Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 158: "Cầm gì trong tay chứ?"
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Em mới ngốc đấy, chỗ của tỷ không có quán mì trộn, tìm đâu ra?”
“Cũng đúng, nhưng chỗ tỷ có món bánh bao Goubuli!”
“Anh thích món bánh đó sao?”
“Thích chứ!”
“Kỳ nghỉ tới, tỷ dẫn anh ăn bánh bao hấp Goubuli chính hiệu nhé?”
“Thật không?”
“Dĩ nhiên là thật! Lúc đó, anh còn phải gặp bố mẹ tỷ nữa. Anh là chàng rể tương lai của họ đấy!”
“Aaa, vợ đại nhân, anh mong chờ lắm!”
“Hừm! Xem anh thể hiện thế nào?”
“Không phải chỉ cõng thôi à? Nào, lên đây đi!”
Tần Kiệt bước đến trước mặt Tần Tuyết, cúi người, vỗ vỗ vào lưng anh.
Tần Tuyết bật cười.
“Thế mới được!”
Tần Tuyết leo lên lưng Tần Kiệt, nhẹ nhàng dựa vào lưng anh.
“Xuất phát!”
“Lên đường!”
Một nam một nữ, một đôi tình nhân, thêm một chiếc vali, lại bắt đầu chuyến hành trình.
Đi được một đoạn không xa, kiên trì thêm năm phút nữa.
Vì Tần Kiệt bắt được một chiếc xe.
Sau nửa tiếng, chiếc xe đã đến bên ngoài công viên Dâu Tây của trường Đại học Công nghiệp Hồ.
Thật trùng hợp, vừa xuống xe liền gặp lại Lâu Béo và Dương Liễu.
“Ê? Lâu Béo, Dương Liễu, hai người đã đến rồi ư?”, Tần Kiệt chào hỏi họ.
“Ừm! Quả nhiên là trùng hợp!”, Lâu Béo bước lại gần, lấy ra một gói quà đặc sản.
“Này, đây là đặc sản quê vợ tôi, bên ngoài không mua được đâu nhé, tặng cho cậu và chị dâu này!”
Nghe xong, Tần Tuyết liền đỏ mặt.
Cúi thấp đầu xuống.
Có chút ngại ngùng.
“Em hèm ~”, Tần Kiệt ho khan một tiếng, cầm lấy túi đặc sản, là một túi cau.
“Đùa cái gì vậy, ăn kiểu gì đây? Cứng quá!”
“Ăn rất ngon đấy, đây là đặc sản trên đảo chúng tôi. Khác với tỉnh Tương! Có hương vị nguyên vẹn không chất phụ gia đâu!”, Lâu Béo nói.
“Ồ, vậy sao? Được rồi! Để tôi đưa cho Tuyết Nhi ăn!”, Tần Kiệt đặt vào trong túi Tần Tuyết.
“Tùy cậu. Dù sao của cậu cũng là của chị dâu. Của chị dâu cũng là của cậu! Không sao hết!”, Lâu Béo cười nói.
Mặt Tần Tuyết càng đỏ hơn, đầu cúi thấp hơn nữa thiếu chút vùi hẳn vào bên trong áo rồi.
Giữa ban ngày lại không ngừng gọi người ta là chị dâu, thật đúng là quá xấu hổ rồi.
“Được rồi, được rồi, đừng nói nữa. Ngồi xe lửa cả một ngày cũng mệt rồi, Tuyết Nhi, Dương Liễu, hai người mau vào trong nghỉ ngơi đi! Ngày mai bắt đầu học tập!”
“Vâng!”
Tần Tuyết và Dương Liễu cầm tay nhau cùng đi vào trong công viên Dâu Tây.
“Đừng nhìn nữa, cũng đã vào trong ký túc rồi, cậu vẫn còn nhìn cố!”, Tần Kiệt kéo Lâu Béo đi.
“Ài, Dương Liễu, dù có nhìn trăm lần cũng không chán!”, Lâu Béo khẽ ***** miệng, bộ dạng vô cùng háo sắc.
Bang~
Tần Kiệt đấm vào trước ngực Lâu Béo.
“Cậu đánh tôi làm gì hả?”, Lâu Béo khó hiểu hỏi lại.
“Cậu cũng có được con nhà người ta rồi, nhìn còn chưa đủ sao? Đi với tôi, có chuyện cần nói với cậu đây!”, Tần Kiệt túm Lâu Béo lôi ra ngoài công viên Dâu Tây.
“Có chuyện gì, sao lại gấp thế? Hôm nay mới là ngày khai giảng thôi? Chuyện gì?”, Lâu Béo khẽ than vãn.
“Cậu có muốn kiếm tiền không?”, Tần Kiệt hỏi.
“Kiếm tiền? Muốn, đương nhiên muốn. Hiện giờ không phải mới khai giảng sao? Còn chưa bắt đầu nữa mà! Cậu gấp gáp như vậy làm gì? Chúng ta cũng không phải quá thiếu thốn đâu?”, Lâu Béo nhăn mặt nhíu mày nói.
“Tôi hỏi cậu, giờ là năm mấy rồi?”
“Năm ba rồi, sao vậy?”, Lâu Béo hỏi.
“Cậu còn biết giờ là năm ba à?”, Tần Kiệt gõ vào đầu Lâu Béo: “Sắp sang năm bốn rồi. Sau khi cậu tốt nghiệp, nhỡ trường học muốn thu lại đồ án tái chế phế liệu rồi giao cho người khác làm thì cậu tính làm thế nào?”
“Cái này...không đến nỗi đấy chứ. Hợp tác giữa chúng ta và trường học không phải vẫn tốt sao?”, Lâu Béo có chút nghi ngờ.
“Dù có tốt cũng không phải mãi mãi! Cậu nhớ kĩ này, trên đời này chỉ có cái thuộc về chính mình mới là mãi mãi thôi”.
“Nghe cậu nói như vậy, dường như cũng có lí!”, Lâu Béo gãi gãi đầu: “Vậy cậu nói đi phải làm thế nào?”
“Nhìn thấy các bạn học đi đi lại lại trước mặt không?”
“Thấy rồi? Thì làm sao?”, Lâu Béo không hiểu.
“Nhìn thấy trong tay họ cầm cái gì không?”
“Hành lý đấy! Làm sao? Kiệt Tử, cậu đừng vòng vo nữa, nói thẳng được không? Thật sự không chịu nổi cậu mà, có mỗi câu mà phải ngắt lên ngắt xuống, không mệt à?”