22. Chương 22: Tái xuất giang hồ

Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ

Chương 22: Tái xuất giang hồ

Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm hè, không còn tiếng ồn ào và khô nóng ban ngày, chỉ còn lại không gian yên tĩnh và mát mẻ. Đống lửa trại bùng cháy giữa khu rừng, ba nữ hai nam vây quanh nướng thức ăn, mùi thơm lan tỏa xung quanh.
“Tiểu Ngôn, chúng ta còn bao lâu nữa đến nơi?” Diệp Phong gần như mù đường, không có ánh mặt trời thì không thể phân biệt Đông Tây Nam Bắc, càng không biết lộ tuyến, nên Tiểu Ngôn trở thành người dẫn đường.
“Còn một ngày.” Tiểu Ngôn đáp.
“Thật tuyệt! Ngày mai có thể ngủ một giấc ngon.” Diệp Phong hào hứng nói, mấy nay lăn qua lăn lại không ngủ được, ban ngày cưỡi ngựa, tối đến lại phải cảnh giới, tuy có nội công không cảm thấy mệt nhưng được ngủ chính là mê dụ không thể chối từ.
“Lúc nào ngươi cũng chỉ biết ngủ?” Nhu nhi nhìn đôi mắt sáng long lanh của Diệp Phong, không biết nói gì.
“Nhu nhi, ngươi không biết sao? Ăn, ngủ là hai việc hưởng thụ lớn nhất trong đời người!”
“Đúng! Đại ca nói rất đúng!” Tiểu Ngữ vừa cắn đùi gà vừa đồng tình.
“Yên nhi, chúng ta còn bao nhiêu tiền?”
“Ba ngàn bảy trăm sáu mươi ba lượng.” Sở Yên không ngẩng đầu, đáp lời thành thục.
Suốt quãng đường, Sở Yên đảm nhiệm vai trò quản gia, chi tiêu ăn uống đều do nàng sắp xếp. Diệp Phong biết tiền rất quan trọng nhưng nàng không am hiểu việc chi tiêu, có lần làm mất không ít bạc, Nhu nhi đã oán giận suốt một thời gian. Ngẫm lại cũng phải, không có tiền thì ăn không được. Mạc Ngôn, Mạc Ngữ vẫn còn là trẻ con, Nhu nhi lại nhát gan, không dám giữ nhiều tiền, nên đành giao cho Sở Yên chưởng quản. Mà Sở Yên lại có thiên phú trong việc này, mỗi ngày tính toán rất cẩn thận, chi bao nhiêu, còn bao nhiêu, nàng chỉ cần nhìn sơ đã biết, khiến Diệp Phong rất phục.
“Không còn nhiều, chúng ta phải nghĩ cách kiếm thêm tiền.” Diệp Phong đề nghị.
Mọi người nhìn nhau, chưa ai nghĩ tới vấn đề này. Diệp Phong bất đắc dĩ, Mạc Ngôn, Mạc Ngữ không có tiền phải đi trộm, chẳng lẽ để cả đám cùng làm kẻ trộm? Yên nhi và Nhu nhi chưa từng rời khỏi Tuyết Y Viện, việc kiếm tiền đối với họ là chuyện viển vông.
Hóa ra nhiệm vụ này phải do nàng đảm nhiệm, lẽ nào phải quay về nghề cũ? Hay là thôi đi, tốt xấu gì bản thân cũng có chút tiếng tăm trên giang hồ, “Tử Y Tu La” cái tên khí phách thế này lại làm họa sĩ đầu đường?
Nhìn ánh mắt mong chờ của mọi người, linh quang chợt lóe, một ý tưởng lớn xuất hiện: “Chúng ta mở tửu lâu thế nào?”
“Diệp đại ca, chúng ta có đủ tiền không?”
“Ai sẽ làm đầu bếp?”
“Hơn nữa chúng ta không am hiểu, làm sao mở đây?”
“.……..”
Mọi người bàn tán không ngớt, nhưng không ai đứng ra chủ trì.
“Diệp lang không ngại nói một chút, có thể thực hiện được không?” Lúc này Sở Yên mới lên tiếng.
