Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ
Chương 7: Ngoài mong ước
Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Phong tiếp tục dưỡng thương, nhưng lần này nàng đã quen hơn. Thuốc Đông Y cũng không còn đắng chát như trước. Kể từ sau sự kiện thuần mã, thái độ của cung nhân Lãnh Nguyệt đã thay đổi hoàn toàn. Trước đây, mọi người đều xem nàng như khách của Cung chủ, đối đãi cung kính. Bây giờ, họ đối xử với nàng như người trong cung, không còn khoảng cách, khiến Diệp Phong cảm thấy như đang ở nhà. Sự kiên định của nàng không chỉ chinh phục được ngựa tốt mà còn thấu được lòng người, dù thương tích vẫn chưa khỏi hẳn nhưng thật đáng quý biết bao!
Tiểu Ngọc đã rời cung cùng Kiếm Kỳ, nhưng Diệp Phong chẳng cảm thấy buồn tủi. Hàng ngày, nàng chỉ ở trong sân, chỉ huy hạ nhân chăm sóc Trục Phong.
“Trục Phong, ngươi xem, ta đã chuẩn bị khay cơm cho ngươi đây. Ngươi thấy thế nào?” Diệp Phong chỉ vào bồn tắm đá phiến: “Bên này ăn, bên này tắm rửa, thật chu đáo! Phía dưới có một đường hầm nhỏ, chỉ cần kéo cái này, nắp hầm sẽ mở ra, dễ dàng thay nước.” Dường như nàng đối xử với Trục Phong như người bạn, mặc dù nó không trả lời nhưng Diệp Phong biết nó hiểu hết những gì mình nói.
Một người, một ngựa. Một người ngồi, một người đứng. Thỉnh thoảng, người và ngựa trò chuyện, như đang bàn luận chuyện gì đó, nhưng ngựa chỉ lắng nghe, đôi khi gật gật đầu.
Thời gian đầu, hạ nhân còn cảm thấy kỳ quặc, nhưng dần dà họ cũng quen. Trong mắt họ, con ngựa này còn quý giá hơn mạng sống của nhiều người, nên được đối đãi như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Lãnh Vô Sương sợ Diệp Phong buồn chán, thỉnh thoảng đến thăm, nhưng nàng lúc nào cũng bận rộn, khí thế ngất trời, chẳng có thời gian trò chuyện. Lãnh Vô Sương cảm thấy phiền muộn, không lẽ mình thua kém một con ngựa? Bị chính suy nghĩ của mình làm hoảng sợ, sao lại so sánh với ngựa? Nàng ra lệnh cho hạ nhân, cứ theo ý Diệp Phong mà làm, miễn nàng muốn gì cũng được.
Thân thể Diệp Phong dần hồi phục, chỉ còn chút suy yếu. Chuồng ngựa cuối cùng cũng hoàn thành theo ý nàng. Nhìn quanh, Diệp Phong thấy thỏa mãn không thôi: “Mã huynh, đây là nhà mới của ngươi, thích chứ? Ha ha…” Nàng nhìn Trục Phong vui vẻ, nở nụ cười rạng rỡ.
“Thanh nhi, mang rượu tới, ta muốn cùng Mã huynh uống một chén.” Thanh nhi là tiểu nha hoàn được Lãnh Vô Sương phái đến hầu hạ nàng.
“Diệp công tử, thương thế chưa khỏi, không nên uống rượu.”
“Không sao, uống một chút thôi.”
Diệp Phong xé rách miếng dán bình rượu, mùi hương say lòng xông lên: “Tới, Mã huynh, ngươi dùng đại đàn, ta dùng chén.”
Trục Phong cúi đầu vào vò rượu, uống một hơi rồi ngẩng đầu lên trời, như chưa đủ, dùng mõm cắn áo Diệp Phong kéo kéo, xem ra tửu lượng hắc mã không tầm thường.
“Ta nói Mã huynh, rượu này ngươi chỉ có thể uống một chút, ngươi không biết phẩm rượu thế nào, say nhưng không được say khướt! Thanh nhi, thêm một vò nữa.”
Đêm đó, người uống một vò, ngựa uống một vò. Kết quả, Trục Phong say ba ngày! Diệp Phong thề từ nay không bao giờ dung túng con hắc mã này nữa!
Toàn bộ Lãnh Nguyệt Cung chìm trong không khí Trung thu. Nơi nơi đèn lồng đỏ thắm, khiến Diệp Phong cũng bị lay nhiễm. Dù cổ đại hay hiện đại, tất cả mọi người đều thích lễ tết.
