng thì uống một ngụm cho đỡ khó chịu.”
Dương Khả vỗ vỗ Tạ Linh Âm. Cô mơ màng mở mắt: “Tớ về rồi.”
“Phải, phải, cậu về rồi.” Thạch Lam đỡ cô ấy dậy, “Đại Lang, uống thuốc nào.”
Dương Khả không nhịn được cười, vỗ Thạch Lam một cái.
Mạnh Đường cũng cười múc một thìa bón cho Tạ Linh Âm.
Bón xong, ba người tốn không ít sức lực mới đưa được Tạ Linh Âm lên giường.
Mạnh Đường đã mệt rã rời, rửa mặt xong là lăn ra ngủ. Cô mơ màng nghe thấy tiếng động nhỏ ở đầu giường.
Cô mở mắt, mò điện thoại, đã mười hai giờ rưỡi rồi.
Cô vén rèm giường: “Linh Âm, cậu tỉnh rồi à?”
Tạ Linh Âm đáp: “Ừ, đầu hơi đau, tớ xuống uống chút nước.”
“Cậu đừng động đậy, tớ đi rót cho.”
“Điện thoại tớ đâu?”
“Đang sạc cho cậu đấy, đợi chút.”
Mạnh Đường xuống giường, đưa điện thoại và nước ấm cho cô.
Tạ Linh Âm ngừng một lúc lâu rồi hỏi: “Là cậu đón tớ về à?”
Mạnh Đường: “Cậu trả lời tớ trước đã, sao lại một mình chạy ra quán bar?”
“Cãi nhau với gia đình.” Tạ Linh Âm lười kể mấy chuyện rắc rối đó ra làm Mạnh Đường khó chịu, “Trong lòng buồn bực nên chạy ra quán bar uống rượu.”
“Lần sau đừng thế nữa, nguy hiểm lắm.”
“Biết rồi.” Tạ Linh Âm nói, “Cậu ngủ trước đi, tớ đi vệ sinh.”
Mạnh Đường đáp một tiếng rồi nhắm mắt lại.
Hôm sau, Mạnh Đường lại đến tối mới về. Chiếc đế tượng gỗ cho Ngụy Xuyên đã khắc xong rồi.
Cứ tưởng chuyện Tạ Linh Âm say rượu đã qua, không ngờ thứ Hai khi đang học trên lớp, Hứa Hạc Thanh lại nhắn tin xin lỗi cô.
Một tin nhắn rất dài, phải đến ba trăm chữ.
Mạnh Đường nghiêm túc đọc xong rồi trả lời một câu “Không sao”, sau đó đến xưởng điêu khắc lắp ráp tượng và đế lại với nhau.
Kiểm tra tổng thể một lượt, cô đặt đồ vào trong hộp.
Chiếc hộp này cũng chẳng có gì đặc biệt, là cô mua trên mạng.
Cũng không biết Ngụy Xuyên có linh cảm với món đồ của mình hay không, Mạnh Đường vừa làm xong thì cậu gọi điện đến.
Mạnh Đường bắt máy: “Cuộc điện thoại này của cậu…”
Lời cô bị Ngụy Xuyên ngắt lời: “Sáng nay Hứa Hạc Thanh có nhắn tin xin lỗi cậu không?”
“Có.” Mạnh Đường dựa điện thoại vào tủ, lấy áo khoác mặc vào, “Cậu có thể nói với cậu ấy một tiếng, bảo cậu ấy đừng xin lỗi nữa được không.”
Ngụy Xuyên: “Cậu ấy gọi cho tôi, bảo cậu không trả lời tin nhắn của cậu ấy.”
Mạnh Đường quấn khăn len quanh cổ, nói: “Tôi trả lời rồi mà, bảo là không sao rồi.”
Ngụy Xuyên: “Cậu ấy bảo muốn mời cậu ăn cơm, cậu không trả lời.”
Mạnh Đường mở Wechat, quả nhiên phát hiện tin nhắn tiếp theo của Hứa Hạc Thanh. Cô sụt sịt mũi, nói:
“Tôi không nhìn thấy, điện thoại để trong túi. Cậu bảo với cậu ấy tôi không giận, bảo cậu ấy đừng như vậy nữa.”
“Được.” Ngụy Xuyên cũng ra khỏi nhà thi đấu, “Tôi nghe giọng, hình như cậu hơi cảm cúm à.”
Hôm đó đứng hóng gió lạnh rất lâu ở con phố kia, sáng hôm sau dậy cô bắt đầu sổ mũi.
Mạnh Đường chỉnh lại khăn: “Không sao, tượng gỗ của cậu xong rồi, tôi mang qua cho cậu.”
“Tôi đi tìm cậu nhé,” bước chân Ngụy Xuyên nhanh hơn, “Cậu đi căng tin nào?”
“Tôi đi căng tin phía Nam.”
Ăn xong cô phải về ký túc xá uống thuốc.
Căng tin phía Nam gần nhà thi đấu, Ngụy Xuyên nói: “Vậy tôi đợi cậu ở cửa căng tin.”
“Được.”
Căng tin Nam Bắc của Đại học Z nằm ở hai đầu con đường chính. Cây cối hai bên đường đã khô héo, không còn màu sắc.
Ngụy Xuyên cũng không nghịch điện thoại, hai tay đút túi nhìn về phía xa, trông có vẻ lơ đãng, nhàm chán.
