Giấc Mơ Triệu Phú
Chương 450: Hoàng Mao tỉnh lại sau trận đòn
Giấc Mơ Triệu Phú, chương 450 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Họ đánh giá năm tên thuộc nhóm Hoàng Mao.
Bên ngoài da thịt chẳng thấy rõ vết thương nào.
Nếu có, cũng chỉ là những vết thương nhỏ xíu.
Chẳng đáng kể gì.
Ngược lại, Lâu béo thì mặt mày sưng vù lên.
Toàn thân đầy vết bầm tím.
Năm người Hoàng Mao so với hắn còn kém xa.
Sắc mặt người đứng đầu nhóm bảo vệ trở nên trầm lặng.
Gần trường Đại học Công nghiệp Hồ có sinh viên bị bọn du côn đánh cho mặt mày sưng húp lên, lại còn vừa ăn cướp vừa la làng.
Nếu cứ làm theo lời bọn du côn, chuyện này đồn ra ngoài, liệu bọn sinh viên Đại học Công nghiệp Hồ còn sống nổi không?
Đến lúc đó, sinh viên trường này nhất định sẽ nhổ nước bọt chửi bới họ mất.
“Tôi chẳng nhìn thấy gì cả!”, người đứng đầu nhóm bảo vệ đưa ra quyết định.
“Tôi cũng không thấy gì hết!”
“Tôi cũng vậy!”
“Tôi cũng thế!”
...
Năm tên bảo vệ nói xong liền quay người bỏ đi, không biết từ đâu trở về chỗ cũ.
Tần Kiệt nở một nụ cười.
Lâu béo cũng cười.
Đám người Vọng Vận Lai đương nhiên cũng cười theo.
Đồng loạt quay về phía năm tên Hoàng Mao.
“Nghe thấy không, bọn họ chẳng thấy gì cả!”, Tần Kiệt cười nói: “Ở mảnh đất trường Đại học Công nghiệp Hồ còn dám bắt bọn tao về sao? Chúng mày tưởng tượng giỏi quá!”
“Mày, chúng mày đừng làm bậy!”
“Đúng, bọn tao...”
“Đúng cái đầu mày đấy!”
Tần Kiệt nắm tay thành quyền, giơ lên đấm thẳng vào cái bụng mỡ của một tên trong nhóm.
Tên kia đau đến nỗi suýt nữa nôn ra mật vàng.
Đám người Vọng Vận Lai thấy Tần Kiệt ra tay, đương nhiên hiểu ý, cùng xông lên.
Chỉ trong nháy mắt, năm tên Hoàng Mao lại lọt vào tay địch.
Bọn chúng vô cùng tức giận nhưng chẳng thể làm gì được.
Bảo vệ không phải phải giữ trật tự an ninh sao?
Sao lại không quản chuyện này chứ?
Có phải quá bất công rồi không?
Tiếp đó, Hoàng Mao bị đánh không chừa chỗ nào.
Chúng lại bắt đầu xin tha thứ.
Đến cả Hoàng Mao cũng chủ động quỳ xuống xin tha.
Hi vọng Tần Kiệt có thể tha cho.
Tần Kiệt huých vào người Lâu béo nói: “Mày quỳ trước mặt tao cũng vô dụng thôi! Người mày cần cầu xin là Trương Lâu kia!”
Hoàng Mao vội vàng đổi hướng, quỳ gối trước mặt Trương Lâu, không ngừng xin tha: “Anh Lâu, tôi thật sự sai rồi! Tôi có mắt không thấy Thái Sơn! Xin anh tha cho tôi đi!”
Phanh ~
Lâu béo cũng nắm tay thành quyền, giơ lên đấm thẳng vào bụng Hoàng Mao.
Lục phủ ngũ tạng Hoàng Mao như muốn vỡ tan.
Đau đến mức hắn phải gập người lại như con tôm.
Muốn nói gì đó nhưng trong lúc nhất thời lại không nói nên lời.
Một lúc sau, Hoàng Mao mới tỉnh lại được.
“Phải, thực sự xin lỗi anh Lâu, chúng tôi thật sự biết sai rồi, anh tha cho chúng tôi đi, tha cho tôi đi! Được không vậy?”