Kỹ nghệ và lời dỗ dành

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Kỹ nghệ và lời dỗ dành

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mạnh Đường quả thật có suy nghĩ này, cô không cho rằng chỉ cần có chút thiện cảm là nhất định phải theo đuổi người ta.
Sự im lặng của cô khiến Ngụy Xuyên cảm thấy nghẹn ứ trong lòng.
Chỉ vì một bữa cơm với Lý Hàn Tân mà cô ấy đã từ bỏ cả Hứa Hạc Thanh.
Tình cảm mười mấy năm giữa hai người họ cứ như một cái bóng, Mạnh Đường không thể nào thoát ra được.
Sự bốc đồng chiếm lấy lý trí, Ngụy Xuyên chua chát hỏi: “Anh ta thật sự chỉ là sư huynh của cậu thôi sao?”
Tim Mạnh Đường giật thót: “Cậu có ý gì vậy?”
Ngụy Xuyên ngập ngừng nói: “Cậu đối với anh ta thì…”
Mạnh Đường cảm thấy thật hoang đường, Lý Hàn Tân và Ngụy Xuyên thế mà lại nghi ngờ cô có tư tình với đối phương, thậm chí còn nghi ngờ lẫn nhau.
Mạnh Đường sa sầm nét mặt, quay người bỏ đi.
Ngụy Xuyên sải bước đuổi theo: “Mạnh Đường!”
Lần này Mạnh Đường thực sự đã tức giận, mặc cho Ngụy Xuyên đuổi tới tận cửa ký túc xá, cô cũng không đáp lại cậu một lời.
Ngụy Xuyên thất thần trở về phòng ký túc xá.
“Anh Xuyên.” Điền Duật thấy cậu, ân cần gọi một tiếng: “Anh giải quyết xong việc rồi à?”
Ngụy Xuyên “ừ” một tiếng qua loa, cũng chẳng buồn quan tâm vì sao Điền Duật lại ở đây.
Cậu ném điện thoại lên bàn, cầm chiếc thẻ kẹp sách hình cá chép lật đi lật lại xem.
“Cậu giải quyết xong rồi sao vẫn không vui?” Hứa Hạc Thanh từ ngoài ban công đi vào, vòng ra sau lưng Ngụy Xuyên.
Ngụy Xuyên thấy cậu ta vẫn còn đang nâng niu mấy chậu cây hoa lá cành của mình, nhất thời cạn lời, cảm thấy mình đúng là “hoàng đế không vội thái giám đã gấp”.
Nhưng việc Mạnh Đường rút lui lại để lại trong lòng cậu một niềm vui sướng không thể nói ra, khiến cậu hoàn toàn không dám nghĩ sâu.
Ngụy Xuyên liếc nhìn cậu ta một cái đầy vẻ u ám: “Cậu không hiểu đâu.”
Hứa Hạc Thanh: “… Cậu không nói với tôi thì làm sao tôi hiểu được?”
Ngụy Xuyên nhìn chằm chằm Hứa Hạc Thanh, dần dần thẳng lưng lên. Cậu và Mạnh Đường cãi nhau chẳng phải cũng là vì Hứa Hạc Thanh sao.
Hứa Hạc Thanh lùi lại một bước: “Cậu nhìn tôi như thế làm gì? Trông đáng sợ chết đi được.”
Ngụy Xuyên bỗng nhiên đứng dậy, một tay kẹp cổ Hứa Hạc Thanh: “Hai ta ra ban công nói chuyện.”
Hứa Hạc Thanh giãy giụa: “Trong phòng bật điều hòa không nói, ra ngoài hóng gió làm gì chứ?”
Ngụy Xuyên cậy thế chiều cao, cưỡng ép lôi cậu ta ra ban công, rồi quay đầu dứt khoát đóng cửa lại.
Giấu đi chuyện Mạnh Đường thầm mến Hứa Hạc Thanh, Ngụy Xuyên kể lại toàn bộ sự việc.
Hứa Hạc Thanh liếc mắt nhìn cậu, cười đầy ẩn ý.
“Đệt,” Ngụy Xuyên xoa xoa da gà, “Cậu cười cái gì vậy?”
“Có phải cậu thấy khó chịu vì Mạnh Đường cãi nhau với cậu không?” Hứa Hạc Thanh ra vẻ người từng trải hỏi.
