Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 335: Chiếc xe không phải mua cho Tần Kiệt
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 335 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ầm ầm~
Sau khi khởi động xe, Châu Phàm lái mấy vòng quanh quảng trường Thái Tử.
Kỹ thuật lái xe của Châu Phàm rất điêu luyện, đi rất êm ái.
Anh lái xe trông vô cùng ngầu.
Khi anh dừng xe xuống, không ít tay đua vội chạy lại xin chụp hình với Châu Phàm.
Trong số đó, không thiếu các cô gái xinh đẹp.
Châu Phàm đương nhiên không thể từ chối.
Anh đành phải chụp hình suốt 15 phút mới xong.
Sau đó, anh đưa chìa khóa xe cho Tần Kiệt.
"Giám đốc Tần, chiếc xe này tốt đó, chức năng đầy đủ, khung xe vững chắc! Anh mua hết bao nhiêu tiền vậy?"
Tần Kiệt không nhận lại chìa khóa, chỉ cười nói: "Giám đốc Châu, anh đoán thử xem!"
"Nhìn kiểu dáng và nhãn hiệu, chắc là 150 ngàn tệ đúng không?", Châu Phàm đoán.
"Không đúng, anh đoán lại đi!", Tần Kiệt lắc đầu.
"Nhầm sao?", Châu Phàm suy nghĩ: "Thêm 30 ngàn tệ, thành số 8 may mắn, 180 ngàn tệ đúng không?"
"Muốn thành số may mắn, thêm 10 ngàn tệ là đủ rồi, vẫn không đúng, anh đoán lại xem!", Tần Kiệt tiếp tục lắc đầu.
"Vẫn chưa đúng hả?", Châu Phàm cau mày: "Lẽ nào hơn 200 ngàn tệ sao?"
"Được rồi, không giấu anh nữa!", Tần Kiệt mỉm cười: "198 ngàn tệ! 2 ngàn tệ nữa là tròn 200 ngàn tệ!"
"Woa~"
"Đắt vậy sao?"
"Trời ơi, một tháng tôi được 3 ngàn tệ, một năm không ăn không uống cũng chỉ được 36 ngàn tệ, 198 ngàn tệ đủ để tôi đi làm 6 năm đó!"
"Ngưỡng mộ thật đó!"
"Còn phải nói, giám đốc Tần là ai cơ chứ? Anh ấy mua được, chúng ta cũng nở mày nở mặt!"
"Cũng đúng! Ha ha, về có thể khoe khoang chút!"
"Ừm, tôi cũng vậy!”
...
Sau khi một số nhân viên siêu thị Kiệt Tuyết nghe thấy số tiền mua xe, họ đều cảm thấy vô cùng tự hào.
Ngược lại, Châu Phàm có chút kinh ngạc.
"Giám đốc Tần, 198 ngàn tệ thật sao?"
"Đúng thế! Là thật đó, có hóa đơn này, anh có muốn xem không?", Tần Kiệt nói.
"Không cần đâu! Mua thì cũng đã mua rồi, anh là ông chủ, không có xe cũng không được! Chiếc xe tượng trưng cho hình ảnh của siêu thị chúng ta, mọi người nói có đúng không?", Châu Phàm nói.
"Đúng vậy!"
"Hình tượng!"
"Hình tượng!"
…
Khí thế của công nhân viên sôi trào.
Cảnh tượng vô cùng náo nhiệt, ngay lập tức thu hút rất nhiều người tiêu dùng đến xem.
Nhưng---
"Không, mọi người hiểu lầm rồi!"
Tần Kiệt giải thích: "Chiếc xe này không phải là mua cho tôi!"
"Cái gì?"
Giây tiếp theo, mọi người bỗng nhiên im lặng.
Không phải là mua cho Tần Kiệt.
Vậy thì mua cho ai chứ?
"Chiếc xe này là của ai vậy?”, Châu Phàm tò mò hỏi một câu.
Tần Kiệt chỉ vào chìa khóa xe trong tay Châu Phàm: "Chìa khóa đang ở trong tay ai thì là của người đó!"
"Ý của anh là?", Châu Phàm nhất thời không kịp phản ứng lại.
"Tôi hiểu rồi! Giám đốc Tần mua xe cho giám đốc Châu!", Uông Gia Tân là người đầu tiên nhận ra.