Duyên Nợ Bất Đắc Dĩ

Gian Tế - Zhihu

Duyên Nợ Bất Đắc Dĩ

Gian Tế - Zhihu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta vừa tặng cây trâm cho thanh mai trúc mã, thì phu quân của ta đã tìm đến tận cửa.
“Nghe nói chàng đánh cho công tử nhà họ Tần khóc lóc om sòm?”
“Trời đất chứng giám, bổn hầu nào có động tay gì đâu.”
Tiêu Viêm vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trên tay, vẻ mặt vô tội.
Quả thật là không động tay…
Chỉ là một câu nói nhẹ nhàng của chàng đã khiến lão gia nhà họ Tần bị giáng ba cấp quan, suýt chút nữa thì chỉ bằng một ánh mắt là đày tiểu công tử kia đi biên ải.
“Gia, ngài cũng gần bốn mươi rồi, hà tất phải chấp nhặt với đám tiểu bối—”
Tiêu Viêm cởi giáp, cúi người áp sát.
Thân mang võ công, vai rộng eo thon, khí thế bức người.
Giọng nói trầm thấp pha chút trêu chọc, khóe môi khẽ nhếch:
“Cho nên giờ là lúc bổn hầu nên hưởng phúc… của con cháu rồi phải không?”
01
Ngày ta gả cho Tiêu Viêm, lòng như bị ai xé rách, trĩu nặng nỗi đau.
Lại đúng lúc ông trời chẳng thuận, mưa bụi giăng mắc, trời đất u ám xám xịt một màu.
"Thật xui xẻo."
Đám ma ma trong phủ Tam vương chẳng hề kiêng nể, phủ khăn hồng qua đầu ta rồi thô bạo kéo ta lên kiệu hoa.
Chỉ là một tiểu thiếp mà thôi.
Nếu chẳng phải vì ta có chút quan hệ với Tam vương phi, e là ngay cả kiệu hoa ta cũng không có tư cách ngồi.
Ta chỉ có thể đi theo lối cửa phụ vào Hầu phủ.
Bậc gỗ lên kiệu trơn trượt vì mưa, đám bà tử và nha hoàn không ai buồn đỡ lấy ta.
Quả nhiên, ta trượt chân, suýt ngã, may thay có một cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ đỡ lấy.
“Đám nô tài này mắt mù cả rồi sao, tối nay móc hết tròng mắt của chúng nó cho ta.”
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, khiến ta rùng mình, hoảng hốt túm lấy vạt áo trước ngực người ấy—
Đó là dải ngọc đính trân châu tinh xảo, siết chặt đến đau cả tay ta.
Ngọc đai, ngự đai – trong thiên hạ chỉ có vài vị đại thần nhất phẩm mới được mang.
Là Tiêu Viêm.
Phu quân mà ta chưa từng gặp mặt.
Trong trí nhớ của ta, chỉ có duy nhất một chuyện từng liên quan đến Tiêu Viêm:
Năm ta mười tuổi, hắn vừa tròn ba mươi, tổ chức đại tiệc mừng tuổi tại Hầu phủ của hắn.
Vì công lao hiển hách trên chiến trường, phụ thân ta vô cùng coi trọng hắn, nên đã dẫn mẫu thân cùng ba vị huynh trưởng đích xuất đến chúc thọ.
Trong nhà chẳng ai để ý đến ta, mặc ta tha hồ rong chơi trong thư các. Không ngờ vô tình khiến đuốc cháy rèm hoa, lửa lan đến tận phố Nam.
Phố Nam chính là cổng tây phủ Hầu. Mẫu thân về nhà kể lại rằng, Tiêu Viêm trông thấy ánh lửa rực sáng nửa trời đêm, còn cười nói:
“Không biết là ai vì bổn hầu mà chúc thọ, trận thế này cũng thật quá lớn rồi.”
Chuyện ấy về sau trở thành trò cười ở kinh thành:
Thất tiểu thư phủ Thượng thư Văn đại nhân, xinh đẹp lanh lợi, nhưng lại hậu đậu vụng về, đến cả nến cũng chẳng cầm nổi.
Ngay cả thanh mai trúc mã đã định hôn ước với ta khi ấy cũng lấy đó ra trêu chọc.
Chuyện duy nhất ấy, thực chất chẳng mấy liên quan đến Tiêu Viêm, chẳng qua chỉ vì rơi đúng vào ngày đặc biệt của hắn.
Ngoài ra, ta và Tiêu Viêm không hề có chút giao tình nào.
Và hôm nay cũng thật đặc biệt – ngày ta xuất giá, cũng là ngày ta tròn mười sáu tuổi.
Trên đường, chỉ có tiếng nô tài khóc lóc cầu xin, cùng với bước chân vững chãi của Tiêu Viêm khi ôm lấy ta, xen lẫn tiếng sáo trúc vui mừng và tiếng mưa tí tách, tất cả ồn ào đến choáng váng đầu óc ta.
Cho tới khi bái đường xong, an vị trong tân phòng, ta vẫn như kẻ trong mộng.
Chỉ hai ngày trước đó, ta mới biết mình sẽ phải gả cho Tiêu Viêm.
Hai hôm trước, ta đang mang tội quỳ gối trong phủ Tam vương.
Vì phụ thân ta kết bè kết đảng làm chuyện sai trái, cả nhà bị phán tội lưu đày.
Tam hoàng tử Tề Thận đã dùng chút thủ đoạn, một mình đưa ta thoát khỏi án phạt.
Ta từng gặp Tề Thận đôi lần khi còn theo học tại Triều Huy đường.
Hắn luôn ôn hòa nhã nhặn, nở nụ cười với tất cả mọi người.
Tề Thận không nói nhiều, đợi ta dập đầu xong, chỉ ngồi yên rồi nói thẳng:
“Mẫu thân ngươi là biểu cô của vương phi ta. Ngươi lại là con gái duy nhất, vương phi không nỡ nhìn ngươi chịu khổ, nên bản vương mới ra tay cứu giúp.”
Tề Thận có một vị vương phi, nghe đồn thông minh xuất chúng, thường cùng hắn luận chính sự.
Hắn làm vậy, là vì vương phi.
Lòng ta trĩu xuống, trong ngực vẫn giấu nửa cái bánh nướng đã ôi thiu nhưng chẳng nỡ ăn.
Khi ta còn đang ngây người, Tề Thận bước đến gần, đứng ngay trước mặt ta và hỏi:
“Thất tiểu thư nhà họ Văn năm nay mười bốn?”
“Khởi bẩm vương gia, tội nữ năm nay mười lăm tuổi.”
Ta đáp lí nhí như muỗi kêu, khiến Tề Thận phải ngồi xổm xuống nói chuyện cùng ta.
Trên người hắn phảng phất hương trầm dịu nhẹ.
“Mười lăm tuổi, cũng đến lúc nên có một gia đình rồi.”
Ta vốn chậm hiểu, nhưng cũng mơ hồ đoán ra.
Chỉ sợ cho dù là làm thiếp, ta cũng phải cam tâm tình nguyện ở lại trong phủ của hắn…