“Nhu nhi nấu ăn rất ngon, đảm nhận vị trí đầu bếp; tiểu nhị, tạp vụ thì Tiểu Ngôn và Tiểu Ngữ là đủ rồi; ta thấy Yên nhi có thiên phú quản lý trời cho, đương nhiên phải làm chưởng quỹ. Tất cả chúng ta đều có, sao lại không thể mở tửu lâu? Chờ buôn bán có lời, sẽ thuê thêm người giúp đỡ… Không phải được rồi.”
“Vậy ngươi làm gì?” Ngoài Sở Yên, ba người còn lại đồng thanh hỏi.
“Ách…” Đúng vậy, sao lại quên bản thân? “Ta phụ trách điều phối công việc của mọi người! Chỗ nào thiếu người sẽ hỗ trợ.”
“Đại ca muốn lười biếng?” Tiểu Ngữ nhanh nhảu nói.
“Tiểu tử thối…. Ngươi muốn chết?” Biết là được rồi, không cần nói ra! Diệp Phong chán nản.
“Đây là ý tốt, nhưng sợ không đủ vốn.” Sở Yên suy nghĩ một lúc lại nói.
“Cái này dễ, chúng ta tìm người hùn vốn!”
“Hùn vốn là sao?” Sở Yên không hiểu.
“Là… Hùn vốn là tìm người khác bỏ tiền kết hợp với tiền của chúng ta, cùng mở tửu lâu, tiền lời sẽ chia đều.” Xem ra bản thân ở đây rất có ưu thế, nói không chừng có thể phát triển sự nghiệp, Diệp Phong hưng phấn không thôi.
“Vậy làm sao chia đều?”
“Cái này càng dễ, chính là… Uy! Các ngươi đi đâu? Ta còn chưa nói xong!”
Nhìn Diệp Phong lại muốn nói dài dòng, mọi người nối đuôi đứng lên, thật không biết trong đầu nàng sao chứa nhiều thứ cổ quái như vậy, thực sự chưa bao giờ nghe thấy.
“Ai! Các ngươi đối xử với người đầy sáng kiến…”
“Thật sự anh hùng không có đất dụng võ!” Chờ Diệp Phong nói xong, Tiểu Ngữ đã học theo ngữ khí nàng tiếp lời.
“Ha ha ha ha…” Mọi người đều cười lớn, chỉ có đỉnh đầu Diệp Phong nổi lên mấy đường hắc tuyến, thực sự tức chết mà!
Bóng đêm bao trùm, Sở Yên và Nhu nhi trong xe ngựa tiến vào giấc đẹp. Bên cạnh Diệp Phong truyền đến tiếng thở đều đều của Mạc Ngôn, Mạc Ngữ, nàng vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, tìm kế hoạch, thật lâu không ngủ, càng nghĩ càng thấy ổn, nhất định ngày mai phải thuyết phục bọn họ, bổ sung thêm kiến thức thời hiện đại cho mọi người, chứ như hiện tại quá bi thảm! Không có tiếng nói chung!
Vừa định vận công, bỗng ở phía xa truyền đến tiếng đánh nhau, Diệp Phong lập tức ngồi dậy.
“Tiểu Ngôn, Tiểu Ngữ, mau tỉnh!”
“Chuyện gì?” Hai người cũng nhanh chóng cầm kiếm bên cạnh, cảnh giác nhìn bốn phía.
Diệp Phong chỉ về phía xa: “Ta đi xem, các ngợi ở đây chờ ta trở về, nhớ: Không được rời khỏi xe ngựa! Cũng đừng kinh động các nàng.”
“Ân, Diệp đại ca, đại ca phải cẩn thận.”
Thừa bóng đêm yểm hộ, Diệp Phong thi triển khinh công bay đi, nàng đứng trên một ngọn cây cổ thụ, nhìn từ trên cao xuống.
Chỉ thấy mười mấy hắc y nhân giơ cao cây đuốc, vây quanh ba người ở giữa, ba người kia có vẻ khá chật vật, trong đó có một người hình như bị thương nặng, phải nhờ hai người đỡ, nhưng khoảng cách quá xa, không nhìn rõ dáng dắp bọn họ.
