362. Chương 362: Tần Kiệt dừng lại

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 362: Tần Kiệt dừng lại

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 362 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Một cước của tôi cậu còn đỡ không nổi, còn muốn đánh tôi nữa sao? Khương Tiểu Nha, cậu không chỉ ngốc mà còn là gánh nặng!", Tần Kiệt bước tới chế giễu.
"Tôi không phải tên ngốc, tôi không phải gánh nặng!", Khương Tiểu Nha gào thét bò dậy.
"Cậu không phải sao? Vậy tại sao chỉ biết nói suông?", Tần Kiệt hỏi.
"Con mẹ nó! Tôi đánh chết cậu!"
Khương Tiểu Nha lại lao tới.
Lần này, cậu ta đã rút ra bài học và sẽ không dùng nắm đắm một cách ngu ngốc nữa.
Một tấc dài, một tấc ngắn.
Cậu ta đã học được.
Sau khi xông tới, cậu ta đá liên tục.
Tần Kiệt né sang một bên.
Khương Tiểu Nha đá một hồi, nhưng dưới tác dụng của quán tính, người cậu ta vẫn tiếp tục lao về phía trước.
Ầm
Đầu cậu ta đập mạnh vào tường, hai mắt chớp chớp, đầu óc choáng váng, thân thể lắc lư không kiểm soát được.
"Nhìn đi, tôi bảo cậu là gánh nặng, tên ngốc, cậu còn không tin? Đấm nhau, cậu không thắng được tôi! Đá nhau, tự đâm vào chân, cậu nói xem cậu còn có tác dụng gì?", Tần Kiệt nói.
"Cậu...", Khương Tiểu Nha vô cùng tức giận.
Cậu ta chỉ thẳng vào mặt Tần Kiệt, trong lúc hoảng hốt không biết nói gì.
“Tôi thấy cậu như gánh nặng nên mới nói cho cậu biết một tin!”, Tần Kiệt nói tiếp: “Thẩm Giai Giai, tại sao cô ấy chọn giáo sư trường đại học Hán Xương là vì vị giáo sư đó có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy!”
“Ví dụ như người ta có thể giúp cô ấy về học tập, vật chất, tất nhiên còn có tinh thần!”
“Nhưng cậu thì sao? Cậu có thể cho Thẩm Giai Giai gì? Tiền, cậu không có! Về học tập, cậu không giúp được cô ấy! Năng lượng, một con mọt sách như cậu, thế giới giới hạn bao nhiêu, lúc nào cũng ở trong trường thì làm nên việc gì lớn được?”
“Nhưng giáo sư đại học Hán Xương thì khác, người là giáo sư, không chỉ có học thức uyên bác, mà tầm nhìn cũng rộng lớn hơn cậu! Có thể trao đổi rất nhiều với Thẩm Giai Giai, cậu còn kém xa!”
“Nói láo! Tôi tin Giai Giai không phải loại người đó, tuyệt đối không phải!”
Khương Tiểu Nha lắc đầu như trống bỏi, nói gì cũng không tin.
“Ồ, cậu vẫn không tin? Tôi nói thật với cậu nhé, hôm qua sau khi cậu say, tôi đã gặp Thẩm Giai Giai! Cậu biết cô ấy nói gì với tôi không?", Tần Kiệt hỏi.
“Cậu đã gặp Thẩm Giai Giai sao?", Khương Tiểu Nha có chút hoài nghi.
“Đúng vậy, Lâu béo và Vương Tinh cũng biết chuyện này!", Tần Kiệt nói.
“Đúng, Kiệt Tử đã gặp Thẩm Giai Giai!", Lâu béo gật đầu nói.
“Kiệt Tử gặp cô ấy ở Hoa Nông!", Vương Tinh bổ sung.
“Nghe thấy chưa! Tôi thật sự đã gặp cô ấy! Cậu có muốn biết cô ấy nói gì với tôi không?", Tần Kiệt nói.
“Hừ! Tôi không tin! Ba người các cậu cấu kết lừa tôi đúng không?", Khương Tiểu Nha vẫn không tin.
“Tôi nói hết rồi, cậu vẫn không tin à? Được, tôi cho cậu nghe cái này!"
“Nghe cái gì?", Khương Tiểu Nha nói.
Tần Kiệt không đáp lại, anh lấy điện thoại ra, nhấn vào một đoạn ghi âm.
"Ừm! Tôi làm được! Cậu thay tôi chuyển lời đến anh ấy, là tôi có lỗi với anh ấy, nói với anh ấy rằng đừng đợi tôi và hãy tìm một cô gái tốt hơn!"
Cạch~
Tần Kiệt dừng lại.
“Nghe thấy chưa?", Tần Kiệt nhìn về phía Khương Tiểu Nha.
“Không thể nào? Sao có thể như vậy được? Tuyệt đối không thể nào! Tôi không tin! Tôi không tin!"
Khương Tiểu Nha điên cuồng hét lên.
Hai tay cậu ta vò tóc, không ngừng lắc đầu.
Nước mắt lưng tròng.
Cả người như mất đi lý trí.
Trong mắt cậu ta không có một chút thần sắc nào cả.