106. Chương 106: Thật mất mặt quá.

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 106: Thật mất mặt quá.

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Anh cười Lâu béo!”, Tần Kiệt nói.
“Lâu béo làm sao vậy?”, Tần Tuyết không hiểu.
“Em nhìn kia, hắn đang khóc!”, Tần Kiệt chỉ tay sang chỗ khác.
Tần Tuyết quay đầu nhìn theo.
Quả nhiên.
Lâu béo khóc thật rồi.
Anh ta ôm cây liễu khóc, nước mắt chảy như mưa.
Chuyện gì thế?
Là con trai, sao lại khóc đến vậy?
Tần Tuyết quay sang hỏi Tần Kiệt, mong tìm được lời giải.
“Nghe nói Lâu béo trượt môn, phải thi lại!”, Tần Kiệt ghé sát vào tai Tần Tuyết nói.
“Chỉ là thi lại thôi mà, có gì đáng sợ đâu…”
Tần Tuyết chưa nói hết, Tần Kiệt đã ****** tai cô.
Tần Tuyết đứng sững người.
Một lúc sau mới giơ tay đẩy nhẹ Tần Kiệt.
“Dê xồm! Chỉ biết lợi dụng người khác! Em sẽ không tha cho anh đâu! Hừ!”
“Thôi nào, trêu em chút thôi mà cũng giận à?”, Tần Kiệt ôm Tần Tuyết vào lòng, xoa mặt cô: “Giận sẽ xấu gái đó!”
“Hừ. Em sẽ không tha cho anh! Ai bảo anh cứ thích đánh lén như vậy!”, Tần Tuyết ngẩng đầu lên.
“Ờ… hay là anh bồi thường cho em?”, Tần Kiệt sờ cằm.
“Không cần!”, Tần Tuyết lạnh lùng.
“Hay là chúng ta đi xem phim đi?”
“Lạnh thế, không đi!”
“Hay là đi tắm hơi ngâm nước nóng?”
“Đồ lưu manh!”
“Cái này không được, cái kia cũng không xong, anh chỉ có thể làm thế thôi!”
“Anh định làm gì?”
“Anh á…”, Tần Kiệt bế Tần Tuyết lên, nói: “Anh muốn bế em về nhà!”
“Anh điên rồi à? Giữa ban ngày mặt trời, đừng có làm loạn, thả em xuống mau!”
Dù Tần Tuyết có giãy dụa, hô hoán hay đánh vào người Tần Kiệt thế nào, anh vẫn không buông cô.
Tần Kiệt bế Tần Tuyết đi đến phố Đọa Lạc.
Họ thu hút rất nhiều ánh nhìn của sinh viên trên đường.
Có ngưỡng mộ.
Có hoan hô.
Có ganh tị.
Mặt Tần Tuyết đỏ bừng.
Rất đỏ.
Tần Kiệt chẳng biết xấu hổ.
Giữa ban ngày mặt trời mà còn bế cô đi.
Bế thì thôi, lại bế đến phố Đọa Lạc.
À, không đúng.
Tần Kiệt giữa ban ngày mặt trời bế cô đến phố Đọa Lạc để làm gì?
Anh ấy định…
Haiz, cô làm sao biết được.
Nghĩ lung tung gì thế.
Nhưng Tần Kiệt bế cô đến phố Đọa Lạc rốt cuộc là để làm gì?
“Kiệt tử, anh, anh đến phố Đọa Lạc làm gì?”
“Em đoán xem!”
Tần Tuyết: “…”
Muốn cô đoán, cô làm sao đoán nổi.
“Kiệt Tử, đừng đùa nữa được không? Anh thả em xuống đi, em không đến phố Đọa Lạc đâu.”
“Tại sao lại không đến?”, Tần Kiệt không hiểu.
“Em, em, nói thế nào đây…”, cổ Tần Tuyết cũng đỏ lên, trái tim như con thỏ nhỏ, đập thình thịch.
Hận không thể tìm chỗ trốn.
Thật mất mặt.
Làm sao nói nên lời.
“Sao mặt em đỏ thế? Anh chỉ đưa em đi ăn cơm thôi mà, sao mặt em lại đỏ hết vậy?”
“Hả? Đi ăn cơm?”
Tần Tuyết: “…”