155. Chương 155: Chúc mẹ ngủ ngon!

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 155: Chúc mẹ ngủ ngon!

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Mẹ, con muốn hỏi mẹ một chuyện!"
"Hỏi cái gì?", mẹ Tần vừa nói vừa không khỏi để tâm đến Kiệt Tuyết.
"Nếu, con nói là nếu đấy nhé. Sau khi mẹ có 10 triệu tệ, không làm việc nữa thì mẹ có thể sống an nhàn ổn định không?", Tần Kiệt hỏi.
"Đương nhiên không thể!", mẹ Tần không cần suy nghĩ đã trả lời ngay.
"Tại sao ạ?", Tần Kiệt lại hỏi.
"Còn phải nói làm gì? 10 triệu tệ là con số lớn, nhưng miệng ăn núi lở, sớm muộn gì cũng hết!", mẹ Tần giải thích.
"Như vậy không phải đã rõ ràng rồi sao!”, Tần Kiệt mỉm cười, gọt một quả táo cho bố Tần.
"Rõ cái gì chứ? Kiệt Tử, con nói rõ ra xem nào, mẹ không hiểu!", mẹ Tần nghe xong không khỏi ngơ ngác.
"Mẹ, siêu thị Đường Thị đã giảm giá 50% suốt một tuần rồi đúng không?", Tần Kiệt hỏi.
"Đúng vậy. Vì họ giảm giá 50%, nên đã thu hút hơn một nửa khách hàng của siêu thị con qua đó!", mẹ Tần nói.
"Mẹ, họ đã giảm giá suốt một tuần rồi, nếu tiếp tục giảm, mẹ nghĩ họ còn có thể trụ được bao lâu?"
"Cái này...", mẹ Tần bỗng nhiên ngẩn người ra.
"Hơn nữa, trong siêu thị còn có rất nhiều gian hàng của các nhà sản xuất, họ đem hàng ra bán trước, siêu thị không trả tiền, lại cử người đến bán hàng. Giảm giá một hai ngày còn được, nếu giảm giá vô thời hạn, siêu thị có thể trụ được, nhưng còn các nhà sản xuất thì sao? Họ làm thế nào được?"
"Làm kinh doanh đều vì lợi nhuận! Siêu thị Đường Thị muốn dồn ép con, không quan tâm đến lợi ích của nhà sản xuất mà làm bừa. Theo thời gian, các nhà sản xuất sẽ không bằng lòng!"
"Trừ phi siêu thị Đường Thị có thể ra đòn khiến con phải đóng cửa! Đáng tiếc là họ không thể làm được!"
"Vì thế..."
Tần Kiệt lại gọt cho mẹ một quả táo khác: "Xem ra siêu thị Đường Thị đã thu hút không ít khách hàng của con, nhưng họ cũng được cái nọ mất cái kia! Làm ơn mắc oán!"
"Ý con muốn nói là... Siêu thị Đường Thị sẽ không trụ được lâu nữa đúng không?", mẹ Tần cố gắng hiểu ý của Tần Kiệt.
"Vâng, ý của con là vậy! Làm kinh doanh mà, chỉ cần không phá sản là còn cơ hội phản kích, xoay chuyển tình thế! Hơn nữa, nếu phá sản, cũng có thể đứng dậy, thua keo này bày keo khác! Huống chi siêu thị của con trai mẹ chỉ mất ít khách, cũng không chịu thiệt hại nghiêm trọng!"
"Mấy ngày gần đây siêu thị Đường Thị làm ăn thua lỗ! Mẹ, mẹ đừng bận tâm lo lắng nữa. Cũng đừng nghe người ngoài nói gì! Mẹ cứ yên tâm tận hưởng cuộc sống đi!”
Rắc~
Tần Kiệt cắn một miếng táo.
Bố Tần mỉm cười.
"Nghe thấy chưa? Tôi đã nói là đừng cuống cuồng lên rồi mà bà còn kéo con nó đến hỏi cho bằng được! Thật đúng là! Đừng nghĩ linh tinh nữa, ngủ sớm đi, mai còn đi làm!", bố Tần cười cười đi vào phòng ngủ.
"Kiệt Tử, những gì con nói là thật sao?", mẹ Tần vẫn còn chút lo lắng.
"Ừm, đều là thật, mẹ yên tâm đi!", Tần Kiệt gật đầu nói.
"Tốt rồi, tốt rồi! Suýt chút nữa dọa mẹ đó! Không sao là tốt! Nghỉ ngơi sớm đi, mai còn phải đi học đó!", cuối cùng mẹ Tần cũng cảm thấy yên tâm hơn.
"Mẹ, con có một đề nghị!"
"Con nói đi!"
"Mẹ đừng tiết lộ những gì con đã nói với mẹ cho người ngoài biết, cũng đừng nói rằng siêu thị Kiệt Tuyết là của con trai mẹ! Phải giữ bí mật!"
"Chuyện này thì con yên tâm đi, mẹ của con không có ngốc như vậy đâu, ngủ sớm đi!", mẹ Tần nói.
"Vâng! Chúc mẹ ngủ ngon!"
Thấy mẹ Tần bước vào phòng ngủ, cuối cùng Tần Kiệt cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nói anh không lo lắng, chắc chắn là giả.
Nhưng anh cần phải giữ bình tĩnh.
Dù sao anh cũng là người chèo lái siêu thị.
Anh ăn nốt miếng táo trong tay sau đó về phòng ngủ.
Anh lập tức gọi điện thoại cho Tô Nhuệ.
"Giám đốc Tần vẫn chưa ngủ sao?"
"Ừ. Cô thì sao? Ngủ rồi à?"
"Vẫn chưa? Sao vậy? Nhớ tôi à?"
"Khụ khụ ~", Tần Kiệt không muốn chơi bời linh tinh gì với Tô Nhuệ, anh muốn làm mối cho Tô Nhuệ và Châu Phàm.
"Đừng đùa nữa, nói vào chuyện chính nhé! Chuyện tôi giao cô làm đến đâu rồi?"