Tên hắc y cầm đầu nhìn ba người như món đồ chơi, lạnh lùng nói: “Thiết Thắng, chỉ cần các nguyện ý thuần phục chủ nhân nhà ta, thì mạng có thể giữ, hơn nữa còn được hưởng vinh hoa phú quý bất tận.”
“Thiết Thắng? Là “Độc đao hiệp” Thiết Thắng, “Ngọc phiến thư sinh” Nhất Long và “Thâu thiên thử” Giang Côn sao?” Diệp Phong thầm nghĩ: “Sao ba người này lại rơi vào hoàn cảnh này?”
“Tam đệ nói rất đúng, đại trượng phu phải quang minh磊落, sao có thể khuất phục ma giáo? Có bản lĩnh cứ xuất chiêu, gia tới đón.” Thiết Thắng nắm chặt đơn đao trong tay, giọng nói như chuông đồng.
“Ngọc phiến thư sinh” Nhất Long chưa từng mở miệng, chắc thụ thương quá nặng, đang nhân cơ hội vận công trị thương.
“Thực sự rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Giết!” Tên cầm đầu vung tay, mười mấy tên phía sau đồng loạt tiến lên, võ công khá giống nhau, nhưng lại khiến ba người luống cuống, trong nháy mắt lại bị chém vài dao.
Thật ra võ công hắc y nhân không tầm thường, nhưng hiện tại võ công Diệp Phong tiến bộ không ít, nên nhìn vào mới thấy bình thường.
“Các ngươi đầu hàng hay không?”
“Chết cũng không hàng!”
“Giết! Một người cũng không được sống!” Lạc Hồ ra lệnh, những tên còn lại lập tức chuyển sang sắc bén, dồn dập tấn công ba người, không hề lưu tình.
Sao thủ pháp bọn họ lại quen thuộc như thế? Lẽ nào…
Chợt nghe tiếng ám khí kéo tới, mấy tên hắc y nhân ngã gục.
“Ai?” Lạc Hồ cầm kiếm, nhìn về phía Diệp Phong ẩn mình.
“Lấy nhiều đánh ít đâu phải hành động anh hùng.” Lời chưa dứt, Diệp Phong đã thả mình nhẹ nhàng đứng vững.
“Ngươi là người phương nào? Dám quản chuyện của chúng ta?”
Mọi người đều dừng tay, nhìn người đột ngột xuất hiện.
“Ta là ai ngươi không cần biết, thả họ ra.” Diệp Phong chỉ vào ba người bị thương, lạnh lùng nói, nàng muốn biết võ công bản thân đến đâu, đang muốn tìm người thử.
“Tiểu tử thối, dám xen vào việc người khác, phải gánh hậu quả! Lên!” Lạc Hồ chỉ vào Diệp Phong, nghĩ nàng là thiếu niên vắt mũi chưa sạch, căn bản không để vào mắt.
Diệp Phong không dám manh động, thấy một tên hắc y từ phải nhào tới, lui về sau nửa bước, khi kiếm kề mặt, tựa hồ cảm nhận được hàn ý, nàng lập tức vung chưởng, toàn lực đánh ra, hắn bay xa ba trượng, té xuống đất, hét lên một tiếng cũng không thể. Diệp Phong không ngờ một chưởng lại có uy lực thế này, lòng tin tăng lên, nhưng không sốt ruột giải quyết, từng chiêu từng chiêu thi triển, khó có cơ hội tốt như vậy, thử võ công bản thân đến mức nào.
Nhìn ra ý đồ của Diệp Phong, Lạc Hồ cũng tham gia vòng chiến, người này võ công cao hơn đám hắc y còn lại nhiều, nên Diệp Phong cảnh giác hơn, chuyên tâm ứng phó, xuất thủ cũng không lưu tình, một chưởng lại một quyền. Trong nháy mắt tám người chết, Lạc Hồ thấy tình thế không ổn, vội rời khỏi vòng chiến, ôm quyền: “Không biết xưng hô với thiếu hiệp thế nào?”
