Chương 53: Đêm Khuya Ở Tầng Hành Chính

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát

Chương 53: Đêm Khuya Ở Tầng Hành Chính

Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hành lang khách sạn được trải thảm, mỗi người đi qua tuy bước chân không gây ra tiếng động nhưng ánh mắt dường như mang theo âm thanh.
Mạnh Đường chỉ vào Ngụy Xuyên: “Cậu vào đây đi.”
Ngụy Xuyên quả thực muốn ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, sau khi vào cửa còn được đằng chân lân đằng đầu hỏi Mạnh Đường: “Tại sao cậu lại chọn tôi?”
Bởi vì ông nội không cho cô và Lý Hàn Tân qua lại gần gũi.
Mạnh Đường thấy dáng vẻ đắc ý của Ngụy Xuyên, cố ý nói: “Đến trước được trước.”
“Đến trước được trước?” Ngụy Xuyên nghe xong liền không vui, “Nói cách khác, nếu là anh ta đến trước cậu sẽ chặn tôi ngoài cửa à?”
Mạnh Đường không đưa ra tình huống giả định, chỉ an ủi qua loa: “Bây giờ người bị chặn ở ngoài cửa rốt cuộc là ai?”
Thấy có vẻ muốn giận, Ngụy Xuyên là kẻ thức thời, cười một cái, mang hết đồ ăn ra đặt lên bàn gỗ tròn.
Mạnh Đường ngửi thấy mùi phô mai liền sáp lại gần: “Cậu mua cái gì thế?”
Ngụy Xuyên nói: “Vốn định mua pizza sầu riêng, nhưng lại sợ ăn xong có mùi, cậu đi gặp người ta không tiện lắm, nên mua loại hai vị (nửa này nửa kia), còn mua cả cơm hải sản sốt mực, mì Ý và sushi tổng hợp, đồ tráng miệng và đồ uống cũng mua một ít.”
Lượng đồ ăn không nhiều lắm, chủ yếu là để lấp đầy bụng.
Sofa hơi thấp, Mạnh Đường bảo Ngụy Xuyên qua đó ngồi rồi tự mình kéo ghế sang ngồi đối diện cậu.
Bàn không lớn lắm, bày biện kín mít, Mạnh Đường chỉ chỉ: “Hơi nhiều đấy, cậu ăn hết được không?”
“Được.” Ngụy Xuyên đưa cơm hải sản cho cô, “Cậu ăn trước đi.”
Mạnh Đường ngạc nhiên: “Tôi ăn xong đưa cậu?”
Ngụy Xuyên gãi đầu: “Không có hộp trống, tôi cũng không dùng thìa của cậu ăn, không sao, tôi không chê đâu.”
Vấn đề là chê hay không chê sao?
Mạnh Đường nhìn mặt bàn, cầm nắp hộp, gạt một ít cơm sang, nói: “Thế này là được rồi.”
Cô muốn nếm thử mỗi món một chút nên chỉ gạt một ít bằng lòng bàn tay.
Ngụy Xuyên đặt bánh kem cháy kiểu Pháp trước mặt cô: “Nếm thử xem, cùng một tiệm với cái bánh lần trước tặng cậu đó.”
“Cậu chỉ gọi một phần?” Mạnh Đường liếc nhìn khắp bàn.
Ngụy Xuyên lắc đầu: “Tôi không ăn.”
Nhìn cậu cũng không giống người chịu để bản thân chịu thiệt, Mạnh Đường khựng lại một chút rồi vui vẻ đón lấy.
Cô cúi đầu xúc một thìa đưa vào miệng, hương vị trứng sữa nồng đậm tràn ngập khoang miệng khiến cô lim dim mắt.
“Thế nào?” Ngụy Xuyên hơi nghiêng đầu, chờ đợi phản hồi của Mạnh Đường, chỉ cần cô nói là không ngon sẽ lập tức bảo Ngụy Tư Nguyên đóng cửa tiệm bánh ngọt.
Mạnh Đường không kịp nói, giơ ngón cái lên và gật đầu lia lịa.
Ngọt thanh mà không ngấy.
Ngụy Xuyên cười nói: “Thực ra tiệm này là do chị ba tôi mở, sau này cậu muốn ăn thì cứ tìm tôi, tôi giảm giá 50% cho cậu.”
Mạnh Đường: “… Làm ăn kiểu cậu thì mở tiệm gì cũng phá sản.”
