Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 364: Cô ấy vui, ta cũng vui
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 364 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Tên béo chết tiệt, đừng có làm bậy! Tôi cảnh cáo mấy anh đó! Đừng…”
Lời chưa nói hết thì Trương Lâu và Vương Tinh đã nhảy vào đánh.
Ba người đánh nhau loạn lên.
Trong lúc đó, bên ngoài giảng đường, Tôn Ngọc Phương vẫn tiếp tục gọi điện.
Nhưng lần nào gọi cũng chỉ nhận được câu: “Số điện thoại của quý khách không liên lạc được, vui lòng gọi lại sau”.
“Khốn kiếp! Giỏi lắm Tần Kiệt! Không những dám cúp điện thoại tôi mà còn không nghe máy! Tưởng mình đã trưởng thành rồi nên không xử lý được tôi sao? Được, tôi sẽ đến ký túc xá tìm cậu!”
Tần Kiệt không biết Tôn Ngọc Phương có ý đồ gì.
Lúc này, anh đang nô đùa, đánh lộn với Trương Lâu và Vương Tinh, vui quên cả trời đất.
Bỗng nhiên:
Cửa ký túc xá mở ra.
Cả ba người ngừng tay, quay lại nhìn.
Khương Tiểu Nha bước vào, toàn thân không hề hấn.
“Khương Tiểu Nha, cậu về rồi à?”, Trương Lâu reo lên.
“Ừ!”, Khương Tiểu Nha trả lời, tiến đến trước mặt Tần Kiệt.
“Khương Tiểu Nha, cậu đừng manh động!”, Trương Lâu lập tức đứng chắn trước mặt Tần Kiệt.
“Khương Tiểu Nha, lời Kiệt Tử nói lúc nãy hơi quá đáng, nhưng anh ấy cũng muốn tốt cho cậu, đừng manh động nhé!”, Vương Tinh cũng kéo Khương Tiểu Nha lại, sợ cậu ta làm chuyện không phải.
“Trương Lâu, Tinh Tử, hai cậu tránh ra!”, Tần Kiệt nói.
“Mà…”, Trương Lâu và Vương Tinh lo lắng.
“Tránh ra!”, Tần Kiệt nhấn mạnh.
“Thôi…”, Trương Lâu và Vương Tinh đành tránh ra, nhưng mắt vẫn dán chặt vào Khương Tiểu Nha, không dám lơi lỏng.
Chỉ cần Khương Tiểu Nha động thủ với Tần Kiệt, hai người sẽ can ngăn ngay.
Nhưng ngay sau đó, Khương Tiểu Nha đã nói lời xin lỗi, cúi đầu trước Tần Kiệt: “Kiệt Tử, xin lỗi cậu, lúc nãy tôi trách lầm cậu rồi, mong cậu tha thứ!”
Trương Lâu: “…”
Vương Tinh: “…”
Thay đổi nhanh thế sao?
Không giống chút nào với phong cách thường thấy của Khương Tiểu Nha.
“Khương Tiểu Nha, cậu nói thật không?”, Trương Lâu kích động đứng trước mặt Khương Tiểu Nha, không khỏi hoài nghi.
“Khương Tiểu Nha, cậu không giả vờ đấy chứ?”, Vương Tinh cảnh giác, đề phòng Khương Tiểu Nha đánh lén Tần Kiệt.
“Không, tôi đã thật sự nhận ra sai lầm!”, Khương Tiểu Nha cúi người xin lỗi: “Xin lỗi, Kiệt Tử, tôi sai rồi!”
“Cậu nói đúng, đàn ông mà không chịu nổi một chút thất bại thì không xứng danh đàn ông!”
“Tôi bây giờ không thể cho Thẩm Giai Giai thứ mà cô ấy muốn! Cô ấy muốn chia tay để theo đuổi hạnh phúc, đó là quyền tự do của cô ấy! Tôi không có quyền ngăn cản!”
“Tôi cũng không thể đi ngăn cản, nếu không thì tôi không phải là thật lòng yêu cô ấy!”
“Nếu thật yêu một người, sẽ phải nghĩ cho cô ấy, làm cô ấy hạnh phúc! Tôi không thể mang lại cho cô ấy thứ cô ấy muốn. Tôi chỉ có thể chúc phúc cho cô ấy đạt được điều đó!”
Trương Lâu: “…”
Vương Tinh: “…”
Hai người nhìn nhau, đều không ngờ rằng Khương Tiểu Nha chỉ ở một mình một lúc mà lại có được sự tỉnh ngộ sâu sắc như vậy.
Sự thay đổi quá lớn, quá bất ngờ.
Vì thế, họ nhìn Tần Kiệt với ánh mắt ngưỡng mộ.
Lúc nãy, chính là Tần Kiệt đã đề nghị để Khương Tiểu Nha ở lại một mình.
Trương Lâu và Vương Tinh còn lo lắng Khương Tiểu Nha nghĩ không thông.
Kết quả chứng minh Tần Kiệt đúng.
Khương Tiểu Nha không phải kẻ ngốc, ngược lại rất thông minh, lúc nãy hành động bồng bột chỉ vì tức giận, kích động.
Tần Kiệt đánh Khương Tiểu Nha một trận như lời cảnh tỉnh, giúp cậu ta nhận ra sai lầm của mình.
Một mình yên lặng, ngẫm nghĩ về lỗi lầm.
Quả thật như vậy.
Cậu ta bình tĩnh lại, suy nghĩ lại toàn bộ sự việc nhiều lần, cảm thấy Tần Kiệt nói có lý.
Cuối cùng, cậu ta đã hiểu ra.
Nếu thật sự yêu Thẩm Giai Giai mà không thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy thì buông tay, chúc phúc cho cô ấy.
Cô ấy vui, bản thân cũng vui.
Hợp rồi lại tan, chia tay êm đẹp.
Hai người đều vui.
Sau khi hiểu ra, Khương Tiểu Nha cũng nhận thức được tại sao Tần Kiệt mắng mình, đánh mình.
Anh không có ý gì khác, chỉ muốn đánh cho cậu ta tỉnh ngộ, để cậu ta trở thành một người đàn ông chân chính.
Đàn ông sống ở đời, lo gì không có vợ?