402. Chương 402: "Sao anh không đến xem cô ấy biểu diễn?"

Giấc Mơ Triệu Phú

Chương 402: "Sao anh không đến xem cô ấy biểu diễn?"

Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 402 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Gần đây trường tụi con tổ chức buổi giao lưu với người nước ngoài, nhà trường định cử ba sinh viên đi. Con muốn đăng ký tham gia. Nhưng phải có giấy đăng ký của phụ huynh và giấy khám sức khỏe. Con thiếu giấy khám nên về nhà đưa bố mẹ đi khám.”
“Giao lưu với người nước ngoài, chuyện tốt! Đừng cắm cúi đọc sách nữa, đi thôi, đến bệnh viện làm kiểm tra, đừng để con lỡ dở chuyện quan trọng của nó.”
Tần Kiệt vốn nghĩ bố mẹ sẽ viện cớ.
Nào ngờ họ lại đồng ý nhanh như vậy.
Tận hơn năm giờ chiều, cả nhà mới rời bệnh viện.
Trong tay đầy ắp phiếu xét nghiệm.
Tần Kiệt giả vờ nhận lấy từ tay bố mẹ.
Rồi anh theo họ về nhà.
Ăn xong bữa cơm, anh vội vàng quay lại trường.
Tâm trạng thật phấn khởi.
Ngoại trừ vài xét nghiệm chưa có kết quả, hầu hết đã có kết luận.
Trong đó có kết quả nội soi đại tràng.
Kết quả cho thấy đường ruột của bố Tần hoàn toàn bình thường, không có vấn đề gì.
Chưa kể chuyện có khối u trong ruột.
Kết quả hoàn toàn khác so với kiếp trước khiến Tần Kiệt vừa bất ngờ, vừa hoang mang.
Nhưng sau khi suy nghĩ kĩ, anh có được một nhận định.
Sau khi sống lại, mọi thứ đã thay đổi.
Số phận của anh cũng đổi khác.
Vậy nên chuyện bố Tần không mắc bệnh cũng dễ hiểu.
Bởi lịch sử đã đổi khác.
Nếu không còn là quỹ đạo của kiếp trước.
Thì bố anh sẽ không mắc bệnh.
Sau khi suy ngẫm, Tần Kiệt bật cười nhẹ nhõm.
Kiếp trước, anh đi trước bố mẹ.
Khiến họ phải chứng kiến đứa con trưởng thành sớm rời xa.
Lẽ ra họ sẽ đau lòng vô cùng.
Những ngày tháng cuối đời, hai người chắc chắn sẽ sống trong nỗi buồn không nguôi.
Kiếp này, anh sống lại và mọi thứ đã thay đổi.
Giờ đây anh đã có công việc kinh doanh riêng.
Anh quyết không để bố mẹ phải trải qua quãng đời còn lại trong nỗi buồn như kiếp trước.
Bố mẹ ơi, những gì con trai thiếu nợ hai người, kiếp này nhất định sẽ bù đắp.
Con sẽ để hai người an hưởng tuổi già, sinh cho họ một đứa cháu trai mập mạp đáng yêu.
Tần Kiệt thề với lòng mình.
Reng reng~
Đột nhiên, điện thoại của anh vang lên.
Là Tần Tuyết gọi đến.
“Tuyết Nhi, có chuyện gì vậy?”
“Anh đang ở đâu?”, Tần Tuyết hỏi.
“Anh đang trên đường về trường, sao thế?”
“Sao anh không đến xem Mao Hinh biểu diễn?”
“Mao Hinh?”, Tần Kiệt nhướng mày: “Một ngôi sao hạng B tuyến 18 có gì hay mà xem?”
*Ngôi sao tuyến 18: chỉ những người không mấy nổi tiếng.
“Cô ấy đâu phải hạng B! Người ta nổi tiếng lắm, hôm nay anh không đến nên không thấy, dàn nhạc đệm đồ sộ lắm…”
“Thôi thôi thôi”, Tần Kiệt nghe thấy hai chữ Mao Hinh liền nghĩ đến chuyện Tôn Ngọc Phương đòi tiền, lòng không vui: “Anh không có hứng, đổi chủ đề đi. Chẳng hạn như tối nay mấy giờ em đi ngủ?”