Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 28: Lợi nhuận gấp 17 lần
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Hoàng Chí Viễn, mau mở ti vi lên xem chuyện gì vừa xảy ra thế?"
Giám đốc Tô có vẻ choáng váng, lắc đầu khó nhọc rồi giục Hoàng Chí Viễn.
"Dạ vâng!"
Hoàng Chí Viễn lập tức bật ti vi lên.
Quả nhiên, cổ phiếu ST vốn bị đình chỉ giao dịch suốt một năm nay bỗng nhiên tăng vọt.
Thật khó tin nổi.
Cổ phiếu ST được gọi là vậy bởi nó ngập trong nợ nần, không thể sinh lời nên buộc phải ngừng giao dịch.
Hơn nữa, nghe nói cổ phiếu ST của Lăng Quang còn phải gánh khoản nợ khổng lồ lên tới 700 triệu nhân dân tệ. Các cổ đông đã nhiều lần tái cấu trúc nhưng vẫn vô hiệu quả.
Thế nhưng hôm nay, nó lại tăng vọt không ngừng.
Hoàng Chí Viễn và giám đốc Tô đều muốn biết chuyện gì đã xảy đến với cổ phiếu ST Lăng Quang.
Chỉ trong chốc lát, họ đã tìm được câu trả lời.
Các cơ quan chức năng thành phố Hồ Đồng và các cổ đông lớn của tập đoàn vật liệu xây dựng Hudong đã hợp tác, không chỉ giải quyết xong khoản nợ xấu mà còn rót một khoản tiền lớn để mua lại 49% cổ phần của công ty Bê tông Hudong YangShan.
Công ty TNHH Bê tông Hudong Pulong chiếm 50% cổ phần, còn công ty TNHH xây dựng Hudong Armstrong chiếm 20% cổ phần.
Ba khối tài sản này được định giá tới 111 triệu nhân dân tệ.
Khi đem số tài sản này đi định giá, giá trị thực của nó trong tương lai chắc chắn sẽ vượt xa 111 triệu.
Dưới sự thay đổi chóng mặt này, cộng thêm cổ phiếu Lăng Quang bị đình chỉ đã hơn một năm rưỡi, hôm nay là ngày 26, đúng lúc chỉ số chứng khoán sụt giảm mạnh, nên cổ phiếu ST Lăng Quang mới có thể phục hồi ngoạn mục như vậy.
Hiện tại, giá cổ phiếu ST Lăng Quang đã nhảy vọt từ 1,21 nhân dân tệ lên tới 4 nhân dân tệ.
Không uổng công hai người theo dõi ti vi từ đầu, cuối cùng giá cổ phiếu cũng tăng thêm được 1 tệ.
Biên độ biến động của nó khiến người khác phải kinh ngạc.
Giám đốc Tô và Hoàng Chí Viễn xem xong thì trố mắt nhìn nhau, không tin nổi đây là sự thật.
Họ cứ ngỡ mình đang mơ.
Hai người nhìn nhau đầy ngạc nhiên, không biết phải nói gì.
Một tin tức chấn động như vậy mà những chuyên gia trong ngành như họ lại không hề hay biết.
Tần Kiệt chỉ trong nháy mắt đã mua cổ phiếu ST Lăng Quang, và cổ phiếu ấy lại tiếp tục tăng.
Liệu có phải chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Lúc này, trên màn hình lớn, giá cổ phiếu ST Lăng Quang vẫn không ngừng tăng.
Đồng thời, hàng loạt nhà đầu tư cuồng loạn đổ xô mua vào, khiến giá cổ phiếu càng lúc càng tăng vọt.
Nếu nói về khả năng sinh lời, họ thua xa Tần Kiệt.
Giám đốc Tô lặng lẽ nhìn về phía Tần Kiệt.
Không biết từ bao giờ, Tần Kiệt đã tự rót cho mình một cốc nước nóng, từ từ uống từng ngụm nhỏ, thưởng thức những con số trên màn hình lớn.
