Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát
Chương 85
Gần Thêm Chút Nữa Là Mất Kiểm Soát thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe chở chậu sen đá ngọc lộ về nhà.
Bà Sở Nhân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy con trai trở về: “Sao con lại về rồi? Chẳng phải con bảo Tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều phải tập luyện ở trường sao? Hay là con nhớ mẹ rồi?”
“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”
“Biết chứ, Diệu Tổ chứ gì.”
Ngụy Xuyên bật cười: “Mẹ biết là tốt rồi, vậy nên bình thường mẹ đừng có khoe khoang về con quá mức, kẻo người ta hiểu lầm.”
“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con thì có sao đâu.” Bà Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, nhưng thực ra trong lòng họ để ý lắm. Lỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, thì ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như vũ khí hạt nhân vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”
Ngụy Xuyên: “…”
Đây là lần đầu tiên Ngụy Xuyên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ như vậy.
Thấy con trai không phải về vì mình, bà Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”
Ngụy Xuyên đáp: “Con đang chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian, nên con mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm sóc hộ.”
Ngụy Xuyên cũng muốn tự mình chăm sóc, nhưng trong thời gian huấn luyện, cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá được chỉ định của trường để ở tập trung.
Mang theo thì không tiện chút nào, vả lại cậu cũng không biết cách chăm sóc, càng không có thời gian.
Sau khi cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe chở chậu sen đá ngọc lộ về nhà.
Bà Sở Nhân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy con trai trở về: “Sao con lại về rồi? Chẳng phải con bảo Tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều phải tập luyện ở trường sao? Hay là con nhớ mẹ rồi?”
“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”
“Biết chứ, Diệu Tổ chứ gì.”
Ngụy Xuyên bật cười: “Mẹ biết là tốt rồi, vậy nên bình thường mẹ đừng có khoe khoang về con quá mức, kẻo người ta hiểu lầm.”
“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con thì có sao đâu.” Bà Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, nhưng thực ra trong lòng họ để ý lắm. Lỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, thì ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như vũ khí hạt nhân vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”
Ngụy Xuyên: “…”
Đây là lần đầu tiên Ngụy Xuyên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ như vậy.
Thấy con trai không phải về vì mình, bà Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”
Ngụy Xuyên đáp: “Con đang chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian, nên con mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm sóc hộ.”
Ngụy Xuyên cũng muốn tự mình chăm sóc, nhưng trong thời gian huấn luyện, cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá được chỉ định của trường để ở tập trung.
Mang theo thì không tiện chút nào, vả lại cậu cũng không biết cách chăm sóc, càng không có thời gian.
Sau khi cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe chở chậu sen đá ngọc lộ về nhà.
Bà Sở Nhân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy con trai trở về: “Sao con lại về rồi? Chẳng phải con bảo Tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều phải tập luyện ở trường sao? Hay là con nhớ mẹ rồi?”
“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”
“Biết chứ, Diệu Tổ chứ gì.”
Ngụy Xuyên bật cười: “Mẹ biết là tốt rồi, vậy nên bình thường mẹ đừng có khoe khoang về con quá mức, kẻo người ta hiểu lầm.”
“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con thì có sao đâu.” Bà Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, nhưng thực ra trong lòng họ để ý lắm. Lỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, thì ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như vũ khí hạt nhân vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”
Ngụy Xuyên: “…”
Đây là lần đầu tiên Ngụy Xuyên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ như vậy.
Thấy con trai không phải về vì mình, bà Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”
Ngụy Xuyên đáp: “Con đang chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian, nên con mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm sóc hộ.”
Ngụy Xuyên cũng muốn tự mình chăm sóc, nhưng trong thời gian huấn luyện, cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá được chỉ định của trường để ở tập trung.
Mang theo thì không tiện chút nào, vả lại cậu cũng không biết cách chăm sóc, càng không có thời gian.
Sau khi cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe chở chậu sen đá ngọc lộ về nhà.
Bà Sở Nhân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy con trai trở về: “Sao con lại về rồi? Chẳng phải con bảo Tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều phải tập luyện ở trường sao? Hay là con nhớ mẹ rồi?”
“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”
“Biết chứ, Diệu Tổ chứ gì.”
