Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 30: Tình địch chốn trường đại học
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trung tâm thiết kế đường Trung Nam là một con đường thiết kế nổi tiếng ở thành phố Hán.
Tần Kiệt chạy tới chạy lui cả buổi sáng, trao đổi với mấy công ty thiết kế, nhưng kết quả không được như mong đợi, thậm chí còn khá xa rời những gì anh tưởng tượng.
Dù là phương án sát sao nhất, anh vẫn cảm thấy lỗi thời, thiếu tính thời thượng, không thực sự phù hợp với định vị về khu vui chơi thể thao trong tâm trí anh.
Không còn cách nào khác, Tần Kiệt đành đến khoa Thiết kế trường Đại học thành phố Hán để tìm kiếm người có thể đáp ứng mong muốn của mình.
Sáng hôm sau, Tần Kiệt thức dậy sớm, bắt taxi đến trường Đại học thành phố Hán.
Anh gặp gỡ và trao đổi với một số sinh viên ưu tú của khoa thiết kế Hán Thị.
Sau khi lựa chọn, anh chọn ra mười sinh viên ưu tú phù hợp nhất và hẹn họ sáng thứ bảy đến tòa nhà Thái Tử Nam Hồ để khảo sát thực tế.
Xong việc, Tần Kiệt vội vàng quay trở lại đại học Công nghiệp Hồ.
Vừa bước qua cổng, anh nhận được cuộc gọi của Trương Lâu béo.
"Kiệt Tử, cậu đang ở đâu vậy?" – giọng Trương Lâu béo trong điện thoại có chút lo lắng, khiến Tần Kiệt chú ý.
"Tôi vừa từ ngoài về, sao thế? Có phải chuyện thu gom phế liệu gặp rắc rối không?" – Tần Kiệt dò hỏi.
"Không liên quan đến thu gom phế liệu…"
"Uhm. Không có thì tốt!" – Tần Kiệt thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng là chuyện liên quan đến cậu!" – Trương Lâu béo nói tiếp: "Cậu mau chóng về ký túc xá đi, Đường Ba bên khoa tài chính đang tìm cậu đó!"
"Đường Ba?" – Tần Kiệt đã từng nghe qua cái tên này.
Cái tên này nổi tiếng trong khoa tài chính.
Nghe nói sau khi vào đại học, năm nào cậu ta cũng nhận được học bổng, thành tích đứng nhất lớp, là học bá thực thụ.
Nhưng Tần Kiệt chưa từng qua lại, trò chuyện với Đường Ba bao giờ.
Nhiều nhất chỉ là thỉnh thoảng gặp nhau ở lớp học môn chung.
Vậy cậu ta đến tìm mình để làm gì?
"Ê béo, cậu đợi chút, tôi về bây giờ đây!"
"Ok!"
Mười phút sau, Tần Kiệt về đến gần ký túc xá.
Từ xa, anh thấy Đường Ba đứng một mình bên ngoài ký túc xá, mặc áo sơ mi trắng xắn nửa tay kết hợp với quần tây và giày da đen, trông càng giống như một doanh nhân thành đạt.
Tần Kiệt bĩu môi, nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Trương Lâu béo hay bất kỳ người quen nào khác, anh bước nhanh về phía Đường Ba.
"Cuối cùng thì cậu cũng về!" – giọng điệu Đường Ba có chút lạnh lùng.
Shit!
Tần Kiệt không khỏi khó chịu.
Giọng điệu này rõ ràng là đang lên mặt với mình. Nhưng mình có làm gì phạm đến Đường Ba đâu?
"Có chuyện gì nói nhanh lên, chạy vạy cả buổi sáng rồi, tôi muốn về ký túc xá tắm rửa!" – Tần Kiệt tỏ vẻ sốt ruột.
Nghe vậy, sắc mặt Đường Ba càng thêm khó coi.
Hôm nay, để áp đảo Tần Kiệt, cậu ta cố ý ăn mặc chau chuốt, mong rằng vừa gặp mặt sẽ có thể tác oai tác quái.
Thế nhưng Tần Kiệt không hề khiếp sợ, ngược lại còn tỏ ra khó chịu.
Đường Ba nghiêm mặt: "Tần Kiệt, tôi muốn nói chuyện với cậu về chuyện lớn đời người!"
"Chuyện lớn đời người?" – Tần Kiệt ngạc nhiên, tò mò hỏi: "Chẳng lẽ tôi không quen cậu, có chuyện lớn đời người gì để bàn chứ?"
Đường Ba chắc chắn rằng mình không thể áp đảo Tần Kiệt dựa vào khí chất bề ngoài, sắc mặt cậu ta lạnh lùng, nói: "Cậu để tôi nói đã, tôi nói thẳng ra nhé. Cậu cũng đừng nói là tôi nói thẳng, khó nghe!"
"Bớt nói nhảm đi, tôi phải về ký túc tắm rửa đây!" – Tần Kiệt không kiên nhẫn thúc giục.
"Theo tôi được biết, gia cảnh nhà cậu rất bình thường. Tuy rằng bố cậu là công nhân xí nghiệp nhà nước, nhưng chỉ là một công nhân phổ thông. Mẹ cậu cũng chỉ là nhân viên dọn dẹp cho một công ty, có thể chu cấp cho cậu học xong đại học loại 3, bố mẹ cậu cũng coi như là đã cố hết sức rồi!"
"Cứ coi như là bố cậu làm việc tốt, sau khi cậu tốt nghiệp được thăng chức, tôi đoán cùng lắm bố cậu chỉ là tổ trưởng mà thôi. Tiền lương một năm được 60 ngàn tệ đã là tốt lắm rồi!"
