Năm tôi lên năm, một nồi cơm cháy khét đã trở thành khởi nguồn cho chuỗi ngày ám ảnh. Cái tát bỏng rát từ bàn tay bố như in hằn trên má, nhưng đau đớn hơn cả là những lời ông gằn giọng: "Một việc nhỏ như thế này mà mày cũng không làm xong, tao giữ mày lại để làm gì chứ?" và "Biết vậy lúc đó đã đi siêu âm giới tính cho rồi!"
Cả làng xì xào, ánh mắt dò xét đổ dồn vào nhà tôi, rằng bố tôi lo sợ không có người nối dõi tông đường. Ngay cả người chị gái ruột thịt cũng không ngừng lẩm bẩm oán trách: "Từ khi có mày, bố mẹ chẳng ngày nào không cãi nhau. Thà không có mày thì mọi chuyện đã tốt hơn biết bao."
Tôi, đứa trẻ lên năm, bỗng chốc trở thành gánh nặng, là nguồn cơn của mọi bất hạnh trong gia đình.
Thế rồi, khi tôi tưởng chừng mình đã bị đẩy đến tận cùng của sự tuyệt vọng, một bước ngoặt định mệnh bất ngờ ập đến. Một tháng sau tai họa ấy, mẹ tôi báo tin: bà lại có thai.
Liệu đây là tia hy vọng, hay chỉ là khởi đầu cho một bi kịch mới trong cuộc đời đứa trẻ bị ruồng bỏ?
Truyện Đề Cử






