Ông nội ra tay, Ngụy Xuyên xuất hiện

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Ông nội ra tay, Ngụy Xuyên xuất hiện

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Xuyên nín nhịn mãi đến khi Mạnh Đường cúp điện thoại, liền mở lời hỏi: “Lý Hàn Tân không đi nữa à?”
Mạnh Đường “ừ” một tiếng: “Anh ấy đã mua nhà rồi, địa chỉ xưởng điêu khắc cũng đã được xác định.”
Trực giác mách bảo Ngụy Xuyên rằng Lý Hàn Tân đến đây vì Mạnh Đường, và cũng ở lại vì Mạnh Đường.
Mí mắt phải của cậu giật liên hồi, cậu đưa tay dùng ngón cái ấn xuống, nhưng càng ấn thì sự phiền muộn trong lòng càng dâng trào.
Bát bún đầy đủ sắc hương vị bỗng trở nên khó nuốt trôi.
Ngụy Xuyên liếc nhìn Mạnh Đường: “Anh ta còn nói gì với cậu nữa không?”
“Có một buổi giao lưu điêu khắc gỗ nhỏ vào ngày kia,” Mạnh Đường nói, “là của một bậc thầy mà tôi rất ngưỡng mộ.”
“Cậu có muốn đi không?”
“Tôi đang cân nhắc, vì đây là một cơ hội khá hiếm có.”
“Lý Hàn Tân cũng đi à?”
“Ừ.”
“…”
Ngụy Xuyên ăn xong bữa cơm trong trạng thái tâm hồn treo ngược cành cây, còn Mạnh Đường thì ung dung vung tay áo rời đi.
Sau khi mang cơm về cho bạn cùng phòng, cô ra ban công gọi điện cho ông nội ở nhà, kể về chuyện Tô Miễn đến thành phố Z.
Mạnh Ngộ Xuân vừa nghe đã biết cô có tâm tư gì, liền nói: “Có phải cháu muốn gặp người ta không? Cháu chỉ cần nhắc đến tên ông, Tô Miễn nhất định sẽ gặp cháu.”
“Không phải, cháu có thể đi, nhưng…” Nhớ tới Lý Hàn Tân, Mạnh Đường lại không nói tiếp được nữa.
Năm đó ông nội rất tức giận, thậm chí còn dùng cả roi mây.
Nhưng Lý Hàn Tân cứ quỳ như vậy, thà chết chứ không chịu nhận sai.
Cuối cùng anh ta bị đuổi khỏi sư môn nhưng vẫn được phép tiếp tục làm điêu khắc gỗ, chuyện này thật lạ lùng.
“Có gì thì nói, ấp a ấp úng làm gì?” Mạnh Ngộ Xuân dạy dỗ cô quen rồi, giọng điệu bất giác cao lên, “Cháu cầm dao đối diện với khúc gỗ cũng do dự thiếu quyết đoán như thế này à?”
Mạnh Đường im lặng vài giây, rồi vẫn nói ra: “Cháu đã gặp Lý Hàn Tân rồi, anh ta đến trường cháu mở tọa đàm, chuyện Tô Miễn cũng là anh ta nói cho cháu biết.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, Mạnh Ngộ Xuân trầm ngâm: “Nó có nói gì với cháu không?”
Mạnh Đường: “Anh ta đã chuyển xưởng điêu khắc đến thành phố Z rồi.”
Mạnh Ngộ Xuân “ừ” một tiếng, dặn dò: “Cháu muốn gặp Tô Miễn thì cứ gặp, cho dù không có Lý Hàn Tân, ông gọi một cuộc điện thoại cũng có thể sắp xếp để cháu gặp, chỉ là sau này cháu bớt tiếp xúc với nó đi.”
“Ông nội…” Mạnh Đường chần chừ một lát, “Năm đó anh ta—”
Mạnh Ngộ Xuân lạnh lùng cắt ngang lời Mạnh Đường: “Cháu chỉ cần biết, ông sẽ không vô duyên vô cớ mà đuổi nó ra khỏi cửa đâu.”
Mạnh Đường thở dài khe khẽ: “Cháu biết rồi ạ.”
