22. Chương 22: Mặc cả

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 22: Mặc cả

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nói xong, Tả Kỳ hi vọng Tần Kiệt sẽ lập tức đồng ý.
Thế nhưng Tần Kiệt lại chẳng có lấy một xu dính túi.
Trước đây, khi cùng Tả Kỳ dạo chơi quanh vườn dâu, anh cũng từng có ý định mua nhà.
Tuy nhiên, để sở hữu mảnh đất ấy, không chỉ tốn tiền mà còn phải thay đổi cách sử dụng đất vốn có.
Vốn dĩ chẳng có tiền lại chẳng có mối quan hệ, anh đành phải bỏ cuộc.
Giờ đây, dù chưa có tiền nhưng thu nhập hàng tháng của anh đã ổn định ở mức sáu mươi nghìn Đài tệ. Vay tiền trả góp đương nhiên chẳng thành vấn đề.
Nhờ vậy, mối lo về mối quan hệ cũng được giải quyết.
Dĩ nhiên, dù vậy tiền vẫn chẳng phải là thứ anh có thể tùy tiện kiếm được, vậy nên bảy triệu vẫn là số tiền quá sức xa xỉ với anh.
Anh lắc đầu nói: “Giám đốc Tả, giá đưa ra của anh chẳng có chút thành ý nào cả. Giá này cao hơn giá thị trường đến bảy mươi đến một trăm bảy mươi mỗi mét vuông, chênh lệch quá lớn. Giám đốc Tả, anh không nghĩ xem tình hình kinh doanh ở phía nam hiện nay thế nào sao? Mấy ai đến đây mua cửa hiệu đâu. Anh nói xem có đúng không?”
“Cái này…”, Tả Kỳ biết trước rằng Tần Kiệt sẽ mặc cả.
Bảy triệu chẳng phải là khoản tiền nhỏ, không thể không mặc cả được.
Nếu cứ thế mà đồng ý, anh ta còn nghi ngờ Tần Kiệt là kẻ lừa đảo nữa.
Tần Kiệt tiếp tục bàn bạc, ba người bên cạnh thỉnh thoảng xen vào cuộc nói chuyện.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh chóng, thế nhưng hai bên vẫn chưa đi đến thống nhất.
Vướng mắc chủ yếu vẫn là vấn đề giá cả.
Tần Kiệt nhất quyết giữ giá sáu triệu, Tả Kỳ cũng không chịu nhượng bộ, cuối cùng đành phải quay sang bàn bạc lại với ba người bạn của mình.
Nhìn thấy bốn người Tả Kỳ đang vội vã thảo luận, Tần Kiệt tự cười một mình.
Không phải anh ép giá quá thấp, mà bởi số tiền bảy triệu kia thật sự quá lớn.
Mỗi tháng sáu mươi nghìn, trừ đi các khoản chi tiêu khác, một năm anh cũng chỉ kiếm được hơn hai trăm nghìn.
Nếu muốn trả hết sạch nợ, thời gian có lẽ sẽ vô cùng dài.
Nếu là sáu triệu, áp lực sẽ giảm đi nhiều.
Hơn nữa, tình hình bán hàng của các cửa hàng phía nam thực sự có phần ảm đạm.
Dù là sáu triệu, Tả Kỳ vẫn kiếm được tiền, chỉ là ít hơn đôi chút mà thôi.
Khoảng mười lăm phút sau, bốn người Tả Kỳ quay trở lại.
Sau khi ngồi xuống, Tả Kỳ nói: “Tần cậu, sáu triệu thực sự là quá ít, thế này đi, hai bên cùng nhượng bộ, sáu triệu tám trăm nghìn, coi như giá hữu nghị, cậu thấy thế nào?”
Phải tốn thêm hơn tám trăm nghìn để có thêm một người bạn?
Vào thời điểm năm hai nghìn lẻ bảy, tám trăm nghìn có thể mua được hai căn nhà rộng một trăm mét vuông ở thành phố Nam Hồ, đương nhiên Tần Kiệt không thể ngu ngốc đến mức đồng ý với lời của Tả Kỳ.
Sau khi suy nghĩ một hồi, Tần Kiệt nói: “Nếu đã là bạn, vậy lấy giá may mắn đi, sáu triệu sáu trăm sáu mươi nghìn, thế nào, được không?”
“Sáu triệu sáu trăm sáu mươi nghìn?”
Tả Kỳ và ba người bạn của mình xì xào bàn bạc rồi đi đến quyết định.
Tả Kỳ nói: “Được, vậy thì sáu triệu sáu trăm sáu mươi nghìn đi, nghe theo lời cậu Tần, sáu sáu là con số may mắn! Nếu có thể, bây giờ chúng ta ký hợp đồng luôn.”
Sau khi bàn bạc thêm một hồi, hai bên quyết định ký trước một bản hợp đồng sơ bộ.
Bởi lẽ hiện tại Tần Kiệt thật sự không có tiền.
Tổng tiền là sáu triệu sáu trăm sáu mươi nghìn, trả trước hai mươi phần trăm, tức là một triệu ba trăm ba mươi nghìn. Tần Kiệt không thể trả ngay được, anh cần thời gian để chuẩn bị.
Hơn nữa, tòa nhà Thái Tử vẫn chưa hoàn thiện, mọi công trình phụ trợ sẽ mất ít nhất hai tháng để hoàn thiện, và mất ba tháng để chính thức đi vào hoạt động.
Tả Kỳ và những người khác cũng không vội, đôi bên đạt được thỏa thuận và cho Tần Kiệt hai tháng để chuẩn bị tiền.