“Diệp công tử, ngày mai Ngọc nhi tỷ sẽ trở về!”
“Thật sao? Quá tốt! Tiểu nha đầu không lương tâm, đi chơi lâu như vậy. Không biết có mua lễ vật cho ta không?”
“Xì, thế nào mà Diệp công tử lại giống tiểu hài tử, toàn nghĩ đến lễ vật?”
“Đương nhiên, nhận được quà là chuyện làm người ta vui nhất!”
“Thanh nhi, giúp ta đến rừng trúc, chặt một cây Trúc Tử.”
“Chặt Trúc Tử làm gì?”
“Đi nhanh, về sẽ nói với ngươi.”
Diệp Phong dùng thời gian một canh giờ hoàn thành cây tiêu Trúc Tử, tuy âm sắc không phải đệ nhất nhưng xem như chấp nhận được. Lâu không thổi, e tài năng cũng hoang phế, mấy ngày nay phải luyện tập một phen, đợi đến Trung thu, góp vui cho mọi người.
“Công tử, tối nay dùng cánh hoa gì tắm rửa?”
Ở đây không có xà phòng thơm, mọi người cũng không tắm rửa thường xuyên. Diệp Phong cảm thấy cả người thối không chịu được, nên dùng cánh hoa ác mùi. Thời điểm mục dục là lúc nàng cảm thấy thích ý nhất, cũng dễ ngủ quên nhất. Bất quá không cần lo lắng, vì luôn có người canh chừng, phòng ngừa nước lạnh. Tuy nhiên, đôi khi Diệp Phong thích tự mình động thủ, nhưng được người hầu hạ cũng rất hưởng thụ.
“Dùng cánh hoa hôm qua đi, rất nhẹ, ta thích.”
Tẩy đi thân thể mệt nhọc, Diệp Phong thoải mái nằm trong ổ chăn mềm mại. Tiểu Ngọc rời khỏi đã nửa tháng, nàng rất nhớ nha đầu ngốc nghếch này. Ai da không biết Sương nhi ngủ chưa? Vừa nghĩ đến người nọ, cơn buồn ngủ lập tức biến mất. Diệp Phong muốn nhìn thấy nàng ngay lập tức. Nghĩ thế nào liền làm như vậy, mau mau xoay người rời giường, nhìn Thanh nhi ở gian ngoài tiến vào mộng đẹp, nàng khinh thủ khinh cước, nhẹ nhàng chuồn ra ngoài.
“Hiện tại Sương nhi ở đâu nhỉ? Tới thư phòng xem thử.” Diệp Phong vừa nghĩ vừa đi, dọc qua hành lang cùng hoa viên, thấy thư phòng tối đen, xem ra Sương nhi đã trở về phòng. Diệp Phong xoay người đi về hướng phòng ngủ của Lãnh Vô Sương. Nàng đã từng đến đó một lần, bên trong được bố trí thanh nhã, tản ra khí tức ấm áp, còn có mùi hương hoa quế giống trên người nàng, khiến Diệp Phong mê luyến không ngớt. Thế nhưng nàng chỉ mới đến một lần, Kiếm Cầm đã phân phó hạ nhân, không cho nàng tiếp cận. Chính vì thế mỗi lần nàng tới gần đều bị cản trở. Lần này chỉ thử vận may mà thôi!
Dựa vào bóng đêm yểm hộ, Diệp Phong lặng lẽ trốn phía sau cây đại thụ, xem trộm ngoài cửa không có người gác, ‘Trời ban cơ hội tốt! Không ai ngờ ta sẽ tới, thật sự quá tốt!’. Diệp Phong khắc chế tâm tình kích động, nhìn bốn phía một lượt, không phát hiện bất luận kẻ nào, cảm giác bản thân giống kẻ trộm, quá kích thích. Tưởng tượng dáng vẻ Lãnh Vô Sương giật mình, Diệp Phong càng phấn chấn hơn.
Nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, ngọn nến tản ra hào quang nhẹ nhàng, khí tức quen thuộc đập vào mặt. Diệp Phong hít một hơi thật sâu. Thời điểm xoay người đóng cửa, động tác nhẹ nhàng vô cùng, chầm chậm tiến sâu vào trong. Chăn trên giường vẫn còn chỉnh tề, cả gian phòng không có ai. Diệp Phong thất vọng, hóa ra Sương nhi không ở đây. Vừa định xoay người rời khỏi, dư quang phát hiện cái bàn bên phải giường bị ai đó chuyển qua một bên. Đây là vị trí mật đạo, hơn nữa mơ hồ có tiếng nước chảy truyền ra!