Các nữ sinh đi qua cứ không nhịn được mà nhìn, tỉ lệ quay đầu cực cao.
Mạnh Đường chậm rãi đi vào tầm mắt Ngụy Xuyên. Khuôn mặt trắng nõn của cô bị chiếc khăn quàng kẻ ca rô xanh giấu đi một nửa.
Cô nhìn thấy Ngụy Xuyên liền đưa tượng gỗ qua: “Cầm lấy đi, lạnh lắm.”
Ngụy Xuyên liếc cô: “Cậu mặc phong phanh quá.”
“Không ít đâu.” Mạnh Đường lướt qua cậu đi vào căng tin.
Cơm canh nguội nhanh, Mạnh Đường mua mì ăn cho nóng.
Ngụy Xuyên ôm chặt cái hộp, sợ bị kẻ nào đó không chú ý mà va phải.
Cậu ngồi xuống đối diện Mạnh Đường, đặt túi và hộp sang một bên. Bản thân cậu cũng quay đi mua một bát mì, thêm hai quả trứng.
Sau khi ngồi xuống, cậu lấy điện thoại ra, nói: “Tượng gỗ bao nhiêu tiền, tôi chuyển cho cậu.”
Mạnh Đường nói: “Cái này là gỗ loại hai, đưa 600 là được.”
Bận rộn lâu như vậy, vì bị thương mà lỡ mất cả tháng. Ngụy Xuyên khựng lại một chút: “Thật sự chỉ 600 thôi à?”
Mạnh Đường gật đầu.
Ngụy Xuyên chuyển 600 qua, Mạnh Đường nhận luôn.
“Xem xong đừng làm rùm beng lên nhé, tôi sợ lại có người tìm tôi làm đồ lắm, tôi thực sự không có thời gian.”
Ngụy Xuyên cười khẽ: “Biết rồi, tôi nhất định sẽ không khoe khoang đâu.”
Đũa Mạnh Đường khựng lại, nói nhỏ: “Cậu cũng tự biết mình phết nhỉ.”
Ngụy Xuyên phản bác: “Tôi đây là nhận thức bản thân rõ ràng.”
Mạnh Đường cãi không lại cậu, ăn xong thì đi luôn.
Rất nhiều phong cảnh ở Đại học Z đều tuyệt đẹp. Ngụy Xuyên nhớ kỹ lời dặn của Mạnh Đường, tìm một chỗ không người bên hồ rồi cẩn thận mở hộp gỗ ra.
Ánh nắng rải xuống, ánh sáng dịu dàng thấm vào tượng gỗ trong hộp, màu gỗ mật ong óng ả.
Ngụy Xuyên gần như quên thở, đẹp quá đi mất!
Vết dao chuyển ngoặt mượt mà, đường nét sống động.
Ngụy Xuyên chạm vào quả bóng rổ, bị cảm giác sần sùi ở đầu ngón tay làm kinh ngạc. Cậu lại dùng đầu ngón tay lướt qua, quả bóng rổ thế mà xoay một vòng.
“Đệt.” Cậu buột miệng thốt lên, “Còn chuyển động được á?”
Cậu giống như đứa trẻ nhận được đồ chơi, yêu thích không buông tay mà nghịch ngợm.
Lại nhìn chàng thanh niên, nếp áo mềm mại, biểu cảm tự mãn, khắc họa thần thái của cậu y như thật.
Ngụy Xuyên không nhịn được cười: “Mình kiêu ngạo đến vậy sao?”
Ngắm nghía nửa tiếng đồng hồ, Ngụy Xuyên xin phép huấn luyện viên nghỉ hai tiếng, đích thân mang tượng gỗ về nhà.
Cả nhà đều là người bận rộn, chỉ có dì giúp việc chăm sóc cậu từ nhỏ ra đón: “Sao lại về thế?”
Ngụy Xuyên chỉ vào đồ vật trên tủ đầu giường, nói: “Dì ơi, không được cho ai động vào nó. Dọn phòng dì tự làm nhé, ngày nào cũng phải chụp ảnh cho con kiểm tra.”
“… Biết rồi.”
Con chó Maltese nhiệt tình đẩy cửa ra. Ngụy Xuyên tuy ghét bỏ nhưng vẫn bế lên nựng nó một trận.
Cậu lấy điện thoại ra ôm chó chụp ảnh tự sướng một tấm rồi gửi cho Mạnh Đường: [Nhìn này, con Maltese tôi từng kể cậu nghe đó.]
Đeo kẹp tóc màu tím và váy nhỏ, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền ngọc trai. Mạnh Đường trả lời: [Dễ thương lắm.]
Ngụy Xuyên: [Rất đỏng đảnh.]
Mạnh Đường vừa định trả lời, lại đột nhiên nhấn vào ảnh phóng to lên.
Chỉ lộ một góc nhỏ nhưng Mạnh Đường tuyệt đối không thể nhầm lẫn. Thứ đặt trên đầu giường Ngụy Xuyên chính là tượng gỗ trưa nay cô đưa.
Không phải cậu ấy định tỏ tình sao? Mang về nhà làm gì?
Mạnh Đường gõ trên điện thoại: [Còn hơn một tháng nữa là nghỉ đông rồi. Lúc đó cậu bảo nhận được tượng gỗ là tỏ tình luôn, cậu mang nó về nhà làm gì?]
Ngụy Xuyên quay đầu nhìn, chết tiệt, bị lộ rồi!