Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 419: Làm Tổn Thương Thanh Danh Của Tần Kiệt
Giấc Mơ Triệu Phú thuộc thể loại Linh Dị, chương 419 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cám ơn, cám ơn hiệu trưởng đã quan tâm!"
"Tốt lắm, không có gì. Cô giáo Tôn có thể trở về nghỉ ngơi!", hiệu trưởng vẫy vẫy tay.
"Vâng, vâng ạ!"
Tôn Ngọc Phương không biết cô đã rời khỏi phòng làm việc của hiệu trưởng bằng cách nào nữa.
Sau khi cô ra khỏi phòng, cô mới nhận ra toàn bộ lưng áo mình đã ướt đẫm.
Nghĩ lại màn vừa rồi, cô vẫn cảm thấy chút lo lắng.
Khi bước vào phòng hiệu trưởng, cô luôn lo lắng hiệu trưởng sẽ trách mắng cô như thế nào.
Đặc biệt là liệu có đáng sợ giống như những cảnh răn dạy nhân viên trên TV không.
Nhưng cô lại không ngờ kết quả hoàn toàn khác với tưởng tượng.
Hiệu trưởng gọi cô đến không phải để trách mắng, mà chỉ muốn truyền đạt tin tức.
May mà cô bị dọa nhưng không té xỉu.
May mà cô đứng vững được.
Có thể nói cô đã sợ đến mức chân tay run rẩy hồi lâu.
Phù phù ~
Cô hít sâu vài cái.
Cảm giác căng thẳng của Tôn Ngọc Phương đã dịu đi phần nào.
Nhưng cô vẫn oán hận Tần Kiệt.
Nếu không phải Tần Kiệt nhiều chuyện, thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Không chỉ khiến cô mất ngủ suốt đêm, mà còn suýt làm cô mất mặt trước mặt hiệu trưởng.
May mà cô chỉ lo lắng hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ bị dọa suýt mất tinh thần mà thôi.
Cô suýt chút nữa thì bị dọa đến ngất xỉu rồi.
"Hừ! Tần Kiệt thối tha, cậu đối xử với tôi như vậy, thì tin tức này, tôi không nói cho cậu biết! Xem cậu làm sao! Hừ!"
Ngáp ~
Tôn Ngọc Phương quá mệt mỏi, thật sự không chống đỡ nổi phải ngáp một cái, vội vàng đi về hướng văn phòng, ghế dựa còn chưa ngồi nóng đã ghé đầu lên bàn làm việc ngủ.
Còn Tần Kiệt ở bên kia, không biết đã tỉnh từ khi nào.
Khi anh tỉnh lại thì đã tan học từ lâu rồi.
Bậc thềm phòng học đã được thay thế bằng sinh viên của các khoa khác.
Bên cạnh anh không có một người quen nào.
Ánh mắt của những bạn sinh viên lớp khác nhìn anh có chút kỳ quái.
Bọn họ giống như đang nói thầm.
"Tên nhóc này thật thú vị.
Ngủ đến mức quên cả giờ lên lớp."
"Cậu là bạn học Tần Kiệt phải không?", bỗng nhiên có một cô gái đi tới hỏi anh.
"Ừm! Là tôi! Mọi người học khoa nào?", Tần Kiệt nói.
"Khoa cơ khí!"
"Á?", cả người Tần Kiệt sửng sốt: "Khoa cơ khí? Há không phải anh ngồi nhầm lớp rồi?"
Trời ơi!
Đã ra tiết rồi, sao không người nào đánh thức anh vậy.
Làm hại anh mất mặt.
Mấy tên nhóc kia chẳng đứa nào có lương tâm.
Uổng công tối qua mình còn bỏ tiền ra mời bọn nó ăn chơi qua đêm.
Thật không có nghĩa khí!
"Ờ, ờ, ngại quá, tôi, tôi ngồi nhầm lớp, cám ơn lời nhắc nhở của cậu, tôi đi trước!"
Nói xong, Tần Kiệt cuống quít rời đi.
May là anh vẫn hay ngồi ở mấy hàng cuối nên đã trở thành thói quen.
Nên anh lén chạy ra cũng không ai phát hiện ra.
Phù phù ~
Anh hít sâu vài hơi.
Mở điện thoại di động ra.
Anh phát hiện di động có mười mấy cuộc điện thoại nhỡ.
Có điện thoại của Tôn Ngọc Phương.
Cô ta gọi bảy cuộc.