Mật thất? Tâm Diệp Phong kinh hoàng. Trong đó có gì? Vàng bạc châu báu? Võ công bí tịch? Nàng không ức chế được tâm tình tò mò, nhấc chân đi vào.
Tình cảnh trước mắt lại khiến Diệp Phong cả đời cũng không quên được!
Hơi nước trong mật thất lượn lờ, có cái hồ rất lớn ở vị trí trung tâm, bốn góc đều có vòi hình rồng bám trụ, nước phun ra không ngừng, còn có cả nhiệt khí. Lúc này bên trong ao xuất hiện bóng người mảnh khảnh, tóc dài đen mượt phô trên mặt nước, như tơ lụa đen bóng. Nửa người trong ao nước trong suốt, cánh hoa đủ mọi màu sắc phiêu tán xung quanh, eo thon thoắt ẩn thoắt hiện, làng nước cũng không thể che chắn hai chân thon dài. Người nọ nâng một tay trắng nõn lên, một tay không ngừng phẩy nước.
Diệp Phong thấy miệng khô lưỡi đắng, khó thở, hai mắt nhìn chằm chằm mỹ sắc hương diễm phía trước, ngay cả nháy mắt cũng không luyến tiếc. Giống như cảm nhận có người tiếp cận, thiên hạ trong nước hạ giọng: “Thi nhi, đặt y phục bên cạnh ao đi.” Âm thanh mang theo mị hoặc câu hồn ai đó.
Diệp Phong không biết người nọ nói gì, chỉ ‘Ân’ theo bản năng. Thiên hạ trong nước nghe ngữ khí sai sai, lập tức xoay người, cánh hoa chuyển động theo làn nước, lẳng lặng vây lấy toàn thân. Mặt trắng nõn không còn cao ngạo thường ngày, xương quai xanh đẹp mê người, hai ngực như ẩn như hiện, nụ hồng phấn bị cánh hoa che lấp làm người nhìn mơ màng vô hạn, tiểu phúc bằng phẳng, hắc sắc thần bí phía dưới… Đại não Diệp Phong như muốn nổ tung, một cổ nhiệt lưu từ dưới xông lên đầu, có thứ gì đó nóng hầm hập chảy ra…
“A!” Thiên hạ trong nước chịu đả kích lớn, hai tay vội vàng ôm thân mình, mặt ửng hồng. Nhìn biểu tình ai đó si ngốc, Lãnh Vô Sương nổi giận, một chưởng đánh tên ngốc kia bay ra ngoài.
Đau nhức kịch liệt giúp Diệp Phong khôi phục ý thức, cuống quít từ mặt đất bò lên, vừa định vịn cửa bước vào thì đụng phải ai đó, lập tức: “Xin lỗi! Xin lỗi!” Không kịp thấy người mình đụng là ai, nàng chỉ như kẻ trộm bị phát hiện, thân thể và tâm đều cuồn cuộn, hoảng loạn chạy đi.
Kiếm Thị bị Diệp Phong đụng phải, sửng sốt, nhưng sau đó sắc mặt lại trở nên xấu xí cực kỳ, vội vàng tiến vào mật thất.
“Cung chủ… Cung chủ không sao chứ?”
Lúc này Lãnh Vô Sương đã mặc quần áo chỉnh tề, thấy Kiếm Thị thì giống như không có việc gì, nhàn nhạt nói: “Thi nhi, ngươi đi xem hắn thế nào? Ta vừa đánh hắn một chưởng, sáu phần lực.”
Kiếm Thi hút ngụm khí lạnh, xoay người rời đi, ‘Sáu phần lực? Đừng nói hắn không có võ công, cho dù là nàng cũng sẽ bị thương nặng, lần này tiểu tử kia gặp đại họa rồi!’ Kiếm Thị vừa nghĩ vừa dùng khinh công đi tìm Diệp Phong.
Diệp Phong giống như tẩu hỏa nhập ma, tâm tình tán loạn, trong đầu đều là hình ảnh vừa nãy. Bỗng nhiên, thấy phía trước có nước, không chút suy nghĩ… Nhảy vào, nước suối lạnh lẽo khiến Diệp Phong dần dần khôi phục lý trí, lúc này mới cảm thấy ngực đau đớn gần như bị xé rách, hô hấp cũng khó khăn.