“Đương nhiên không phải.” Ngụy Xuyên kích động phản bác: “Cô ấy… cũng đâu là gì của tôi, cãi nhau thì cãi nhau thôi. Tôi chỉ cảm thấy cái tên Lý Hàn Tân kia không phải người tốt.”
“Thế thì cậu hơi võ đoán rồi. Người ta là sư huynh muội, tình cảm mười mấy năm đâu phải nói cắt đứt là cắt đứt được.”
“Mạnh Đường không có quan hệ gì với anh ta cả.” Ngụy Xuyên sợ Hứa Hạc Thanh hiểu lầm, vội giải thích: “Cô ấy giận là vì tôi nói những lời gần giống với cậu đấy.”
Hứa Hạc Thanh cảm thấy Ngụy Xuyên thật ngốc. Mạnh Đường rõ ràng thích cậu, bị cậu đoán già đoán non là có tư tình với Lý Hàn Tân, tức giận chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Hứa Hạc Thanh thúc cùi chỏ vào Ngụy Xuyên: “Tôi bảo này, có phải cậu chơi bóng nhiều quá nên ngốc rồi không?”
Vẻ mặt Ngụy Xuyên mờ mịt: “Ý gì?”
“Ý tôi là nếu cậu còn muốn cô ấy làm bạn gái… à, bạn là nữ giới của cậu,” xét thấy tính cách cứng nhắc của Ngụy Xuyên, Hứa Hạc Thanh đột ngột bẻ lái, “thì cậu phải học cách xin lỗi, dỗ dành người ta trước đã.”
“Dỗ thế nào?”
“Hai hôm trước Tạ Linh Âm say rượu, Mạnh Đường bị tôi làm tổn thương, cậu chẳng dỗ ngon dỗ ngọt còn gì.”
“Ai… ai dỗ chứ?” Ngụy Xuyên cứng cổ cãi lại: “Nhưng quả thực tôi không nên nói như vậy, chẳng phải chỉ là xin lỗi thôi sao, tôi xin lỗi là được chứ gì.”
“Ái chà, trẻ nhỏ dễ dạy.”
Tâm trạng Ngụy Xuyên bỗng chốc sáng sủa hẳn, cậu quay đầu cầm điện thoại nhắn tin cho Mạnh Đường hỏi cô đã ngủ chưa.
Vừa qua mười giờ, theo lý mà nói, sinh viên đại học giờ này chưa ai ngủ cả.
Nhưng Mạnh Đường thì đúng là không chắc.
Ngụy Xuyên vò đầu bứt tai muốn giải quyết chuyện này ngay trong đêm nay, nhưng lại sợ Mạnh Đường đã ngủ thật rồi, làm phiền cô nghỉ ngơi.
Cứ thế cậu cầm điện thoại cả đêm, ngày hôm sau cũng không có ai trả lời.
Mạnh Đường nhìn lướt qua tin nhắn rồi để điện thoại chế độ im lặng, ném vào trong túi. Buổi trưa đi ăn cơm cô cũng không lấy ra.
Từ phòng thí nghiệm phục chế đi ra, cô nhận được điện thoại của Trần Tuân Lễ.
Trần Tuân Lễ gọi điện báo rằng Lý Hàn Tân biết cô đang phục chế điêu khắc gỗ nên muốn tới quan sát, và anh ta cũng đã thông báo với chủ nhiệm rồi.
Cúp điện thoại, Mạnh Đường ngồi xuống bậc thềm trước phòng thí nghiệm phục chế.
Năm xưa, cô và Lý Hàn Tân, trong cuộc sống thì giúp đỡ lẫn nhau, trong kỹ nghệ thì cùng nhau rèn luyện.
Rõ ràng học muộn hơn cô vài năm vậy mà lại ngang tài ngang sức với cô, còn được ông nội khen ngợi. Nếu học sớm vài năm, chỉ sợ anh ta còn lợi hại hơn cô gấp mấy lần.
Mạnh Đường biết mình là con gái, lực cổ tay không đủ nên từ nhỏ đã khổ luyện.
Tuy tính cách cô cứng nhắc như gỗ nhưng cũng từng canh cánh trong lòng vì câu nói này của ông nội.
