Mình sắp phải gả cho một vị tướng quân trẻ tuổi theo hôn ước. Người đàn ông ấy tuy từng chinh chiến nơi sa trường, nhưng lại mang một thân tàn tật - một chân đã bị phế từ lâu. Đồn đoán trong thiên hạ rằng hắn còn mang ẩn tật khó nói, khí huyết suy kiệt, có lẽ chẳng sống được bao lâu nữa. Nhưng rồi, trong màn trướng buông rủ dưới ánh đèn lấp lánh, ta mới thấy rõ chân dung thực sự của hắn. Không hề yếu ớt như lời đồn, trái lại, hắn sinh long hoạt hổ, khí thế khiến ta tim đập thình thịch. Má ửng hồng vì xấu hổ, ta trách khẽ: "Chàng đừng bắt nạt thiếp nữa..."
Truyện Đề Cử