“Đâu phải ngày nào cậu cũng ăn đâu.” Ngụy Xuyên đưa ra lý do rất hợp lý, “Ngụy Tư Nguyên làm diễn viên không ra làm sao nhưng tính cách vẫn hào phóng lắm.”
“Chị ba cậu là diễn viên?” Mạnh Đường uống một ngụm trà sữa vải, kinh ngạc nhìn Ngụy Xuyên, “Chị ấy đóng phim gì rồi?”
Ngụy Xuyên nuốt xong cơm trong miệng, nói: “Đều là mấy vai phụ nhỏ thôi, chưa từng đóng vai chính bao giờ.”
Ăn một miếng pizza, Mạnh Đường đã no khoảng bảy tám phần, cô ngả lưng vào ghế nghỉ ngơi một lát: “Diễn tốt thì vai phụ cũng sẽ nổi bật mà.”
Ngụy Xuyên cười một tiếng: “Vấn đề là chị ấy diễn không tốt chút nào ấy chứ, dạo này còn đang mời thầy dạy diễn xuất riêng cho chị ấy.”
“Có lòng như vậy là tốt rồi.” Mạnh Đường nói, “Các cậu là người nhà, vẫn nên động viên chị ấy.”
Ngụy Xuyên ngoài mặt gật đầu nhưng trong lòng cảm thấy buồn cười, Ngụy Tư Nguyên đâu cần ai động viên.
Con người chị ấy, suy nghĩ kỳ lạ, tự mình có thể an ủi bản thân.
Ăn xong cơm cũng gần bảy giờ, Mạnh Đường dọn dẹp bàn, Ngụy Xuyên xách túi rác nói sẽ mang đi vứt.
Mạnh Đường súc miệng và rửa mặt, thay quần áo, cầm điện thoại và thẻ phòng đi ra ngoài.
Rẽ trái vài bước là đến cửa thang máy, gặp Ngụy Xuyên đang quay lại, thấy cậu cũng đang định vào thang máy, Mạnh Đường ngạc nhiên: “Cậu đi đâu đấy?”
Ngụy Xuyên chỉ tay lên trên: “Tôi đi cùng cậu lên đó.”
“Tầng hành chính không cho phép khách thường lên sao?”
Cô cũng nhờ Tô Miễn mời mới có thể lên đây.
Ngụy Xuyên lấy ra một tấm thẻ phòng: “Đâu phải tôi không đặt phòng đâu.”
Mạnh Đường cảm thấy cậu thật tùy tiện, cảm thấy Ngụy Xuyên cũng thật biết tiêu tiền, nhất thời không nói nên lời.
Đang định nói gì đó thì thang máy đã dừng ở tầng 38.
Cửa thang máy vừa mở ra, cảm giác mùi hương cũng khác hẳn so với các tầng bình thường.
Lý Hàn Tân vừa lúc đi từ cuối hành lang tới, bên cạnh còn có một người nữa, anh ta trực tiếp lờ đi Ngụy Xuyên, giới thiệu với Mạnh Đường:
“Đây là Phó chủ tịch hiệp hội điêu khắc gỗ, ông Phó Hàn Tùng. Ông Phó, đây là tiểu sư muội của cháu, Mạnh Đường.”
Mạnh Đường hơi cúi người chào.
Phó Hàn Tùng nhiệt tình đáp lại vài câu, ánh mắt liếc nhìn Ngụy Xuyên: “Vị này là…”
Lý Hàn Tân cố tình làm lơ Ngụy Xuyên, nụ cười hơi gượng gạo, Ngụy Xuyên liếc xéo Lý Hàn Tân một cái, cười nói: “Cháu là bạn học của Mạnh Đường.”
Phó Hàn Tùng “chậc” một tiếng: “Tôi nhìn cậu sao mà quen mắt thế nhỉ? Cậu họ gì?”
Ngụy Xuyên đảo mắt, có khi lại có quen biết với người nhà thật, cậu nói: “Cháu họ Ngụy, tên Ngụy Xuyên.”
“Ngụy Sĩ Tắc là gì của cậu?”
Đúng là có quen biết thật, Ngụy Xuyên đánh giá Phó Hàn Tùng, nói: “Là ông nội cháu.”
Chỉ là ông đã mất từ mấy năm trước rồi.
