Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 301: Mục đích gì đây?
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 301 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cần tôi giở thêm trang thứ ba không?”, Tần Kiệt cười hỏi.
“Hừ! Tôi không biết anh nói cái gì. Bức ảnh ấy chắc chắn là do anh nhờ người chỉnh sửa, định hãm hại tôi! Sao tôi phải tin chứ?”, Đường Ba vẫn ngoan cố không chịu nhận.
“Hừ, anh thật không chịu nhận à?”, Tần Kiệt nói.
“Đúng, chẳng phải tôi, sao phải nhận?”, Đường Ba lạnh lùng: “Anh tưởng tôi dễ lừa à? Để anh lừa một lần rồi còn lừa lần hai à?”
“À, hóa ra anh nghĩ thế! Được, tôi hiểu ý anh rồi!”, Tần Kiệt chợt tỉnh ngộ, anh đưa tay ra: “Lâu béo, đưa cái đó đến đây!”
“Cái đó?”
Tim Đường Ba chợt đập mạnh: “Anh còn định lấy gì nữa?”
“Đừng căng thẳng! Không có gì đâu!”
Tần Kiệt mỉm cười, nụ cười của anh rất tươi.
Nhưng nghe vào tai Đường Ba lại khiến cậu ta cảm thấy có gì đó không ổn.
Chẳng bao lâu, Lâu béo mang đến một cái hộp, một đôi găng tay và một cái búa.
Khi nhìn thấy cái búa, sắc mặt Đường Ba biến sắc.
“Anh, anh định dùng búa làm gì?”, Đường Ba vội hỏi.
“Đừng vội vàng! Tôi sẽ không làm anh bị thương đâu!”
Tần Kiệt nói rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến tim Đường Ba đập thình thịch.
Cậu ta suy nghĩ mãi vẫn không đoán ra Tần Kiệt định làm gì.
Lúc này, Tần Kiệt bắt đầu đeo găng tay.
Đó là đôi găng tay trắng tinh, chưa hề bị dính bẩn.
Chỉ nhìn qua cũng biết là vừa mới mua, chưa qua sử dụng.
Tần Kiệt cẩn thận đeo găng tay, động tác vô cùng nghiêm túc, tỉ mỉ, cứ như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, sợ rằng mình đeo lệch hay sai, nói tóm lại là vô cùng cẩn trọng.
Chính vì thế càng khiến Đường Ba thấp thỏm không yên.
Chẳng phải chỉ là một đôi găng tay thôi sao, sao Tần Kiệt lại cẩn thận từng chút như vậy?
Mục đích gì đây?
Đường Ba càng lúc càng cảm thấy bất an.
Dấu chấm hỏi trong đầu cậu ta càng lúc càng lớn.
Hơn mười lăm giây sau, Tần Kiệt mới bắt đầu mang chiếc găng tay thứ hai.
Y như lúc mang chiếc thứ nhất, anh vô cùng cẩn thận, nghiêm túc và tỉ mỉ.
Tần Kiệt tập trung cao độ, khiến Đường Ba không khỏi nhíu mày.
Cảm giác lo lắng trong lòng cậu ta mỗi lúc một lớn.
Hai mươi giây trôi qua nặng nề, cuối cùng Tần Kiệt cũng đeo xong chiếc găng tay thứ hai.
Anh đứng trước mặt Đường Ba, lắc lắc tay.
“Ừm, vừa khít, không lớn không nhỏ, vừa y hệt!”, nói xong, Tần Kiệt mở chiếc hộp ra, để lộ vật bên trong.
Vừa nhìn thấy, sắc mặt Đường Ba lập tức biến đổi.
“Anh, anh lấy đinh ra làm gì? Anh định làm gì? Lại còn có búa nữa! Anh, anh đừng có làm bậy chứ!”
“Suỵt!”, Tần Kiệt ra hiệu im lặng.
“Đừng có la to, lỡ tay tôi run, không cẩn thận đóng trúng thì không hay đâu!”, Tần Kiệt nói.
Nghe vậy, Đường Ba hoảng sợ.
Cuối cùng cậu ta cũng hiểu Tần Kiệt muốn làm gì, tên này mang búa và đinh đến là muốn đóng lên người mình.