109. Chương 109: "Cô ấy đã rời đi sao?"

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 109: "Cô ấy đã rời đi sao?"

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lão Béo ôm chặt lấy Dương Liễu khóc sướt mướt.
Xung quanh mọi người đều nhìn với ánh mắt đầy ngạc nhiên. Một thanh niên trẻ tuổi, giữa trời đông, lại có chuyện gì mà ôm bạn gái khóc như mưa thế chứ.
Tần Kiệt cảm nhận được ánh mắt của những người xung quanh, anh cảm thấy hơi khó xử.
Lão Béo chết tiệt, hôm qua khóc, hôm nay vẫn khóc. Có cần thiết như vậy không? Khóc cũng chẳng giải quyết được gì.
Tần Kiệt thật sự không chịu nổi nữa, giơ tay kéo Lão Béo ra.
"Sao vậy Kiệt Tử?", Lão Béo hỏi.
"Lão Béo chết bầm, hôm qua cậu khóc chưa đủ hay sao? Giờ lại còn khóc. Không thấy mọi người xung quanh đều nhìn cậu sao! Nín đi! Mất mặt không trời!", Tần Kiệt nhắc nhở.
"Tôi muốn khóc thì khóc thôi! Sao? Liễu Nhi rời tôi phải về nhà, không được gặp nhau cả tháng, tôi khóc thì làm sao?", Lão Béo nói xong lại ôm Dương Liễu khóc to.
Cái ôm đó siết chặt muốn chết.
Tần Kiệt nhìn mà không biết nói gì.
Bởi vì quá tức giận, anh cũng không hiểu được ý đồ của Lão Béo, cậu ta chỉ thừa dịp đó để lợi dụng con gái nhà người ta thôi.
Sau khi Dương Liễu rời khỏi, cậu ta muốn ôm nhưng không ôm được.
"Lão Béo chết tiệt, thật là bó tay cậu mà!", Tần Kiệt lắc đầu, không muốn để ý đến Lão Béo.
"Tuyết Nhi, em nhớ đi đường cẩn thận nhé, tuyệt đối đừng..."
"Được rồi, đừng nói nữa, không được nói chuyện với người đàn ông khác chứ gì? Anh đã nói hơn trăm lần từ hôm qua đến hôm nay rồi đó, có thôi đi không?", Tần Tuyết bực mình nói. Cô cảm thấy Tần Kiệt thật dài dòng.
"Được rồi, được rồi, anh không nói nữa. Chúc em lên đường bình an, về đến nhà thì gọi điện báo đến nơi rồi cho anh nhé!"
"Vâng!", Tần Tuyết gật đầu, kéo vali vào ga.
Tần Kiệt nhìn theo bóng lưng rời xa của Tần Tuyết, không biết tại sao, sống mũi có hơi cay cay, khóe mắt cũng đỏ lên. Giờ phút này, anh bỗng muốn khóc.
Sau khi sống lại, anh theo đuổi Tần Tuyết. Từ lúc hai người trở thành người yêu thì chưa từng rời xa nhau. Lần này là lần đầu, nói thật, anh quả thật có chút không nỡ.
"Kiệt Tử, sao khóe mắt của cậu lại đỏ vậy? Muốn khóc hả? Còn nói tôi, chẳng phải là cậu cũng muốn khóc à?", Lão Béo sáp lại nói.
Tần Kiệt: "..."
Ai nói tôi muốn khóc?
"Cậu còn giả vờ, không tin thì hỏi bốn mắt xem! Tên cận, cậu lại đây, ặc, cậu ta đâu rồi?", Lão Béo tìm một hồi không thấy Khương Tiểu Nha đâu.
"Cậu ta đã đi vào ga với Thẩm Giai Giai từ sớm rồi, cậu cho rằng ai cũng giống mình, phải ở lại thi lại à!", Tần Kiệt liếc xéo Lão Béo, khinh thường nói.
Lão Béo: "..."
Được rồi, cậu ta lại bị đá xéo. Thế nhưng, mình đúng là phải thi lại, còn cách nào đâu chứ, ai bảo mình rớt môn làm gì, haiz!
Thi lại rất mất thời gian, không thi thì cậu ta đã vào ga với Dương Liễu rồi.
"Được rồi, đừng nhìn nữa, đi, về trường thôi!", Tần Kiệt kéo Lão Béo trở về, nhưng anh phát hiện Lão Béo lại không đi.
"Cậu bị gì nữa? Dương Liễu vào ga rồi, cậu còn muốn sao? Lẽ nào cậu còn muốn đi vào theo hả?", Tần Kiệt nói.
"Kiệt Tử à, không phải tôi không đi, mà là cô ấy!"
"Ai? Cô ấy nào?", Tần Kiệt nói xong, bèn nhìn theo hướng mà Lão Béo chỉ. Sau đó, anh bỗng ngây ngẩn cả người. Bởi vì trong tầm mắt anh xuất hiện một gương mặt vô cùng quen thuộc. Chính là Ôn Thanh Thanh.
"Cậu... Hôm nay không về nhà hả?", Tần Kiệt im lặng một lúc rồi nói.
"Ừm!", Ôn Thanh Thanh kéo vali đi tới, nở nụ cười nói: "Còn cậu? Đi tiễn Tần Tuyết à?"
"Ừ!", Tần Kiệt gật đầu.
"Cô ấy đi rồi hả?", Ôn Thanh Thanh lại hỏi.
"Ừ!", Tần Kiệt vẫn chỉ ừ.
"Vừa hay tôi còn phải đợi hai tiếng nữa, cậu có thể đợi cùng tôi không?", Ôn Thanh Thanh nói.