354. Chương 354: Chẳng màng tiền tài

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 354: Chẳng màng tiền tài

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 354 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu không thế thì bây giờ hắn đã bị kẻ kia hành hạ đến mức không thể nhận ra mình nữa rồi.
Gã đàn ông miệng to cảm thấy vô cùng sung sướng.
Trong lòng, cuối cùng gã cũng có chút an ủi.
Gã nhìn thấy ánh mắt của đám sinh viên xung quanh đang dồn vào mình.
Họ như muốn nói rằng: "Xem chưa, ta đâu phải kẻ hèn nhát?"
Thực ra, gã vốn là người giàu có, tiền không thiếu.
Tiêu tiền như rác.
Một kẻ nghèo rớt mồng tơi như gã, nếu ngu dốt mà thật sự làm theo, bây giờ hẳn đã bị hắn hành hạ đến mức thảm hại như thế nào rồi.
Gã tự xưng mình là kẻ ngốc với trí tuệ, ồ, đúng hơn là biết nhìn thời thế.
*Đại trí giả ngu: người có tài năng nhưng luôn khiêm tốn, không khoe khoang, bề ngoài tưởng như ngu ngốc, nhưng thực sự lại vô cùng thông minh.
Đúng, chính là biết nhìn thời thế.
Gã đàn ông miệng to càng trở nên hả hê.
Gã đã tìm được lý do hoàn hảo để bào chữa cho sự yếu kém của mình.
Những thứ khác, gã không quan tâm.
Chỉ cần có lý do này là đủ rồi.
Ai bảo gã là người giàu còn mình là kẻ nghèo?
Đã nghèo thì phải biết thân biết phận.
Không nên lấy trứng chọi đá, nếu không cuối cùng chỉ có bản thân gánh chịu hậu quả mà thôi.
Tần Kiệt không biết gã đàn ông miệng to đang suy nghĩ gì. Lúc này, anh đang xách hai chiếc túi đồ chạy về phía công viên Dâu Tây.
Dĩ nhiên, lần này anh đã phát huy hết lợi thế của mình khi thi chạy 1000 mét. Dù đôi tay mang theo hai chiếc túi đồ nặng, nhưng vì Tần Tuyết, anh chẳng cảm thấy mệt mỏi chút nào.
Tần Kiệt như một lực sĩ, dường như chẳng mang theo gì, chạy thoăn thoắt.
Cuối cùng, anh cũng đến được cổng công viên Dâu Tây.
Sau đó, Tần Kiệt gọi điện cho Tần Tuyết.
"Anh gọi làm gì nữa? Chẳng phải em đã nói rồi sao, em bị đau bụng! Để em nghỉ chút được không?", giọng Tần Tuyết qua điện thoại nghe rất yếu ớt, chắc cô ấy đang rất đau.
"Tuyết Nhi, anh không cố ý quấy rầy em. Anh gọi cho em là để nói rằng anh đã mua một vài thứ cho em, toàn đồ bổ cả. Anh sẽ nhờ cô quản lý mang lên. Em ra mở cửa nhé!", Tần Kiệt giải thích.
"Đồ bổ gì thế?", Tần Tuyết ngạc nhiên hỏi.
"Em sẽ biết khi thấy! Thôi, không nói nữa!"
Tút tút~
Tần Kiệt cúp máy.
Sau đó, anh đi đến ký túc xá của cô, tìm được cô quản lý.
Hồi trước, Tần Kiệt từng làm việc cùng cô quản lý trong ký túc xá trường, còn ăn cơm cùng nhau, nên họ khá quen biết.
Sau khi nghe Tần Kiệt nói rõ mục đích, cô quản lý cảm động trước hành động của anh, liền đồng ý mang hai chiếc túi đồ lên tận phòng giúp Tần Kiệt.
Chẳng bao lâu, cô quản lý đến trước cửa phòng Tần Tuyết, thấy cửa không khóa, nhìn vào bên trong thấy cô gái đang nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, tay ôm bụng, trông vô cùng khó chịu.
"Tần Tuyết, sao con không nói với cô một tiếng! Con xem, nếu không phải Tần Kiệt nhắc, cô cũng chẳng biết!", cô quản lý thấy không nỡ, vội lấy ra một túi đường đỏ, pha vào ly cho Tần Tuyết, rồi dùng nước sôi trong ấm pha loãng, chờ nguội bớt rồi tận tay đút cho cô uống.
Chỉ trong chốc lát, ly nước đường đỏ đã hết, sắc mặt Tần Tuyết cũng đỡ hơn rất nhiều.
Cô vô cùng cảm động.
"Cảm ơn cô!"
"Không cần cảm ơn cô, muốn cảm ơn thì cảm ơn Tần Kiệt đi, bạn trai của con ấy! Cô chỉ vào hai chiếc túi đồ: "Con nhìn đi, cậu ấy biết con không khỏe nên đã chạy đến siêu thị Trung Bách mua đầy đủ thứ!
"Tốn đến 1300 tệ đó! Bằng một tháng lương của cô rồi! Có thể thấy cậu ấy thật lòng với con, chẳng màng tiền tài!
"Mấy thứ này chẳng đáng kể, khó có được nhất chính là cậu ấy dù giữa ban ngày vẫn đi mua băng vệ sinh cho con! Một chàng trai như thế mà phải đi mua thứ ấy, khỏi nói người khác sẽ đồn thổi thế nào.
"Chắc chắn cậu ấy đã phải chịu đựng những ánh mắt kỳ quặc của mọi người! Thế nhưng cậu ấy vẫn mua, lại còn nhờ cô mang lên cho con!
"Chỉ dựa vào điều này cũng đủ thấy Tần Kiệt yêu thương con biết bao! Không phải chỉ là đùa giỡn. Đàn ông như vậy không nhiều, con phải biết trân trọng! Nhất định không nên buông bỏ!
"Thôi, chuyện cần nói đã nói hết rồi, con đang mệt, cô cũng không muốn nói nhiều, không quấy rầy con nữa. Con nghỉ ngơi cho khỏe nhé!"
Cô quản lý mỉm cười ra khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Lúc này, Tần Tuyết mới bắt đầu xem xét đồ trong túi. Có sáu túi đồ ăn vặt, sáu túi đường đỏ, sáu túi thuốc bổ máu, v.v...