Dáng vẻ điềm nhiên, không màng đến thế sự của anh khiến người ta không khỏi kinh ngạc, như thể trời sập cũng không hề sợ hãi.
Giám đốc Tô ngẩn người.
Chẳng lẽ Tần Kiệt có thông tin nội bộ?
Nếu không, sao anh dám bỏ ra 1,2 triệu nhân dân tệ để đầu tư vào cổ phiếu ST Lăng Quang?
"Ôi! Giám đốc Tô tới lúc nào vậy? Đến xem thử cổ phiếu tôi chọn như thế nào? Chắc chắn sẽ không làm cô thất vọng chứ?", Tần Kiệt vẫy tay nói.
"..."
Thất vọng?
Cổ phiếu đã tăng gấp mấy lần, làm sao có thể thất vọng được chứ?
Chắc chắn anh đang trêu chọc mình.
Giám đốc Tô liếc mắt một cái, cười ngọt ngào bước tới.
"Anh Tần quả nhiên có đôi mắt tinh tường. Anh có thông tin nội bộ phải không, hay là...", giám đốc Tô hỏi dò.
"Thông tin nội bộ?", Tần Kiệt nhìn cô ta: "Có khả năng như vậy sao?"
"A, ngại quá, tôi nói sai rồi!", giám đốc Tô thấy Tần Kiệt không muốn tiết lộ bèn vội vàng xin lỗi.
Tần Kiệt cười nhạt: "Không sao. Nói tới đây, tôi còn phải cảm ơn giám đốc Tô đã mở tài khoản cho tôi. Khi mọi việc xong xuôi, tôi muốn mời cô một bữa! Chỉ là tôi không biết cô có rảnh không?"
"Rảnh, đương nhiên là rảnh rồi! Tôi mơ còn chẳng được nữa là!", giám đốc Tô nhìn Tần Kiệt, chỉ mong có thể cùng anh dùng bữa.
Cô rất muốn tìm hiểu thêm về chàng trai trước mặt mình.
Mới hai mươi tuổi đầu đã quyết đoán như vậy, rốt cuộc anh có lai lịch như thế nào nhỉ?
Anh thật sự vô cùng bí ẩn.
Cô ta cũng là chuyên gia trong ngành, có thể lăn lộn đến vị trí giám đốc không phải nhờ danh tiếng suông.
Mà nhờ thực lực của bản thân.
Nhưng Tần Kiệt đã làm được điều đó.
Cho đến giờ, giá cổ phiếu vẫn chưa có dấu hiệu sụt giảm, thật không thể tin nổi...
Nếu có thể, cô cũng muốn mua một ít.
Đáng tiếc vì đạo đức nghề nghiệp nên cô không thể làm vậy.
"Đã tăng lên 8 tệ rồi! Anh Tần còn muốn tiếp tục mua vào nữa không?", Hoàng Chí Viễn có chút bàng hoàng, nhịp tim đã trở lại bình thường, nhưng anh vẫn không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Từ đầu đến giờ, anh vẫn nghĩ cổ phiếu ST Lăng Quang vô dụng, sợ giá nó sẽ tụt dốc.
"Không cần!"
Tần Kiệt lắc đầu, lại nhấp một ngụm nước nóng: "Chờ một chút!"
"Vâng, được ạ!"
Hoàng Chí Viễn thốt lên một tiếng rồi tiếp tục chăm chú nhìn màn hình.
Một giờ trôi qua.
Sắp đến giờ đóng cửa phiên giao dịch buổi sáng.
Giá cổ phiếu ST Lăng Quang đã chạm ngưỡng 17 tệ.
"Bán hết toàn bộ cho tôi, không chừa một cái gì!"
Đột nhiên, Tần Kiệt lên tiếng.
"Hả?", Hoàng Chí Viễn kinh ngạc.
Anh ta chưa kịp phản ứng.
