Hầu gia trở về

Gian Tế - Zhihu

Hầu gia trở về

Gian Tế - Zhihu thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin tức truyền đến vào đầu xuân tháng Hai.
Lúc ấy ta đang thử ấm trà mới, tay run đến nỗi làm rơi cả chén ngọc, mảnh sứ trắng vỡ vụn khắp sàn.
Thiện Nhi vội vàng ra hiệu cho hộ vệ trong phủ nói chậm lại, sợ ta bị giật mình:
“Phu nhân! Là hỉ báo! Hỉ báo lớn! Hầu gia toàn thắng trở về, đã thu phục lại chín thành Tây Nam bị mất suốt ba triều đại rồi ạ!”
Toàn thân ta run rẩy, vừa cười vừa khóc, như thể trong khoảnh khắc ấy, tất cả sức lực đều bị rút cạn, không tự chủ được mà ngã quỵ xuống đất.
Thiện Nhi cuống quýt quỳ xuống kiểm tra tay ta, nơi bị mảnh chén vỡ cứa trúng.
Ta túm lấy vai nàng, nhìn nàng cũng đang rưng rưng nước mắt vì vui sướng, nghẹn ngào nói:
“Thiện Nhi, chàng còn sống… chàng còn sống…”
Cảm giác như trời đất đảo điên trong phút chốc, rồi lại như gió lặng mây tan.
Bước chân chênh vênh, lòng ngổn ngang trăm mối.
Lễ vật từ Thái tử được đưa đến đầu tiên, kèm theo mấy chục rương quà hậu hĩnh.
Hừ! Thứ gì ghê gớm chứ.
Ta để nguyên không đụng đến, chất hết ra Tây viện, rồi sai người trông cửa dắt con chó lớn ra canh giữ.
“Nhìn xem, đến chó cũng chẳng buồn nhìn.” Ta chỉ con Hoàng Cẩu đang cố giật đứt xích mà chạy, nói với Thiện Nhi.
Thiện Nhi hỏi ta, định khi nào mới kể với Hầu gia chuyện đã xảy ra.
Ta thực lòng do dự.
Không kể, thì nỗi ấm ức trong lòng ta không cam chịu; còn kể ra, e rằng cả ta và chàng đều sẽ trở thành quân cờ trong tay Tam hoàng tử. Nếu vì thế mà chàng xung đột với Thái tử… thì sẽ thành đại họa.
Im lặng hồi lâu, ta bảo Thiện Nhi phủ thêm lớp phấn lên vết sẹo trên trán, chỉ khẽ nói:
“Đi thôi, Hầu gia chắc cũng vừa tấu trình xong, đã ra khỏi cung rồi. Ta nên đi đón chàng về nhà.”
Chắc là vì nhớ nhung tích tụ quá lâu, nên thật sự nhìn thấy chàng, ta lại không xúc động như tưởng tượng.
Ánh tà dương như gấm thêu, chàng ngồi trên lưng ngựa cao lớn, áo giáp chưa kịp thay đã lấm lem vết đao kiếm.
Ngựa dừng trước ta, chàng vươn tay về phía ta.
Ánh mắt ấy, vẫn là đôi mắt trong sáng như thuở ban đầu.
Dù khắp mình thương tích, lực tay của chàng vẫn mạnh như xưa.
Chỉ một động tác, đã ôm trọn ta vào lòng, cánh tay lớn vòng qua trước ngực ta, cảm giác bình yên quen thuộc lại ùa đến.
Ta từng nghĩ rất nhiều lần, lúc gặp lại, sẽ nói gì với chàng.
Nhưng khi đắm mình trong nắng xuân, cưỡi ngựa bên bờ sông, ta chợt thấy… chẳng cần nói gì cả.
Gió nhẹ lướt qua, cỏ xuân mơn mởn, gần như thật mà lại tựa như mơ.
Chàng dừng ngựa ở một thảm cỏ tránh gió, bế ta xuống ngựa, kéo ta nằm cạnh nhau trên lớp cỏ khô, cùng ngắm hoàng hôn rực rỡ sắc cam phía chân trời.
Chàng tháo mũ giáp, cả bên má cũng có vết thương.
Nhưng gương mặt lại thong dong, hai tay gối sau đầu, ánh nắng rọi khiến mắt chàng nheo lại.
Chàng nghiêng đầu, mỉm cười nhìn ta:
“Tường nhi, bản hầu có một vị phó tướng, nói từng ăn bánh táo nàng làm ở trà lâu của nàng. Hắn bảo ngon lắm. Bản hầu cũng muốn thử xem sao.”
Ta cũng nghiêng đầu, vốn định gối lên lòng chàng, nhưng sợ đụng vào vết thương, nên chỉ dám gối lên tay mình:
“Là Thiện Nhi làm đấy, thiếp thì không biết đâu.”
“Thế thì thôi, uống canh vịt muối dưa chua vậy. Bản hầu tự nhiên chẳng thèm bánh táo gì nữa rồi.” Chàng liền đổi ý, ta cười trêu: “Lòng dạ thay đổi như cỏ lau vậy.”
Ánh mắt chạm nhau, cả hai cùng bật cười.
Ta hỏi chàng, thương tích có nhiều không, có đau lắm không?
Chàng chớp mắt — trong ánh chiều tà, đôi mắt ấy sáng nhất thiên hạ:
“Nếu ta nói lần này chỉ bị mấy chục con muỗi đốt, nàng chắc chắn lại bảo ta nói dối nàng.”
Ta ngồi dậy, không khóc lóc như lần trước nữa:
“Không sợ, ngày mai thiếp sẽ mở một hiệu thuốc, những gì Hầu gia cần, thiếp đều có thể chuẩn bị sẵn sàng.”
Nghe bụng ta réo lên vì đói, Tiêu Viêm liền bật dậy, bế ta lên ngựa, rồi đưa về phủ.
Chàng nói, có được thê tử như ta, là phúc phận của đời chàng.
Ta cười toe toét, tự đắc nói:
“Có Tường nhi bên cạnh, Hầu gia cứ yên tâm mà an hưởng tuổi già.”
“Cũng không cần phải dùng từ đó đâu… Bản hầu mới có ba mươi bảy tuổi thôi mà…”
Về đến Hầu phủ, ta phấn khởi chạy vào nhà bếp nhỏ, tự tay nấu vài món ăn cho chàng.
Chàng thay y phục, rửa mặt chải đầu xong cũng bưng chén trà đến ngồi bên bếp cùng ta.
Ta cười nói: “Làm gì có Hầu gia nhất phẩm nào lại vào bếp thế này.”
Chàng cười đáp: “Lại có nữ chủ nhân Hầu phủ nào tự tay xuống bếp nấu cơm đâu.”
Đang vừa đùa vừa cười, chàng bỗng nghiêm mặt, sải bước tiến đến trước mặt ta.
Ta cầm vá múc canh, ngơ ngác nhìn chàng, mắt tròn xoe — chỉ thấy Tiêu Viêm giơ tay, khẽ chạm vào trán ta.
Ta đau đến mức rụt cổ lại, lúc ấy mới sực nhớ ra: vết thương trên trán đã bị chàng phát hiện rồi.
Thấy ta đau, chàng vội rụt tay, đưa cái vá trong tay ta cho ma ma, rồi kéo ta về sảnh chính.