Mạnh Ngộ Xuân lại hỏi địa chỉ và thời gian, Mạnh Đường cũng không giấu giếm.
Cúp điện thoại, Mạnh Ngộ Xuân dừng lại một lúc lâu rồi tìm số của Trần Tuân Lễ trong danh bạ và gọi đi.
Trần Tuân Lễ vẫn đang ăn cơm với người khác ở bên ngoài, đột ngột nhận được điện thoại của ông cụ suýt chút nữa thì làm rơi cả đũa.
Đây là muốn thừa nhận thân phận nhị sư huynh của mình rồi sao?
Nào ngờ vừa bắt máy, câu chất vấn đã tới ngay: “Lý Hàn Tân đến trường các cậu mở tọa đàm là chủ ý của cậu hả?”
Trần Tuân Lễ với tư cách là “nhị sư huynh” đương nhiên biết Lý Hàn Tân từng là đệ tử chân truyền của Mạnh Ngộ Xuân.
Tuy nhiên ông ta và Lý Hàn Tân có quan hệ khá tốt, bèn cười nịnh nọt: “Không phải chủ ý của con, là cậu ấy chủ động tìm đến con, sư phụ, có chuyện gì vậy ạ?”
“Không có gì,” Mạnh Ngộ Xuân nói, “Đừng gọi tôi là sư phụ, đời này tôi chỉ có mình Mạnh Đường là đệ tử. Tôi gọi cho cậu là muốn mượn chút tình nghĩa hai ba năm xưa kia để hỏi thăm cậu về một người.”
Trần Tuân Lễ lập tức nói: “Thầy cứ nói đi ạ.”
Mạnh Ngộ Xuân: “Có phải Mạnh Đường có một người bạn học tên Ngụy Xuyên không? Cậu ta học thể thao ấy?”
Trần Tuân Lễ sững sờ: “Đúng là có người này, thầy hỏi cậu ta làm gì ạ?”
Mạnh Ngộ Xuân: “Đưa số điện thoại của thằng nhóc đó cho tôi, còn nữa… chuyện này không được nói với Mạnh Đường.”
“Không phải, ít nhất thầy cũng cho con một lý do chứ ạ.” Trần Tuân Lễ có chút khó xử, “Ngụy Xuyên là báu vật của viện Thể thao, đang chuẩn bị cho một giải đấu bóng rổ rất quan trọng.”
“Tôi còn có thể hại nó chắc? Tôi thấy nó sáng sủa, khí chất hơn người nên muốn hỏi nó có muốn đổi nghề không.”
Trần Tuân Lễ: “…”
Ngụy Xuyên, một sinh viên thể thao thô kệch, đi làm cái nghề tinh tế như điêu khắc gỗ ư?
Mạnh Ngộ Xuân mãi không thấy trả lời liền nghiêm giọng nói: “Nó là bạn của Mạnh Đường nhà tôi, trước đây từng đến nhà chơi, tôi tìm nó có việc chính đáng, không thể để Mạnh Đường biết.”
Trần Tuân Lễ: “Được, vậy thầy đợi một chút, con sẽ tra giúp thầy.”
Mạnh Ngộ Xuân nhận được câu trả lời thì cúp máy.
Mạnh Đường rửa mặt xong ngồi trước máy tính lật lịch mới phát hiện ngày kia là thứ Sáu, cho dù có ở bên ngoài một đêm cũng không cần xin nghỉ.
Cô lập tức lấy điện thoại ra đặt phòng ở khách sạn Vạn Hợp.
Thứ Sáu học xong, cô về ký túc xá thu dọn quần áo khiến Tạ Linh Âm ngơ ngác hỏi: “Cậu đi đâu thế?”
Mạnh Đường vỗ đầu: “Suýt nữa thì bận quá quên mất, tối nay tớ phải ra ngoài một chuyến, mai mới về.”
“Tối nay không về à?” Thạch Lam cũng tò mò ghé lại gần hỏi: “Cậu đi đâu? Có an toàn không?”
Mạnh Đường nói: “An toàn mà, tớ đã đặt phòng ở khách sạn Vạn Hợp rồi. Bậc thầy điêu khắc gỗ Tô Miễn đến thành phố Z để giao lưu thực tế, tối nay có một buổi giao lưu nhỏ, tớ đi tham gia.”