Lúc đầu, anh lo lắng cổ phiếu sẽ tụt giá, nhưng dần dần thấy giá cổ phiếu không ngừng tăng, không còn dấu hiệu hạ nhiệt, Hoàng Chí Viễn cũng không còn lo lắng mà còn hy vọng Tần Kiệt sẽ giữ thêm được một thời gian, như vậy anh sẽ kiếm được nhiều tiền.
Lúc đó, tiền hoa hồng của anh ta cũng kiếm được không ít.
Ai ngờ vừa tăng lên 17 tệ, Tần Kiệt đã muốn bán sạch.
"Anh Tần, giá cổ phiếu vẫn đang tăng mà..."
"Tôi nói anh bán thì anh bán, sao lại nhiều lời như vậy? Nếu không làm được thì tôi đổi người khác!", Tần Kiệt quát lên.
"Hả? Vâng, vâng, tôi, tôi lập tức bán, lập tức bán ạ..."
Vừa nghe đến chuyện đổi người, Hoàng Chí Viễn sợ hãi.
Anh ta đã bỏ công cả buổi sáng, đột nhiên bị đổi, thế chẳng phải công sức của anh ta đổ sông đổ biển sao.
Dĩ nhiên anh ta không muốn điều đó.
Tần Kiệt muốn bán thì bán, dù sao tiền hoa hồng của anh ta kiếm được cũng không ít.
Chỉ trong nháy mắt, khi bán tháo toàn bộ cổ phiếu, giá đã đạt tới 17,89 tệ.
Suýt chút nữa đã đạt 18 tệ.
Giá mua vào là 1,21 tệ, bán ra là 17,89 tệ, tổng cộng hơn 990.000 cổ phiếu, tức là hơn 16,5 triệu nhân dân tệ, gấp gần 17 lần lợi nhuận gốc.
Hoàng Chí Viễn thực sự bị choáng.
"Ôi, mau nhìn xem, giá cổ phiếu đã giảm rồi?", đột nhiên giám đốc Tô kêu lên.
Hoàng Chí Viễn quay đầu nhìn màn hình.
Sau khi đạt 18 tệ, đà tăng của cổ phiếu yếu dần và bắt đầu giảm.
Xem ra không còn dấu hiệu tăng nữa.
Cái này...
Hoàng Chí Viễn và giám đốc Tô nhìn về phía Tần Kiệt.
Tần Kiệt vẫn đang nhấp ngụm nước nóng, điềm nhiên như không.
Không ngoài dự đoán, dường như mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay của anh.
Hai người nhìn nhau ngơ ngác, không khỏi kinh ngạc.
Nếu anh không có thông tin nội bộ, ai tin được chứ?
Nhưng nếu anh thật sự không có thông tin nội bộ, thế chẳng phải anh là thần cổ phiếu sao?
Biết trước giá cổ phiếu ST Lăng Quang sẽ tăng đã khó, nhưng biết trước giá cổ phiếu sẽ chạm 17,89 tệ, sắp đạt 18 tệ, thì không phải chuyện dễ dàng, anh phải thực sự có bản lĩnh.
Điều này...
Thật không thể tin nổi.
Chẳng lẽ người đàn ông này là thần cổ phiếu tái thế sao?
Giám đốc Tô ngoài chấn động ra không nghĩ được điều gì khác.
Cô nhìn Tần Kiệt với ánh mắt đầy tò mò.
Tần Kiệt trong mắt cô càng ngày càng thần bí.
Anh đã khơi dậy sự tò mò trong lòng cô.
Tinh tinh tinh
Một lát sau, Tần Kiệt nhận được thông báo.
Hơn 16 triệu nhân dân tệ đã được chuyển vào tài khoản của anh.
Từ giờ phút này, anh đã trở thành một triệu phú.
Vào năm 2007, triệu phú vẫn thuộc tầng lớp trung lưu.
Giờ đây, anh đã trở thành một triệu phú, một người giàu có thực sự.
Cảm giác có tiền mới thật sự sung sướng!
"Giám đốc Tô, sắp tan làm rồi, chúng ta đi đâu ăn cơm đây?", Tần Kiệt cười hỏi.
- ---------------------------