Phó Hàn Tùng “ối chà” một tiếng: “Quen thật đấy, tôi với ông nội cậu có chút quen biết, lần trước gặp cậu, cậu còn bé tí tẹo, không ngờ đã lớn thế này rồi.”
Ngụy Xuyên khẽ cong môi cười, cậu nào nhớ nổi, e là lần trước gặp cậu là ở tang lễ của ông nội.
Cậu giữ nụ cười lịch sự, nói không muốn làm phiền chuyện chính sự của họ rồi quay sang bảo Mạnh Đường: “Tôi đi uống chút rượu, xong việc thì gọi cho tôi.”
Mạnh Đường gật đầu, thấy cậu đi về phía sảnh chờ hành chính.
Lý Hàn Tân dẫn Phó Hàn Tùng và Mạnh Đường đến phòng suite của Tô Miễn.
Trước đây Mạnh Đường từng thấy bà trên tivi, là một người có khuôn mặt mang đậm nét Giang Nam.
Lý Hàn Tân giới thiệu hai người với nhau, Mạnh Đường cúi đầu chào, thần thái có chút lo lắng.
Tô Miễn cười cười: “Căng thẳng thế làm gì, cô đã nghe danh em từ lâu rồi.”
Mạnh Đường mở to mắt: “Cô biết em ạ?”
“Tôi với Trần Tuân Lễ cũng coi như bạn bè lâu năm của cô,” Tô Miễn bật cười, “Tác phẩm của em, ông ấy đã lén cho cô xem rồi.”
“Thật ạ?” Mạnh Đường hơi bất ngờ, sao viện trưởng toàn làm mấy chuyện lén lút thế không biết.
“Đương nhiên, cuộc thi em tham gia, cô là một trong những giám khảo, bức tượng “Manh Tăng Thính Cầm” em phục chế cô cũng biết, phải nói là em rất có linh khí.”
Mạnh Đường được khen mà cảm thấy lo lắng, Tô Miễn mời mọi người ngồi xuống trò chuyện.
Đều là những người xuất sắc trong nghề, đã thảo luận là không ngừng lại được, từ trường phái, chất liệu gỗ, đến thị trường và chính sách truyền thừa, vậy mà họ đã nói chuyện suốt hơn bốn tiếng đồng hồ.
Lúc Mạnh Đường ra về, vẻ mặt vẫn còn đầy lưu luyến.
Hôm nay ngồi đây đều là tiền bối trong ngành điêu khắc gỗ, qua lời nói cũng nắm bắt được phần nào thái độ đối nhân xử thế của đối phương, Mạnh Đường cảm thấy học hỏi được rất nhiều.
Phó Hàn Tùng kéo Lý Hàn Tân đang còn lưu luyến chào tạm biệt ở cửa, Mạnh Đường và trợ lý của Tô Miễn khẽ gật đầu chào, đi trước một bước ra khỏi cửa.
Vừa vào hành lang, ánh mắt Mạnh Đường liếc sang, chú ý thấy trên ghế sofa ở cuối hành lang có một bóng người đang ngủ.
Là Ngụy Xuyên!
Cô cúi đầu nhìn điện thoại, còn vài phút nữa là mười hai giờ đêm, cậu ấy cứ đợi ở đây suốt hơn bốn tiếng đồng hồ sao?
Mạnh Đường đi tới, phát hiện cậu ta ngủ rất say.
Cô nhìn từ trên xuống dưới, người này cao lớn như vậy, cô cũng không lay nổi, chỉ đành gọi cậu ta dậy.
Mạnh Đường ấn vào vai Ngụy Xuyên, nhẹ nhàng đẩy đẩy: “Ngụy Xuyên, dậy đi.”
Ngụy Xuyên nhíu mày lầm bầm một tiếng nhưng vẫn không tỉnh giấc.
“Dậy đi.” Mạnh Đường tăng thêm lực, “Đừng ngủ ở đây, Ngụy Xuyên? Tỉnh dậy đi…”
“Lại là mày.” Ngụy Xuyên ngủ mơ màng, trên mặt bị tóc dài của Mạnh Đường lướt qua, tưởng là con chó Maltese nhảy lên giường, bàn tay to lớn giơ lên ôm lấy, xoa xoa, rồi kéo người vào lòng.
Cậu không biết sức lực của mình lớn đến mức nào, Mạnh Đường cảm thấy như đâm sầm vào một bức tường.