Dương Khả ngưỡng mộ chậc lưỡi, bậc thầy cấp độ này không phải cứ muốn gặp là gặp được.
Trong nghề điêu khắc gỗ này, tài nguyên quan hệ của Mạnh Đường mạnh đến đáng sợ.
Phòng khách sạn sau hai giờ chiều có thể làm thủ tục nhận phòng, Mạnh Đường định ba giờ sẽ qua đó.
Lý Hàn Tân gọi điện thoại tới nói muốn đến đón cô.
Nhớ lời dặn của ông nội, Mạnh Đường nói: “Không cần đâu, tôi tự đi được.”
“Tiện đường thôi mà.”
“Không cần đâu ạ.”
Im lặng vài giây, Lý Hàn Tân không kiên trì nữa.
Mạnh Đường chào tạm biệt bạn cùng phòng rồi đeo ba lô xuống lầu.
Cùng lúc đó, Ngụy Xuyên cũng đã ngồi lên xe về nhà.
Còn chưa qua cột đèn giao thông đầu tiên thì điện thoại bỗng nhiên reo lên, là một dãy số lạ.
Cậu ghét nhất loại này nên cúp máy luôn, nhưng đối phương lại gọi lần thứ hai.
Biết đâu có việc thật, Ngụy Xuyên bắt máy, không kiên nhẫn “alo” một tiếng.
“Bạn học Tiểu Ngụy, quan hệ của cậu với Mạnh Đường ở trường thế nào?”
Ông già họ Mạnh? Ngụy Xuyên lập tức ngồi thẳng dậy: “Sao ông lại có số của cháu?”
Giọng điệu Mạnh Ngộ Xuân thâm sâu khó lường: “Cái này cậu đừng bận tâm, cháu gái ta tối nay phải tham gia buổi giao lưu riêng của một bậc thầy điêu khắc gỗ tổ chức tại khách sạn Vạn Hợp, đoán chừng sẽ phải ở lại khách sạn một đêm—”
“Tối nay? Qua đêm?” Ngụy Xuyên đột ngột cao giọng: “Không phải ban ngày sao?”
Mạnh Ngộ Xuân “ồ” lên một tiếng: “Cậu cũng biết chuyện này à?”
“Chẳng phải do tên nghịch đồ kia của ông xúi giục Mạnh Đường sao?” Ngụy Xuyên như kẻ tiểu nhân mách lẻo: “Qua đêm là ở cùng anh ta sao?”
Nghe thấy hai chữ “nghịch đồ”, Mạnh Ngộ Xuân nghẹn lời trong giây lát.
“Chú Nghiêm, quay đầu xe ngay cho cháu!”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng gầm gấp gáp của Ngụy Xuyên, Mạnh Ngộ Xuân có chút chột dạ mà cúp điện thoại.
Cũng không phải ông cố ý để Ngụy Xuyên đi phá đám, mà là vì Lý Hàn Tân cũng ở đó nên ông không yên tâm.
Ngụy Xuyên vội vàng bảo tài xế quay đầu, tài xế còn tưởng cậu để quên đồ gì, tìm một đoạn đường phía trước để quay đầu rồi quay lại đại học Z.
Kể cũng khéo, đúng lúc nhìn thấy Mạnh Đường đi ra khỏi cổng lớn.
Ngụy Xuyên không đợi được xe dừng hẳn, trực tiếp hạ cửa kính xe Maybach rồi hét lớn ra ngoài: “Mạnh Đường!”
Tiếng gầm chói tai khiến Mạnh Đường giật mình hoảng hốt.
Vừa ngước mắt lên, cô thấy cơ mặt Ngụy Xuyên căng cứng, đôi mắt đen láy như muốn phun lửa.
“Lên xe.”
Chiếc xe dừng lại vững vàng trước mặt Mạnh Đường, cửa ghế sau bị Ngụy Xuyên đẩy ra, ánh mắt và giọng điệu của cậu mang theo mệnh lệnh xa lạ đối với Mạnh Đường.
Cô sững sờ, chưa kịp cử động đã thấy Ngụy Xuyên vươn tay, bất ngờ kéo cô vào trong xe.