Nhất định nàng rất tức giận đi? Bằng không sẽ không xuất thủ nặng tay như thế, nàng muốn đánh chết mình sao? Nghĩ tới đây, Diệp Phong không khỏi rùng mình, băng lãnh bốn phía càng làm hàn ý mở rộng vô hạn, nàng như lọt vào hầm băng, lần này không ai mang đến ấm áp, chắc chắn Sương nhi hận nàng đến chết. Vô hạn tuyệt vọng xông thẳng lên, lẳng lặng nằm trong con suối nhỏ, nhìn bầu trời đầy sao, không trung trên cao lộ ra vòng trăng tròn. Không có Sương nhi thì Trung thu còn ý nghĩa gì? Vốn định cùng nàng hợp tấu, xem ra không được như mong muốn. Ngủ một giấc đi, có thể sau khi tỉnh lại phát hiện đây chỉ là mộng, Diệp Phong uể oải nhắm hai mắt.
“Cung chủ, tìm khắp Lãnh Nguyệt Cung, không thấy Diệp công tử.” Kiếm Thi lo lắng bẩm báo.
“Cái gì?” Lãnh Vô Sương nhíu chặt lông mày, đã qua một canh giờ, một chưởng đó nếu không được trị liệu, sợ rằng… Nàng không dám nghĩ thêm.
“Trục Phong còn trong sân không?”
“Vẫn còn.”
“Tìm! Lập tức điều phối toàn bộ cung nhân đi tìm, quật ba thước đất cũng không phải tìm cho ra.”
“Dạ!” Kiếm Thi lĩnh mệnh rời khỏi.
“Ngươi có thể đi đâu? Thế nào lại tùy hứng như thế? Ta bị ngươi nhìn thấy hết, sao lại không tức giận?” Lãnh Vô Sương nhớ lại tình cảnh lúc nãy, thẹn muốn chui xuống đất. Ngoài bốn thuộc hạ thân tín, chưa bao giờ có ai tiếp cận lúc nàng đang tắm rửa, huống chi hắn là nam tử? Tuy chỉ mới mười mấy tuổi nhưng cũng là nam tử! Nhưng một chưởng đó đánh ra không chút lưu tình, thương thế hắn mới khỏi, làm sao chống lại được? Nghĩ vậy, Lãnh Vô Sương không thể tiếp tục ngồi đợi, phủ thêm áo khoác, đích thân đi tìm.
Toàn bộ Lãnh Nguyệt Cung, hơn ba trăm người, còn có Cung chủ đều cầm theo đuốc tìm người khắp nơi, tên ai đó không ngừng được vang lên. Đông Phương dần dần trắng bệch, tìm kiếm khắp nơi nhưng người nọ không có tin tức gì. Thời gian vẫn tiếp tục trôi qua, tâm Lãnh Vô Sương cũng theo đó chìm xuống đáy cốc, tuyệt vọng lẩn quẩn trong đầu, loại đau đớn mất đi lại xuất hiện lần nữa, mà lần này còn mãnh liệt hơn, bởi vì… Do chính nàng làm hắn bị thương. Hối hận, đau đớn xé rách linh hồn, giống như Diệp Phong lặng lẽ rời đi, tâm nàng cũng biến mất theo.
“Cung chủ, Cung chủ, ngài không có việc gì chứ?” Nhìn sắc mặt Lãnh Vô Sương trắng bệch, Kiếm Cầm lo lắng hỏi.
“Ta không sao. Phong nhi… Phong nhi… Hắn không có việc gì, đúng không?”
“Sẽ không có việc gì.” Kiếm Cầm lập tức đáp lời.
“Trong nước có người.”
Lãnh Vô Sương nghe thấy, nhanh chóng đẩy Kiếm Cầm đang đỡ mình, nhìn mấy người đang vây quanh con suối nhỏ. Lúc này, Diệp Phong cũng được hạ nhân vớt lên. Sắc mặt không còn chút máu, môi tím bầm, da thịt gần như bị phù thũng, thân thể lạnh lẽo giống như người chết.
Lãnh Vô Sương mau mau ôm lấy, cảm nhận người trong lòng không còn độ ấm, thoáng chốc lệ tràn ra, bốn phía truyền đến âm thanh nức nở, không khí bi thương ngập lòng mỗi người.
