Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 390: Chuyện rắc rối đã bắt đầu!
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 390 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Kiệt cười nhẹ, nhìn quanh một lượt rồi nói: “Thực ra… không hề có ai đánh rơi ví tiền cả!”
“Không có?”, Mã Trân Trân ngẩn người: “Vậy sao vừa rồi các người…”
“Việc này phải hỏi giám đốc Hoàng mới rõ!”, Tần Kiệt nhìn về phía giám đốc Hoàng.
“Tôi sao?”, giám đốc Hoàng tỏ vẻ tò mò.
Một người trẻ tuổi dám nói chuyện về tiền bạc có dính dáng đến cô.
Đó chẳng phải là chuyện ngang ngược nói dối sao?
“Đúng vậy, phải hỏi giám đốc Hoàng!”, Tần Kiệt mỉm cười, nói.
Nghe anh nói vậy, Triệu Chí Tân suýt nữa đã ngã lăn ra đất.
Mồ hôi lạnh trên trán ông ta cứ thế tuôn ra, trong lòng không ngừng mắng chửi.
Tần Kiệt này đúng là Tần Kiệt, tôi gọi cậu đến tham dự cuộc họp thường niên đã là nể mặt rồi.
Chẳng lẽ cậu không thể ngồi yên với đám thanh niên kia hay sao?
Lại còn gây chuyện. Dẫu có gây chuyện thì thôi, nhưng sao cậu phải liên quan đến giám đốc Hoàng chứ?
Cậu bị điên rồi hay sao?
Tôi không muốn gây chuyện nhưng anh lại muốn.
Để giành được quyền đại lý của công ty con, thuở ban đầu, tôi đã đổ biết bao công sức.
Cậu gây chuyện như vậy, không phải hại tôi sao?
Tiêu rồi!
Tên khốn này đúng là đồ ngốc!
Sớm biết như vậy, hồi đó tôi đã không cho cậu gia nhập.
Giờ thì muôn đời hỏng bét!
Giám đốc Hoàng nở một nụ cười, dù nói Tần Kiệt đang gây chuyện, nhưng dám làm trước mặt cô ta, cũng đủ thấy gan lớn.
Tuổi còn trẻ mà đã có can đảm như vậy, quả thật khiến người ta phải nghiêm túc nhìn nhận.
Cô ta rất muốn biết Tần Kiệt có mục đích gì.
Giám đốc Hoàng liền hỏi: “Có liên quan gì đến tôi?”
“Đúng đó, chuyện này rõ ràng là do đứa nhóc nhà cậu bày ra, có liên quan gì đến giám đốc Hoàng chứ hả?”
“Anh bạn trẻ, mau nói rõ đi!”
“Nói mau đi, có chuyện gì với giám đốc Hoàng?”
Tần Kiệt nói: “Cách làm của giám đốc Hoàng chưa hợp lý!”
“Chưa hợp lý à?”, giám đốc Hoàng tỏ vẻ tò mò: “Tôi đã làm gì?”
“Giám đốc Hoàng quên rằng trong tương lai xã hội này sẽ thuộc về thế hệ trẻ!”, Tần Kiệt nói.
“Hừ?”, giám đốc Hoàng trầm ngâm.
Đám đại lý xung quanh không khỏi chau mày.
“Đứa nhóc kia, cậu đi cùng ai?”
“Nói chuyện không có chừng mực gì cả, tạp vụ còn tiến bộ hơn cậu đấy! Một người như cậu có tư cách gì tham dự cuộc họp thường niên?”
“Đúng đấy, là ai dẫn cậu đến đây?”
…
Vừa nghe xong, Triệu Chí Tân vô cùng hoảng sợ.
Thật đáng sợ.
Tất cả đại lý đều muốn bức cung rồi.
Chuyện rắc rối đã bắt đầu!
Nhưng Tần Kiệt lại chẳng hề sợ hãi.
Anh nhìn chằm chằm vào giám đốc Hoàng, nói: “Giám đốc Hoàng, pháo hoa thật đẹp! Nhưng dù nó có đẹp đến thế nào đi nữa thì cũng là do con người tạo ra! Chúng tôi tuy còn trẻ, có thể không có nhiều kinh nghiệm sống như các bậc tiền bối, nhưng nếu không có những người trẻ chúng tôi, công ty cũng sẽ không đạt được thành tích như vậy!”
“Sở dĩ tôi bịa ra câu chuyện này, vốn chỉ có một mục đích!”