116. Chương 116: Nhà anh rộng quá phải không?

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 116: Nhà anh rộng quá phải không?

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 116 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Tần Kiệt về đến nhà, bố và mẹ cậu đang xem TV.
"Bố, mẹ, gọi con về gấp thế này có chuyện gì sao?", Tần Kiệt đóng cửa lại, cởi giày rồi bước tới.
"Kiệt Tử, tính toán ngày tháng, nhà mình đã ba năm không về quê rồi. Tết năm nay, chúng ta về quê một chuyến nhé, thứ nhất để thắp hương cho ông bà nội, thứ hai là nhân tiện chúc Tết cô, dì, chú, bác! Con thấy thế nào?"
Bố Tần nhìn Tần Kiệt với vẻ nghiêm túc.
Từ lần trước, khi bác hai trai và bác hai gái đến nhà vay tiền, bị Tần Kiệt vạch trần âm mưu rồi đuổi đi, nhà bọn họ đã không còn qua lại với nhà bác hai nữa.
Sau đó, nghe nói rằng khi về quê, bác hai trai và bác hai gái đã nói xấu nhà Tần Kiệt.
Nói cái gì như là có chút tiền liền quên tình thân, đúng là đồ vô tâm bla bla.
Tóm lại, lời nào khó nghe thì họ đã nói hết.
Bố Tần đã rất tức giận trong suốt thời gian dài.
Hôm nay, bố Tần chủ động nhắc đến chuyện này, Tần Kiệt biết rằng bố vẫn còn canh cánh trong lòng về chuyện nhà bác hai.
Nếu chuyện này không được giải quyết ổn thỏa, bố sẽ luôn có một mối hận trong lòng không thể nguôi.
Tần Kiệt quay về kiếp này, đương nhiên hiểu được đạo lý này.
"Con không có vấn đề gì! Bố định khi nào về?", Tần Kiệt hỏi.
"Nếu đã là đi chúc Tết, đương nhiên là mùng Một rồi!", bố Tần nói.
"Được, mùng Một, con sẽ cùng hai người về!", Tần Kiệt liền đồng ý.
"Được, đây mới là con trai của Tần Chính tôi chứ! Ha ha~", bố Tần mỉm cười.
Sau khi vỗ vai Tần Kiệt vài cái, bố Tần hài lòng đứng dậy đi vào phòng sách.
"Mẹ, bố con ông ấy..."
"Bố con ấy à, suốt đời ông ấy coi trọng tình cảm anh em nhất. Sau sự việc lần trước, ông ấy vẫn không được vui cho lắm. Có khúc mắc trong lòng. Con đồng ý về với ông ấy là đúng. Lần này sau khi về quê, con phải nhớ kỹ, bất kể bác hai trai hay bác hai gái có quở trách con như thế nào, con đều phải nhịn cho mẹ!"
"Ừm, được, con biết rồi. Mẹ còn chuyện gì muốn dặn dò con nữa không?", Tần Kiệt hỏi.
"Ừ...", mẹ Tần dừng một chút: "Kiệt Tử, mẹ nghe nói rằng sau khi ra ngoài xã hội, bạn gái rất khó tìm. Bây giờ con vẫn chưa tốt nghiệp, phải tranh thủ tìm dần đi! Thiếu tiền, con cứ nói với bố mẹ một tiếng! Bố mẹ sẽ lo cho con!"
Tần Kiệt: "..."
Gọi anh về, bàn chuyện bạn gái, e rằng mới là mục đích chính của bố mẹ.
"Kiệt Tử, con ngây ngốc cái gì vậy? Lời mẹ nói, con có nghe vào không?"
"Ừm, con, con nghe rõ rồi. Để đi học lại rồi nói nhé!"
"Đúng đó, con gái ở đại học đều rất đơn thuần! Sau khi bước vào xã hội, suy nghĩ sâu xa hơn nhiều!"
"Mẹ, con biết rồi. Đến lúc đó, con nhất định sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để tìm một đứa con dâu cho mẹ!"
"Mẹ đợi tin tốt từ con đó! Đi nghỉ đi, mẹ đi nấu cơm!"
"Để con nấu cho?"
"Một đứa trẻ như con, biết nấu cơm gì chứ? Nghỉ ngơi đi!"
Tần Kiệt: "..."
Anh vô cùng bất lực.
Vừa nãy mới nói muốn anh nhanh chóng tìm bạn gái, chớp mắt lại bảo anh là đứa trẻ.
Anh còn bé bỏng ở đâu chứ?
Cúi đầu xuống, không nhỏ mà.
Haizz.
Bỏ đi, nếu mẹ đã muốn đích thân xuống bếp thì thôi vậy, đúng lúc anh đang muốn nghỉ ngơi một lát.
Tần Kiệt bước vào phòng, bắt đầu lên mạng.
Reng reng reng!
Đột nhiên, chuông điện thoại anh vang lên.
Anh lấy ra điện thoại nhìn màn hình hiển thị, là Tần Tuyết.
"Em đến thành phố Tùy rồi, sắp ra khỏi tỉnh Sở rồi, có nhớ em không?"
"Đương nhiên là nhớ rồi. Một ngày không gặp như xa cách ngàn thu vậy. Hay là em đừng về quê nữa, năm nay đến nhà anh ăn Tết đi!"
"Đến nhà anh? Nhà anh rộng quá phải không?"
"Không rộng. Hai phòng ngủ một phòng khách!"