Ngụy Xuyên bật cười: “Mẹ biết là tốt rồi, vậy nên bình thường mẹ đừng có khoe khoang về con quá mức, kẻo người ta hiểu lầm.”
“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con thì có sao đâu.” Bà Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, nhưng thực ra trong lòng họ để ý lắm. Lỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, thì ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như vũ khí hạt nhân vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”
Ngụy Xuyên: “…”
Đây là lần đầu tiên Ngụy Xuyên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ như vậy.
Thấy con trai không phải về vì mình, bà Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”
Ngụy Xuyên đáp: “Con đang chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian, nên con mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm sóc hộ.”
Ngụy Xuyên cũng muốn tự mình chăm sóc, nhưng trong thời gian huấn luyện, cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá được chỉ định của trường để ở tập trung.
Mang theo thì không tiện chút nào, vả lại cậu cũng không biết cách chăm sóc, càng không có thời gian.
Sau khi cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe chở chậu sen đá ngọc lộ về nhà.
Bà Sở Nhân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy con trai trở về: “Sao con lại về rồi? Chẳng phải con bảo Tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều phải tập luyện ở trường sao? Hay là con nhớ mẹ rồi?”
“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”
“Biết chứ, Diệu Tổ chứ gì.”
Ngụy Xuyên bật cười: “Mẹ biết là tốt rồi, vậy nên bình thường mẹ đừng có khoe khoang về con quá mức, kẻo người ta hiểu lầm.”
“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con thì có sao đâu.” Bà Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, nhưng thực ra trong lòng họ để ý lắm. Lỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, thì ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như vũ khí hạt nhân vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”
Ngụy Xuyên: “…”
Đây là lần đầu tiên Ngụy Xuyên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ như vậy.
Thấy con trai không phải về vì mình, bà Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”
Ngụy Xuyên đáp: “Con đang chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian, nên con mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm sóc hộ.”
Ngụy Xuyên cũng muốn tự mình chăm sóc, nhưng trong thời gian huấn luyện, cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá được chỉ định của trường để ở tập trung.
Mang theo thì không tiện chút nào, vả lại cậu cũng không biết cách chăm sóc, càng không có thời gian.
Sau khi cúp điện thoại, Ngụy Xuyên lái xe chở chậu sen đá ngọc lộ về nhà.
Bà Sở Nhân vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy con trai trở về: “Sao con lại về rồi? Chẳng phải con bảo Tết chỉ được nghỉ mười ngày, thời gian còn lại đều phải tập luyện ở trường sao? Hay là con nhớ mẹ rồi?”
“Mẹ, mẹ có biết bạn bè con gọi con là gì không?”
“Biết chứ, Diệu Tổ chứ gì.”
Ngụy Xuyên bật cười: “Mẹ biết là tốt rồi, vậy nên bình thường mẹ đừng có khoe khoang về con quá mức, kẻo người ta hiểu lầm.”
“Nhà mình có tiền mà, sinh mấy đứa con thì có sao đâu.” Bà Sở Nhân hừ một tiếng, “Mẹ sinh con thì sao nào? Đàn ông miệng thì nói không quan trọng con trai, nhưng thực ra trong lòng họ để ý lắm. Lỡ bố con thật sự sinh con trai với người khác ở bên ngoài, thì ba chị gái của con phải làm sao? Con ấy à, giống như vũ khí hạt nhân vậy, nhà mình có thể không dùng nhưng không thể không có.”
Ngụy Xuyên: “…”
Đây là lần đầu tiên Ngụy Xuyên nghe thấy kiểu giải thích mới mẻ như vậy.
Thấy con trai không phải về vì mình, bà Sở Nhân lập tức thu lại nụ cười, vẻ mặt như thể cậu là kẻ đến đòi nợ: “Thế rốt cuộc con về làm gì?”
Ngụy Xuyên đáp: “Con đang chăm một chậu sen đá nhưng không có thời gian, nên con mang về nhà nhờ dì giúp việc chăm sóc hộ.”
Ngụy Xuyên cũng muốn tự mình chăm sóc, nhưng trong thời gian huấn luyện, cậu phải chuyển đến tòa ký túc xá được chỉ định của trường để ở tập trung.
Mang theo thì không tiện chút nào, vả lại cậu cũng không biết cách chăm sóc, càng không có thời gian.