Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 304: “Dương Quảng!”
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 304 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sao tôi biết được cô ấy có biết hay không? Chẳng phải cậu nên tự hỏi cô ấy sao?”, Đường Ba nói.
“Cậu còn nói dối?”, Tần Kiệt quát lên một tiếng.
“Không, không, tôi không nói dối! Tôi nói thật mà, cậu, nhất định phải tin tôi!”, Đường Ba giải thích.
“Được, tôi tin cậu một lần. Nói đi, cậu đã nói với Tần Tuyết chuyện tôi mở siêu thị chưa?”, Tần Kiệt đổi giọng.
Anh lo lắng nhất chính là việc Tần Tuyết biết được ông chủ của siêu thị Kiệt Tuyết chính là anh.
Cho nên anh phải tìm hiểu rõ chuyện này.
“Chưa nói!”
“Vì sao? Không phải cậu nhằm vào tôi, muốn hạ gục tôi để theo đuổi Tuyết Nhi à?”, Tần Kiệt không hiểu nổi.
“Đúng vậy, tôi muốn hạ gục cậu, nhưng nếu tôi nói cho cô ấy biết thì cô ấy sẽ càng hướng về cậu mà thôi!”, Đường Ba giải thích.
“Sao lại nói như vậy?”, Tần Kiệt vẫn không hiểu.
“Gia cảnh của cậu không tốt, cậu dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, còn tôi chỉ là một công tử nhà giàu, vốn dĩ tôi đã thua một bậc. Nếu cô ấy biết cậu mở siêu thị và lại dùng tên cô ấy đặt cho nó, chắc chắn cô ấy sẽ rất cảm động. Đến lúc đó, tôi muốn theo đuổi cô ấy chẳng phải càng khó hơn sao? Cho nên…”
“Cho nên cậu không nói cho cô ấy biết!”
“Ừm!”
“Ái chà, không ngờ cậu cũng mưu mô lắm đấy! Ngay cả chuyện đó cũng nghĩ đến, vậy sao cậu lại không ẩn ID với IP của blog và Baidu hả?”, Tần Kiệt cười hỏi.
“Tôi, tôi quên!”, Đường Ba cúi đầu, có chút xấu hổ.
“Quên? Tôi thấy là vì cậu quá đắc ý thì có!”, Tần Kiệt liếc mắt đã nhìn ra tâm tư của Đường Ba.
Quả nhiên, Đường Ba không có cách nào phản bác, trông càng thêm ngượng ngùng.
Xấu hổ quá đi mất!
“Vấn đề thứ hai! Ai giúp cậu photoshop ảnh?”, Tần Kiệt hỏi.
“Một người bạn!”
“Hử? Tên gì?”
“Dương Quảng!”
“Má nó! Cậu tưởng tôi dễ bị lừa lắm hả? Dương Quảng là danh nhân lịch sử mà!”, Tần Kiệt tức giận, cái búa trong tay lại lần nữa giơ lên, mắt đã sắp gõ xuống.
“Đừng, đừng gõ, tôi nói thật mà, cậu ấy thật sự tên là Dương Quảng! Cậu không tin thì đến tiệm Internet mà tìm! Ngày nào cậu ấy cũng ở đó!”, Đường Ba vội nói thêm.
“Ồ, thế à?”, Tần Kiệt ngoắc tay với Lâu béo.
“Kiệt Tử!”
“Kêu người đến tiệm Internet xem thử, có phải có một người tên Dương Quảng đúng không? Nếu có thì cứ theo dõi hắn thôi! Đừng đụng đến hắn!”, Tần Kiệt căn dặn.
“Đã hiểu!”, Lâu béo gật đầu, sau đó đi ra ngoài.
Tần Kiệt lại tiếp tục hỏi.
“Cậu có biết là chuyện cậu làm không đáng mặt đàn ông chút nào không hả?”, Tần Kiệt híp mắt nói: “Cậu thích Tuyết Nhi thì cứ mạnh dạn theo đuổi cô ấy, tôi sẽ không ngăn cản. Còn nếu cậu muốn đánh gục tôi, vậy thì cứ trực tiếp nhằm vào tôi là được! Tôi sẽ chơi với cậu đến cùng!”
“Nhưng cậu không nên, trăm ngàn lần không nên kéo Ôn Thanh Thanh xuống nước. Cô ấy và cậu không có thù oán, cậu lại đụng đến cô ấy, bôi nhọ danh dự của cô ấy, cậu có biết cô ấy sẽ bị ảnh hưởng ghê gớm như thế nào không?”, Tần Kiệt hỏi.
“Tôi…”
“Xem ra cậu đã chịu thừa nhận là mình sai! Nhưng tất cả đều đã muộn! Những ảnh hưởng tiêu cực mà chuyện này mang lại đã gây ra thương tổn rất lớn đối với Ôn Thanh Thanh! Cậu nói xem, nên giải quyết thế nào đây?”