Sau khi ký thỏa thuận ban đầu, Tần Kiệt và bốn người Tả Kỳ trò chuyện thêm một lúc rồi rời khỏi tòa nhà Thái Tử.
Lúc này đã là hơn năm giờ chiều.
Về đến trường, đã gần sáu giờ.
Vừa mở cửa ký túc xá, Trương Lâu béo liền bước tới.
Biểu cảm của cậu ta vô cùng nghiêm túc.
Không chỉ cậu ta, Khương Tiểu Nha và Vương Tinh cũng đều có cùng một thái độ nhìn về phía anh.
“Sao vậy?”, Tần Kiệt đóng cửa rồi hỏi.
“Kiệt tử, cậu có biết chiều nay là tiết học của ai không?”, Trương Lâu béo hỏi.
“Biết chứ, chẳng phải tiết kế toán của thầy Hoa sao, có chuyện gì à?”, vừa nói Tần Kiệt như chợt nghĩ ra điều gì, đột nhiên vỗ đầu chỉ vào Trương Lâu nói: “Tên béo chết tiệt này, sao cậu không điểm danh giúp tôi?”
“Cậu nói xem?”, Trương Lâu béo nhún vai, vươn hai tay ra vẻ chết trân.
“Lâu béo, cậu đúng là không có nghĩa khí!”, Tần Kiệt đau đầu nói.
Thầy Hoa là giáo sư nghiêm khắc nhất trong khoa, tiết học của ông ấy chẳng ai dám trốn học mà không may bị điểm danh, chắc chắn sẽ phải học lại.
Tần Kiệt chỉ chăm chăm nói chuyện với Tả Kỳ về việc mua lại tòa nhà mà quên mất việc phải lên lớp.
Giờ nghe Trương Lâu béo nói, anh mới sực nhớ ra, thật sự là trễ rồi.
“Xong rồi xong rồi, lần này thật sự tiêu rồi, phải học lại là cái chắc”, Tần Kiệt tức giận nói.
“Kiệt tử, chuyện này ấy à, cậu không thể trách Lâu béo được. Không chỉ cậu ấy, hai người chúng tôi cũng chẳng thể làm gì. Cậu không phải không biết tính thầy Hoa. Chẳng ai dám mạo hiểm trong giờ của thầy ấy đâu. Một khi bị phát hiện, sẽ bị thông báo toàn trường, lúc ấy sẽ rất rắc rối”, Vương Tinh đi đến nói.
“Đúng vậy, Kiệt tử, hôm nay cậu không đến lớp thật sự quá liều rồi, hay là cậu đi tìm thầy Hoa đi, xin xỏ vài câu xem thế nào!”, Khương Tiểu Nha nói.
“Chỉ có thể như vậy thôi!”, Tần Kiệt lắc đầu, có vẻ vô cùng bất lực.
Kiếp trước, tuy rằng anh không có thành tích xuất sắc nhất lớp nhưng chưa bao giờ trốn học cả.
Đây là điều khiến anh tự hào nhất trong cuộc đời mình.
Thế nhưng anh không ngờ rằng, chỉ sau nửa tháng tái sinh, anh lại cúp học.
Điều ấy đã phá vỡ thói quen của anh.
Trong một thời gian dài, anh sẽ cảm thấy vô cùng có lỗi với bố mẹ.
“Kiệt tử, cậu nghỉ ngơi sớm đi, nghĩ xem ngày mai lên xin thầy Hoa như thế nào”, Trương Lâu béo nói.
“Ừm, tôi hiểu rồi! Cảm ơn các cậu nhé!”, Tần Kiệt cười nói rồi cầm chậu và khăn tay đi vào phòng tắm.
Ào ào!
Nước chảy xiết!
Không ngừng dội lên người Tần Kiệt.
Nó khiến đầu óc anh tỉnh táo hơn hẳn, vừa tắm anh vừa nghĩ không biết nên thương lượng với thầy Hoa như thế nào.
Nghe tiếng nước chảy, Vương Tinh, Khương Tiểu Nha và Trương Lâu béo nhìn nhau lắc đầu lo lắng thay cho Tần Kiệt.
Cậu ấy đã bị giáo sư nghiêm khắc nhất khoa để ý rồi.
Muốn thuyết phục thầy ấy e rằng khó hơn lên trời.
Môn kế toán này, chắc chắn Tần Kiệt phải học lại.
Cho dù thi lại, cũng sẽ để lại một vết nhơ. Thật đáng hổ thẹn mà.
Thế nhưng bọn họ không biết rằng, sở dĩ Tần Kiệt không vội vàng trở lại trường học là bởi anh đang bận thương lượng việc mua lại cửa hàng.
Dù có thể sẽ thất bại.
Nhưng anh đã mất cả buổi chiều để thương lượng một thương vụ trị giá sáu triệu sáu trăm sáu mươi nghìn.
Hai tầng cộng thêm một nửa tầng hầm của nhà để xe.
Sau năm hai nghìn lẻ tám, sẽ có một sự bùng nổ bạo phát.
Đến lúc ấy, nó sẽ không chỉ có giá sáu triệu sáu trăm sáu mươi nghìn nữa.
Sau khi cả ba lầm bầm với nhau một lúc, họ mới ai về giường nấy.
Tần Kiệt vẫn đang trong phòng tắm, nghĩ cách đối phó với thầy Hoa.
Làm thế nào để thầy ấy không đánh trượt mình.
...
---------------------------