“Cung chủ, tim vẫn còn đập!” Kiếm Thi ức chế cảm xúc mừng như điên thông báo.
“Mau! Trở về phòng.”
“Chuẩn bị nước nóng! Khăn!”
“Dạ!”
“Dựa theo đây đi nấu thuốc!
Nhìn mọi thứ được chuẩn bị tốt, Kiếm Thi nói với mọi người: “Các ngươi đi ra ngoài, ta phải trị thương cho hắn.”
“Ta cũng lưu lại.”
“Thế nhưng Cung chủ, cần phải cởi quần áo.” Kiếm Thị nhìn nàng khó xử nói.
“Cứu người quan trọng hơn, ta tới.”
Nhẹ nhàng cởi nội y ra, Lãnh Vô Sương chấn kinh, áo lót màu lam? Hóa ra người này giống nàng, tuy b* ng*c chưa ph*t d*c hết nhưng rõ ràng là nữ nhân. Khiếp sợ chưa bao giờ có, nàng lẳng lặng đứng ở đó, ngơ nhác nhìn người trên giường.
“Cung chủ? Thuộc hạ giúp người! A…” Thấy cảnh trước mắt, Kiếm Thi không khỏi thét lên một tiếng.
Lãnh Vô Sương giống như tỉnh lại từ trong mơ, vội vã nhìn thoáng qua Kiếm Thi: “Ngươi chuẩn bị đi, ta tự mình làm là được.”
Nhìn thân thể người nọ gầy yếu, vết xanh tím trên lương khiến lòng nàng như bị ai đó siết chặt. Đây là dấu vết của Huyền Băng chưởng? Còn vết đỏ tươi trước ngực là do nàng ban tặng. Thân thể yếu đuối như thế, sao phải chịu dằn vặt như vậy? Hiện tại tim đập yếu ớt, hô hấp ít tồn tại, lệ nối đuôi chảy xuống, rơi trên mặt Diệp Phong.
Ánh mắt Lãnh Vô Sương bị miếng ngọc bội trước ngực hấp dẫn, khối ngọc này thế nào…
“Cung chủ, dược đã được chuẩn bị xong.”
Lãnh Vô Sương nhẹ nhàng ôm người nọ đặt vào thùng nước nóng.
“Cần ta làm gì?”
“Cung chủ, ngài nghỉ ngơi đi, chuyện còn lại giao cho thuộc hạ.”
Lãnh Vô Sương không tiếp tục kiên trì, nàng biết không thể cản trở Kiếm Thi, lẳng lặng ngồi bên giường, khí lực cả người gần như bị rút sạch.
Kiếm Thi dùng châm chính xác hạ xuống các huyệt đạo quan trọng, bảo vệ tâm mạch, cho dược vào dũng lý, trong phòng tràn ngập mùi thuốc Đông y. Kiếm Thi mặt đối mặt với người bên trong.
“Cung chủ, thuộc hạ cần dùng chân khí bức hàn khí khỏi cơ thể hắn, thỉnh ngài chủ ý nước trong dũng lý, không được quá nóng hay quá lạnh, qua một khắc lại thêm dược vào, đồng thời không thể để người khác quấy rầy, xin phiền Cung chủ.”
“Ân, yên tâm!”
Lãnh Vô Sương không nhớ rõ qua bao lâu, liên tục thay nước bên trong dũng lý, hai người kia vẫn duy trì tư thế ban đầu, hai tay Kiếm Thi đặt trước ngực Diệp Phong đỉnh đầu cả hai bốc lên làn bạch khí nhè nhẹ. Hiện tại Lãnh Vô Sương biết đang bước vào thời điểm mấu chốt, tâm cũng căng thẳng theo. Lại qua thật lâu, ‘Vèo’ một tiếng, Diệp Phong phun ra ngụm máu tươi, Kiếm Thi thở dài một hơi: “Cung chủ, không sao nữa.” Sau đó hôn mê bất tỉnh.
Lãnh Vô Sương nhìn Kiếm Thi dụng công quá độ, lòng dâng lên cảm kích: “Người đâu, đưa Kiếm Thi về phòng nghỉ ngơi.”
Nàng ôm Diệp Phong ra khỏi dũng lý, nhẹ nhàng thay nàng lau khô người, sau đó mặc lại quần áo, thê thiếp đắp chăn cẩn thận.