Cho đến tận bây giờ cô vẫn tò mò, nếu Lý Hàn Tân không rời khỏi nhà họ Mạnh, kỹ nghệ hiện giờ của anh ta sẽ đạt đến đỉnh cao nào?
Mạnh Đường không tự chủ được mà lấy điện thoại ra gọi cho Lý Hàn Tân.
Cô cũng muốn xem xem bốn năm qua anh ta có lợi hại hơn cô gấp mấy lần không.
Đi căng tin ăn cơm xong, Mạnh Đường đứng ngay cửa phòng phục chế đợi Lý Hàn Tân.
Bước vào bên trong, ánh mắt Lý Hàn Tân sáng lên.
Bức tượng gỗ cỡ vừa này đã được tu sửa xong, bất luận là từ tỷ lệ hay thần thái, chi tiết hay kỹ thuật, đều là một tác phẩm xuất sắc hàng đầu.
Anh ta quay đầu nói đùa: “Nếu không đoạt giải vàng, em cứ gọi điện cho sư huynh, anh nhất định sẽ đập biển hiệu của ban tổ chức.”
Mạnh Đường: “… Bốn năm không gặp, anh lại theo chủ nghĩa bạo lực rồi à?”
Lý Hàn Tân cười khẽ: “Anh đùa chút thôi mà.”
Mạnh Đường hơi tránh người, nhường chỗ cho anh ta: “Xem đi.”
Lý Hàn Tân dừng chân, một lát sau nói: “Bức tượng gỗ này của em có kích thước đẹp nhất để ngắm trên án thư. Vị sư mù ngồi xếp bằng ba phần trước thác nước, trông như đang tọa thiền, thực ra là đang nghe đàn.”
“Nhìn thân chính cành tùng này được chạm rỗng, có chừa lại phần mở rộng, là biết em đã nắm rõ độ dẻo dai của khúc gỗ này.”
“Nếp gấp y phục nhân vật nương theo gió mà động, lại dùng năm chỗ khắc lông tơ để thể hiện đặc điểm nhẹ nhàng, linh động của y phục trong tình cảnh này.”
“…”
Lý Hàn Tân bình phẩm tác phẩm của Mạnh Đường từ đầu đến cuối.
Không sai chỗ nào. Mạnh Đường mím môi, bảo anh ta nói tiếp về chi tiết phục chế.
Lý Hàn Tân từ kỹ thuật sửa chữa vết xước, vết gãy đến bù trừ quang học, rồi đến việc làm giả vân gỗ… nói hoàn toàn trùng khớp với những gì cô đã tu sửa.
Mạnh Đường nhìn Lý Hàn Tân, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Trước đây cô coi anh ta là anh trai, là người nhà, nhưng hơn cả vẫn là một đối thủ đáng kính.
Sự thật chứng minh, ông nội đã không nhìn lầm, Lý Hàn Tân quả thực có thiên phú dị bẩm.
Ra khỏi cửa phòng phục chế, Mạnh Đường từ chối lời mời của Lý Hàn Tân, một mình đi tới cửa hàng tiện lợi, nhưng lại đứng thẫn thờ trước kệ hàng hồi lâu.
Cô không cam tâm, nhưng lại tâm phục khẩu phục.
Bên cạnh có người hỏi cô có mua đồ không, cuối cùng Mạnh Đường cũng hoàn hồn, lấy bừa một hộp khoai tây chiên trên kệ. Nhưng lúc quay đầu đi thanh toán, ánh mắt cô lại rơi vào mấy lon bia.
Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại cầm lấy một lon.
Cô bán hàng nghi hoặc nhìn Mạnh Đường: “Cháu có cầm nhầm không đấy?”
“Dạ?” Mạnh Đường theo bản năng định quay lại đổi thì bị một bàn tay to lớn giữ lại.
“Không nhầm đâu ạ.”
Mạnh Đường quay đầu, một khuôn mặt tuấn tú tươi cười đập vào mắt cô.
“Hóa ra là mua cho bạn trai, tổng cộng 12 tệ, cháu quét mã đi.”
“Cậu ấy không phải—”
“Để tôi trả.” Ngụy Xuyên nhanh chóng quét mã.
Phía sau còn có sinh viên xếp hàng chờ thanh toán, Ngụy Xuyên nhét điện thoại vào túi rồi túm lấy cổ tay Mạnh Đường kéo cô chạy ra ngoài.