Hanh, đánh không lại thì là thiếu hiệp: “Ngươi đoán không ra ta là ai?” Nói xong chỉ chỉ chiêu bài sống của mình - Con mắt.
“Ngươi… Ngươi là “Tử Y Tu La” Diệp Phong?” Người nọ sợ hãi.
Diệp Phong rất thỏa mãn với phản ứng của hắn, xem ra danh hào này rất có uy lực: “Đã biết còn không mau cút đi! Chẳng lẽ còn muốn ta mời các ngươi?” Ngữ khí lạnh lùng xen lẫn sát khí không hề che giấu.
“Sau này còn gặp lại!” Lạc Hồ ôm quyền, biến mất trong bóng đêm.
“Vì sao cứu chúng ta?” Thiết Thắng nhìn Diệp Phong, vẻ mặt đề phòng.
“Ngươi còn đánh tiếp được không?” Nhìn hắn, Diệp Phong cũng khó chịu, cứu bọn họ xong cũng không biết cảm tạ, lại đối xử với nàng như thế: “Các ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng như vậy sao?”
“Ân cứu mạng, ngày khác sẽ hồi báo! Cáo từ!” Thiết Thắng nói xong đỡ Nhất Long quay người rời đi.
“Chậm đã!”
“Ngươi còn muốn thế nào nữa? Tuy ngươi cứu mạng chúng ta, chúng ta cũng không thay ma giáo các ngươi bán mạng!” Giang Côn bảo vệ hai người phía sau, chăm chú nhìn Diệp Phong.
“Đây là “Hoàn dương đan”, cầm cứu mạng hắn đi.” Tiện tay ném qua bình sứ nhỏ, xoay người rời đi: “Dùng hay không tùy các ngươi, nhưng hắn không qua nổi ba canh giờ nữa.”
“Vì sao cứu chúng ta?” Thiết Thắng nhìn bóng lưng Diệp Phong, lớn tiếng hỏi.
“Ta chỉ không muốn thấy có người chết trước mặt mình.” Tiếng vọng truyền đến nhưng người đã đi xa.
“Đại ca, có gian trá gì không?” Giang Côn nhìn bình sứ trong tay.
“Lão nhị không còn thời gian, cứ thử đi, nếu hắn muốn giết chúng ta, căn bản không cần dùng độc.” Nói xong lấy một viên đưa vào miệng Nhất Long, khoanh chân ngồi xuống, giúp hắn chữa thương.
“Diệp lang, không sao chứ?” Nhìn Diệp Phong trở về, Sở Yên vội tiến lên đón, kiểm tra nàng có bị thương không.
“Ta không sao, Yên nhi tỉnh lâu chưa?”
“Diệp đại ca, xảy ra chuyện gì?” Tiểu Ngôn cũng hỏi.
“Không có gì, chỉ vài tên tiểu tặc thôi, ta đã giải quyết.” Diệp Phong nhìn mọi người quan tâm mình, cảm giác thân mật tràn ngập, cảm động nhưng ngoài miệng lại hời hợt đáp lời.
“Diệp đại ca xuất thủ, khẳng định không thành vấn đề! Lần sau nên dẫn ta theo.” Tiểu Ngữ nghiêm túc nói.
“Tiểu tử ngươi không cho ta ngủ? Ngày mai còn phải xuất phát, mọi người đi ngủ đi.”
E ngày mai toàn bộ giang hồ sẽ biết việc này. Xem ra muốn náo nhiệt bao nhiêu thì có bấy nhiêu, chỉ là hiện tại bản thân gây thù hằn nhiều lắm, tuy võ công Tiểu Ngôn, Tiểu Ngữ tiến bộ không ít, nhưng hai người vẫn là trẻ con, không thích hợp chém giết. Còn Yên nhi và Nhu nhi lại không biết võ công, càng không thể để các nàng dính vào vòng xoáy này. Càng nhiều người càng thành mục tiêu lớn, hành động gì cũng không tiện, xem ra phải nghĩ cách, vạn nhất để địch nhân bắt bốn người uy hiếp nàng, hậu quả không thể tưởng tượng.