Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 299: "Đừng đánh, tôi chịu trói đây!"
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 299 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Haha, cậu không cần lo lắng đâu, chúng tôi chỉ mời cậu đến nói chuyện thôi, chẳng phải bắt cóc cậu đâu!”, Tần Kiệt cười.
“Nói chuyện thôi, thế sao mày lại trói tao? Lúc trước ở gần nhà, mày còn đánh ngất tao nữa, có kiểu nói chuyện đàng hoàng như thế à?”, Đường Ba hỏi.
“Haha, nói chuyện đương nhiên phải vui vẻ chút mới hứng thú chứ, không thế thì buồn chết à?”, Tần Kiệt tiến lại gần.
“Cậu yên tâm, tôi sẽ không hại cậu đâu. Tôi chẳng phải bọn bắt cóc thật sự, tôi chẳng có hứng thú đâu”, Tần Kiệt nói.
“Đừng nói nhảm nữa! Muốn nói chuyện thì trước tiên phải cởi trói cho tao, không thì đừng hòng!" Đường Bân hét lên.
“Mẹ kiếp! Cậu vẫn còn vênh mặt lên được hả? Cậu không tin tôi sẽ xử lý cậu à?”, Trương Lâu bước tới, trợn mắt tức giận.
“Cậu… cậu định làm gì? Đừng dại dột! Tôi nói cho cậu biết, tôi không sợ cậu đâu!”, Đường Ba hoảng sợ.
“Ôi, đồ con rùa, cậu còn lì lắm hả? Được, cậu không sợ tôi đúng không, vậy hôm nay tôi sẽ chơi với cậu!”
Trương Lâu xắn tay áo, chỉnh quần, nắm chặt hai bàn tay, từng bước tiến tới.
Tần Kiệt đứng im lặng bên cạnh, quan sát.
Đường Ba hoảng hốt.
“Cậu giỏi thì cởi trói đi, tôi đấu với cậu!”
“Trời ơi, cậu cũng gan lắm nhỉ, được, tôi cởi trói cho cậu!”
Quả nhiên, Trương Lâu làm theo lời nói.
Cậu ta không hề quan tâm đến việc Đường Ba có thể chạy thoát hay không.
Bên ngoài vẫn có người canh chừng.
Điện thoại và mọi thứ trên người Đường Ba đều bị tịch thu, muốn gọi điện cũng không được, đừng nói đến chuyện chạy trốn.
Đường Ba sững sờ, không ngờ Trương Lâu lại thật sự cởi trói cho mình.
Thật sự cởi trói luôn à?
Cần thiết thế chứ?
Trương Lâu cởi trói xong, ngoắc ngoắc ngón tay với Đường Ba: “Đứng lên đi!”
“Tôi…”
Đường Ba sợ hãi nhìn thân hình vạm vỡ của Trương Lâu.
Trương Lâu nặng hơn 100 cân đấy, nếu đánh nhau thật thì cậu ta không phải là đối thủ, có thể bị đánh tan tành.
Lúc này, Đường Ba thật sự hối hận rồi.
“Cậu mau đứng dậy đi, nghe không? Mau lên!”. Trương Lâu giục giã.
Đường Ba run rẩy đứng dậy.
Trương Lâu tung ra một đấm, Đường Ba không đỡ được, ngã xuống, đúng như lời cậu ta nói, có nghĩa là tự đánh vào mặt mình, có nên đứng dậy không đây?
Tiến thoái lưỡng nan.
“Khốn kiếp, cậu coi tôi là trò đùa à? Cậu bảo tôi cởi trói, tôi cởi rồi, cậu lại ngồi lì không động đậy. Tôi đánh chết cậu!”
Nói xong, Trương Lâu vung ra một đấm.
Bàn tay Trương Lâu toàn thịt, mắt thường cũng thấy to hơn bàn tay Đường Ba, bàn tay to như thế sẽ giết chết Đường Ba mất.
Đường Ba hoảng đến mức trên trán đổ mồ hôi lạnh.
“Đừng đánh, tôi chịu trói đây!”
Vừa dứt lời, nắm đấm của Trương Lâu dừng lại trước mặt Đường Ba chỉ còn nửa phân.
Trái tim đang loạn của Đường Ba cuối cùng cũng đập trở lại bình thường, may mà cậu ta nói kịp thời, nếu không thì mặt cậu ta sẽ vỡ tan, chẳng ra thể thống gì.
“Nhưng cậu là người chủ động yêu cầu bị bắt cóc đấy nhé, chẳng phải chúng tôi”, Trương Lâu nói.
“Ừ, là tôi chủ động yêu cầu bị bắt cóc, chẳng liên quan đến các cậu!”, Đường Ba gật đầu.
“Không được, cậu phải thề đi, không thế thì người ngoài sẽ cho rằng chúng tôi chủ động bắt cóc cậu”, Trương Lâu nói.
“Được, tôi xin thề. Tôi, Đường Ba chủ động yêu cầu bọn họ bắt cóc tôi, chẳng liên quan gì đến người khác. Nếu nói sai thì sẽ bị sét đánh, ra đường bị xe đâm chết, ăn cơm bị nghẹn chết, có bạn gái thì bị chơi đùa đến chết, chơi game bị đột tử, như thế đã được chưa? Tôi thật sự chủ động yêu cầu bị bắt cóc! Tôi cầu xin cậu đấy, được chưa?”
Đường Ba thật sự sợ rồi, không thề không được.
Cậu ta không muốn bị Trương Lâu đánh cho tơi tả, lợi bất cập hại, chỉ là thề thôi mà, có gì ghê gớm đâu, thời đại này còn tin quỷ thần gì, thề thì thề, chẳng làm sao.
“Kiệt tử, ghi âm xong chưa?”, Trương Lâu hỏi.
“Ừ, xong rồi!”, Tần Kiệt nói.