"Hơn nữa, so với tôi, cả về học thức và ngoại hình, cậu đều thua xa, sau khi tốt nghiệp, dựa vào gia thế của tôi, tìm được một công việc tốt dễ hơn cậu nhiều!"
"Còn có…" – Tần Kiệt kiên nhẫn nghe Đường Ba nói một hồi.
Lúc thì cậu ta khoe điều kiện nhà mình tốt như thế nào, lúc thì nói bản thân có ngoại hình của Phan An, tài năng của Đường Bá Hổ.
Tất cả đều là những lời khoe khoang vô nghĩa.
Đồng thời, cậu ta cũng không quên chế nhạo anh.
Cậu ta nói điều kiện nhà anh không tốt, ngoại hình thì cũng không ra gì, học không giỏi thành tích không tốt…
Tóm lại, Đường Ba tự tâng bốc mình và hạ thấp giá trị con người anh.
Nghe cậu ta nói một hồi, Tần Kiệt không có hứng thú nghe tiếp, anh ngáp một cái, ngắt lời: "Tôi nói này Đường Ba, cậu khoe khoang tự xưng là có tài năng của Đường Bá Hổ. Cậu lảm nhảm nói cả buổi rồi, rốt cuộc cậu có ý gì, tôi van cậu nói thẳng ra đi có được không? Tôi thật sự phải về tắm rửa đây, không có thời gian rảnh rỗi đứng phơi nắng với cậu."
Đường Ba sửng sốt một chút, sau đó lập tức nén cơn giận, nói: "Tôi nói nhiều như vậy, chỉ có một mục đích. Chính là hy vọng cậu tránh xa Tần Tuyết ra một chút, bởi vì cậu không xứng với Tần Tuyết!"
Tần Kiệt: "…"
F*ck.
Nói cả nửa ngày.
Hóa ra đến đây là vì Tần Tuyết.
Nói như vậy có lẽ Đường Ba đang yêu thầm Tần Tuyết.
Cậu ta coi anh là tình địch.
Thú vị đấy.
Tần Kiệt đứng thẳng lưng, nhìn thẳng vào Đường Ba, một lúc lâu sau anh mới cười nhạo: "Cậu có biết dáng vẻ cậu nói chuyện ban nãy, giống cái gì không?"
"Giống cái gì?" – Đường Ba hỏi.
"Bà Vương bán dưa, mèo khen mèo dài đuôi!" – Tần Kiệt vừa cười vừa nói.
"Shit. Bố mày…" – nói xong, Đường Ba tức giận giơ nắm đấm muốn đánh Tần Kiệt.
Nhưng ngay khi nắm đấm vừa giơ lên liền dừng lại giữa không trung.
Bởi vì cậu ta nhớ ra đây là bên ngoài ký túc xá, chỗ này chỉ cách ký túc xá một hàng rào sắt, một khi động tay động chân bị người khác nhìn thấy thì sẽ gây ảnh hưởng không tốt.
"Không phải cậu muốn đánh tôi sao? Sao lại không đánh nữa? Giơ nắm đấm lên rồi, không đánh không được đâu. Đánh đi. Tôi kêu cậu đánh tôi đi" – đương nhiên Tần Kiệt nhìn thấu tâm tư của Đường Ba, anh duỗi cổ ra, khiêu khích Đường Ba.
Đường Ba vô cùng xấu hổ.
Đâm lao thì phải theo lao.
Nếu như có thể dùng ánh mắt để giết người thì bây giờ ánh mắt của cậu ta đủ để lập tức giết chết Tần Kiệt.
Cái tên Tần Kiệt này thật không biết xấu hổ.
Còn vô lại nữa.
Phẩm chất đạo đức quá kém.
Sao Tần Tuyết lại có thể hẹn hò với một kẻ vô đạo đức như Tần Kiệt chứ.
Thật ghê tởm.
Đường Ba nghiến răng nghiến lợi.
Tần Kiệt ngẩng đầu nhìn Đường Ba đang vô cùng tức giận, anh cảm thấy rất vô vị.
Anh ngáp một cái, nói câu tạm biệt sau đó đi về ký túc xá.
Anh vốn cho rằng Đường Ba còn dám động chân động tay nữa chứ.
Kết quả cậu ta lại không dám làm gì.
Còn khoe khoang là mình có tài năng của Đường Bá Hổ.
Tài năng cái rắm.
Người đàn ông thật sự có tài, có bản lĩnh khi đối mặt với tình địch.
Hoặc là trực tiếp vung một đống tiền ra, dùng tiền để loại bỏ tình địch, dùng tiền để mở đường.
Hoặc là cùng lúc dùng cả sự uy nghiêm và lòng bao dung của mình để xử lý tình địch.
Nhưng tên ngốc Đường Ba thì sao chứ?
Vừa bắt đầu đã khoe khoang điều kiện gia đình, thành tích, ngoại hình của mình với anh.
Cậu ta còn đứng khoe khoang một mình, thế mà không kéo mấy bạn nữ đến làm khán giả quần chúng.
Loại người có chỉ số IQ như vậy còn muốn theo đuổi Tần Tuyết sao?
Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Thôi về tắm rửa rồi đi ngủ vậy.
Một lát sau, Tần Kiệt về đến ký túc xá.
Chỉ còn lại một mình Đường Ba đứng bên ngoài ký túc xá, khuôn mặt cậu ta gần như tái xanh vì tức giận.
Tần Kiệt không biết những thứ này.
Đi đến hành lang ký túc xá, dòng suy nghĩ của anh quay lại chuyện thiết kế và trang trí tòa nhà Thái Tử…