“Cung chủ, đã hai ngày ngài không chợp mắt, ngài mau nghỉ ngơi, chỗ này có Ngọc nhi.” Tiểu Ngọc trở về, biết được tin tức cũng ở ngoài phòng ngây người. Sao Cung chủ lại ra tay nặng như thế? Nhưng khi thấy nàng không rời nửa bước, chiếu cố Diệp Phong, không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, một thì hôn mê bất tỉnh, một thì tiều tụy bất kham, ai cũng quá đáng thương.
“Không việc gì, ngươi lui xuống đi.”
Nhìn Cung chủ không ngẩng đầu lên, Tiểu Ngọc yên lặng thở dài, lặng lẽ rời đi.
“Cầm tỷ tỷ, Cung chủ không chịu nghỉ ngơi.” Tiểu Ngọc mang theo nức nở.
“Điều này sao có thể? Thân thể Cung chủ quan trọng hơn, ta đi gọi!” Kiếm Cầm sốt ruột nói.
“Chậm đã, hiện tại không thể.” Kiếm Kỳ vội ngăn cản.
“Thế làm sao bây giờ?”
Kiếm Cầm nhìn Kiếm Kỳ, cùng nhau gật đầu, Kiếm Kỳ nói: “Dùng sức mạnh.”
“Dùng sức mạnh?” Kiếm Họa và Tiểu Ngọc đồng loạt lên tiếng.
“Đúng, chỉ có thể như vậy, thừa dịp nàng không chú ý điểm huyệt hôn mê.”
Lãnh Vô Sương nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt người nọ, lúc này hắn không còn ưu thương thật sâu, mà ngủ giống một đứa trẻ, mày kiếm nhập tấn, tử mâu đóng chặt, lông mi dài hơi cuồn cuộn, mũi cao, môi mơ hồ phiếm trứ đạm tử sắc. Cầm ngọc bội trong tay, tỉ mỉ xem xét, sau đó từ trong ngực lấy ra một ngọc bội tương tự, Kỳ Lân phối Phượng Hoàng, vừa đúng một đôi!
Lãnh Vô Sương nhìn ngọc bội suy nghĩ xuất thần, đây là vật tùy thân của nàng, khi mười sáu tuổi, người kia giao cho nàng, nói thay nàng bảo quản, còn có một phong thơ viết số mệnh nàng ‘Vốn là hữu duyên nhân, nhưng phi hữu tình lang’.
Cứ nghĩ người ở chung mười sáu năm là người hữu duyên nhưng không ngờ hắn cưới nữ tử khác làm thê tử, bản thân một mạch ly khai, nàng cũng đã nghĩ từ nay về sau sẽ phải cơ khổ suốt đời, vì sao người này lại có khối ngọc một đôi với ngọc của nàng? Chẳng lẽ người hữu duyên không phải người nọ mà là người trước mặt? Thế nhưng thoạt nhìn hắn chỉ mười lăm mười sáu tuổi, mà nàng hơn hắn phải mười tuổi, đã vậy hắn còn giống nàng, đồng dạng là nữ nhân, sao có thể phối thành nhân duyên? Hay khối ngọc không phải của hắn mà của ai khác? Tất cả phải chờ hắn tỉnh lại mới hỏi rõ được.
Nhìn khuôn mặt người nọ ngủ say, mệt mỏi kéo đến, Lãnh Vô Sương ở bên giường tiến vào mộng đẹp.
“Hình như Cung chủ ngủ rồi?” Tiểu Ngọc thấp giọng nói.
“Hảo, ta đi điểm huyệt, các ngươi chuẩn bị đông tây.”
Người luyện võ, mặc dù đã ngủ nhưng các giác quan vẫn hoạt động. Cảm nhận có người đánh lén, Lãnh Vô Sương giơ tay muốn động thủ, khi thấy người đến là Kiếm Cầm, vội vàng thu chưởng, trong nháy mắt đối mặt, Kiếm Cầm nhân cơ hội điểm huyệt nàng: “Cầm nhi, ngươi…”
“Thuộc hạ muốn tốt cho Cung chủ, xin mạo phạm, thỉnh Cung chủ thứ tội!”
Lãnh Vô Sương không biết vì sao lại như vậy, thân thể mềm nhũn ngã xuống. Kiếm Cầm vội vàng tiến lên, đỡ lấy: “Mau, đưa Cung chủ đi nghỉ ngơi. Ngọc nhi, muội ở đây chiếu cố Diệp công tử, Họa, ngươi qua kia chăm sóc Thi, ta đi.”